Vừa dứt lời liền thấy bàn tay cầm báo của anh rung lên, đặt tờ báo xuống bàn, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô một cách chăm chú khiến Lương Hoà bối rối. Anh cứ nhìn như vậy mãi tới lúc Lương Hoà nhịn không được sắp bùng nổ mới cười khẽ,“Trẻ con à?”
Ẩn ý sâu xa của cô bị anh nắm bắt một cách chuẩn xác, Lương Hoà ngượng ngiụ định lảng sang chuyện khác, vừa quay người thì vòng eo đã bị cánh tay anh ôm siết lấy, cô lập tức không nhúc nhích được. Lương Hoà vừa xấu hổ vừa giận dỗi, lần nào anh cũng sử dụng chiêu này, càng ảo não là lần nào anh cũng chỉ ra tay một lần lập tức đã thành công.
Giọng anh thở nhẹ bên tai cô, “Anh chỉ thích trẻ con của chúng ta thôi!”
Lương Hoà quay đầu lại lườm anh, “Như vậy thì không công bằng chút nào!”
Nghe vậy anh ngửa đầu cười cười, rồi càng ôm cô chặt hơn vào lòng, nói “Bà xã, sinh cho anh một đứa con đi!”
Âm thanh ấm áp tràn đầy yêu thương và dịu dàng ấy khiến cô không thể kìm chế được nhịp đập của trái tim mình. Dường như trong giọng nói ấy còn ẩn chứa một nỗi khát khao mãnh liệt, tới mức nghe xong cô ngẩn cả người, chậm rãi xoay mặt lại nhìn anh, trong đôi mắt đen và sáng ấy của anh, tràn đầy sự yêu thương và chân thành.
Qua một lát, Lương Hoà chậm rãi nở một nụ cười, cô áp trán vào ngực anh, cũng dùng giọng nói chân thành nhất từ trái tim đáp lại, “Được rồi.”
Dứt lời cô liền bị nhấc bổng lên, Lương Hoà hét lên kinh hãi, ôm chặt lấy cổ anh“Anh làm gì vậy?”
Anh nhìn cô nở nụ cười bỡn cợt, “Em đoán xem?”
Nếu muốn sinh con, đương nhiên phải cố gắng chứ còn làm gì nữa!!!
o————-o
Hôm sau Cố Hoài Ninh đưa các vị thủ trưởng đi bệnh viện thăm Diệp Lão. Trước khi anh đi Lương Hoà vẫn còn nằm trong chăn giả bộ như còn đang ngủ, Cố Hoài Ninh cũng hiểu tính tình nhút nhát của cô, không muốn ép buộc, cười cười kéo chăn đắp lại cho vợ xong mới đi ra ngoài. Thật ra mà nói cô không đi cũng tốt, ở đó mấy hôm nay đều có rất nhiều người ra vào thăm hỏi, đều toàn những đồng sự trong vòng luẩn quẩn, nếu thấy Lương Hoà chắc chắn sẽ hỏi. Không phải là anh sợ mọi người hỏi chuyện, mà là không muốn bọn họ làm phiền Lương Hoà, huống hồ đối với chuyện này cô vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận, xúc cảm rối rắm của cô trước mặt Diệp Lão chỉ khiến cho người ta nhìn thấy lại bàn tán thêm.
Trong phòng bệnh không có nhiều người. Diệp Vận Đồng đã lâu không thấy hai vị trưởng bối nhà họ Cố, gặp mặt cũng hàn huyên một hồi lâu, Cố Hoài Ninh không có việc gì làm liền đến bên cạnh Diệp Dĩ Trinh ngồi.
“Mới sáng sớm mà ông chủ Diệp đã bận rộn như thế rồi hả?”
Diệp Dĩ Trinh nghe giọng điệu trêu chọc của anh thì buông tập tư liệu trong tay, tháo kính mắt xuống nói, “Có một dự án sắp xong, không xem không được.”
Diệp Dĩ Trinh nhìn xung quanh tìm, không thấy bóng dáng nhỏ nhắn vẫn thường hay đi bên người Cố Hoài Ninh thì cười cười. Tuy ông cụ kinh ngạc và vui mừng vì chuyện này, dù bây giờ có nhiều thứ muốn cho không biếu không cho cô nhưng cố tình cô lại không muốn nhận. Tuy vậy chuyện này cũng không phải là không tốt, ít ra cũng phải để cho cô bình tâm đắn đo lại, nếu cô đến đây hôm nay sẽ không tránh khỏi sẽ có đôi lúc xấu hổ. Nghĩ vậy, Diệp Dĩ Trinh nhìn Cố Hoài Ninh hỏi:
“Hai hôm nay sao rảnh rỗi vậy? Ngày trước bác trai có đến đây cũng có thấy cậu kè kè đi theo như vậy đâu?”
Cố Hoài Ninh nhàn nhã nâng tay vuốt vuốt mấy bông hoa trong bình hoa, khoé miệng khẽ nhếch lên. Chẳng lẽ trước đây anh bận tới mức làm mọi người công phẫn như vậy sao? Bây giờ vừa rảnh rỗi một chút liền đã bị người này người kia hỏi tới tấp, “À, có một vài việc, cấp trên cho phép nghỉ ngơi trước mấy ngày.”
Giọng nói nhẹ nhàng bâng quơ như vậy nhưng Diệp Dĩ Trinh đã đoán ngay được đã xảy ra chuyện. Ý bảo nghỉ ngơi vài ngày có nghĩa là tạm thời đình chỉ mọi chức vụ, đã xảy ra tình trạng này thì tuyệt đối sẽ không chỉ là “chỉ có một chút chuyện”, nghĩ vậy anh nhíu mày hỏi, “Có chuyện gì vậy?”
