>Lương Hoà hơi cười khổ, sau này người được mang về nhà ứng phó là cô không phải sao? Tiện quá còn gì nữa, sau khi kết hôn thì mọi chuyện đều giao cho cô một mình đối mặt, một mình xử lý. Cứ nghĩ tới những chuyện không hay ho đã từng xảy ra với mẹ chồng, lòng cô trở nên khổ sở rối rắm, cắn môi một hồi lâu, mới nói, “Còn có một người, có tính được không?”
“Ai?” Anh híp mắt lại.
Móng tay Lương Hoà bấm mạnh vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn truyền đến trong thân thể. Cái tên kia vắt ngang trong lòng cô đã không phải là một ngày hay hai ngày, cô chỉ không muốn hỏi mà thôi. Cảm giác không tự tin này không biết là do chính bản thân mình, hay là tại vì anh, hoặc là, đối với tình cảm của cả hai, cô đều sợ hãi.
“Lâm Kha!” Cô thở ra, rất nhẹ.
“Ai?” Anh đang uống nước, dường như là nghe không rõ, giọng cao lên hỏi lại.
Lương Hoà ngẩng đầu, lặp lại từng chữ cho anh nghe, “Lâm Kha!”
Căn phòng thoáng chốc trở nên vô cùng im lặng, Lương Hoà cúi đầu, không dám nhìn tới