Một cái gai trên cành hoa đâm vào ngón tay, giọt máu ứa ra, Cố Hoài Ninh hơi chau mày rụt tay lại nói, “Mấy hôm trước Ban bảo vệ Quân khu phát hiện ra có ba xe xảy ra tai nạn trên đường cao tốc, tuy là tai nạn nhẹ, nhưng lái xe lại là người địa phương, xe lại là xe thuộc đơn vị, không có giấy phép điều chuyển, không có chứng nhận sĩ quan cũng không có mã số. Sau khi điều tra thì kết quả ba chiếc xe kia đều thuộc đơn vị tôi, bị ai đó lén đầu cơ trục lợi đem ra ngoài.”
“Vậy thì rõ rồi, ở đơn vị có người cấp giấy điều xe.”
Cố Hoài Ninh nắm chặt tay, cười khẽ, “Cậu đoán xem chuyện này nếu điều tra ra thì ai đứng ở phía sau?”
Diệp Dĩ Trinh lắc đầu, tuy rằng từ nhỏ đều lớn lên ở đơn vị, người quen cũng rất nhiều, nhưng bình thường những chuyện này anh rất ít quan tâm tới.
“Mấy người đó cậu cũng quen đấy, là con trai của Trương tham mưu trưởng Quân khu, Trương Văn.” Nói xong anh cười lạnh, “Cũng khó xử lý vì Trương tham mưu trưởng đã tốn tâm tư phí sức lực lắm mới đưa được hắn đến đơn vị công tác, vậy mà suốt ngày tụ tập mấy kẻ không ra gì, không chuyện thiếu đạo đức nào là không làm được.”
Diệp Dĩ Trinh bật cười. Gã Trương Văn này anh cũng có nghe nói đến, trong những mối quan hệ lòng vòng giữa các gia đình thì không thể không nghe. Gã này nổi danh lừng lẫy, kể cả ba hắn cũng không còn cách nào khác đành phải đưa đến Quân khu nhằm mục đích để hắn thu liễm bớt tính tình, ai ngờ trong đơn vị cũng tránh không khỏi, một đàn những kẻ thái tử đảng kết bè kết phái với nhau, ăn chơi quậy phá. Nghĩ vậy, Diệp Dĩ Trinh hỏi, “Đây là việc của nó, làm sao lại liên luỵ đến cậu?”
Thời gian trước danh sách khen thưởng diễn tập vừa thông báo xuống dưới, trong Phòng Hoá đoàn có doanh trưởng hai Cao Vịnh Quân được khen thưởng và thăng chức, lên làm Phó đoàn Kỹ thuật thay cho người cũ mới điều đi nơi khác. Vụ việc còn chưa nóng hổi được vài ngày bỗng nhiên có thông báo từ trên Quân khu rằng đình chỉ chức vụ của Cao Vịnh Quân, yêu cầu phối hợp điều tra. Theo như họ nói vài người lái xe người địa phương kia bị bắt thú nhận rằng, mấy chiếc xe này là do một Thiếu tá Lục Quân đầu cơ trục lợi đem ra, còn chỉ tên nói họ rõ ràng, người này chính là Cao Vịnh Quân.
Triệu Kiền Hoà vừa nghe những lời này liền tức giận đập bàn ầm ầm, đừng nói là Cao Vịnh Quân – một doanh trưởng không có bối cảnh gia đình hay thế lực nào chống đỡ sau lưng, ngay cả bản thân Triệu Kiền Hoà muốn làm ra chuyện này còn phải đau đầu suy nghĩ mới hi vọng trót lọt. Bọn khốn kiếp vu oan giá hoạ cho người này làm việc cũng quá mức. Cho dù là nói như vậy nhưng mấy người bọn họ không có chứng cớ gì để phản bác lại nhằm bênh vực cho Cao Vịnh Quân, hơn nữa mấy tên lái xe kia lại có thái độ nhận tội rất thành khẩn, chỉ chịu phạt tiền xong bên điều tra liền thả người.
Diệp Dĩ Trinh hỏi, “Khẳng định là Trương Văn động tay động chân trong việc này?”
Cố Hoài Ninh híp mắt, “Còn chưa xác định, nhưng mà hành động của hắn không thể tránh khỏi việc giấu đầu lòi đuôi.” Dừng một chút anh nói tiếp,“Cao Vịnh Quân người này tôi hiểu rất rõ, là sinh viên xuất sắc tốt nghiệp Đại Học Quốc Phòng, tiền đồ rộng mở, sẽ không vì mấy chuyện cỏn con này mà mạo hiểm tương lai của chính mình, người này tôi đề bạt cất nhắc đi từ dưới lên, chuyện này tôi phải tự tay xử lý.”
Diệp Dĩ Trinh trầm ngâm một lát mới nói, “Chuyện không phải đơn giản đâu, nếu cơ quan điều tra mà không tra ra được thì không nói làm gì, nhưng nếu tra ra được cũng không phải chỉ một hai câu nói là có thể dàn xếp ổn thoả.”
Cố Hoài Ninh cười lạnh nhạt, hất cằm về phía phòng bệnh nói, “Bởi vậy mới phải đưa hai đại thần kia đến đây, mặt khác cũng nên phải tranh thủ nghỉ ngơi thả lỏng mấy ngày.”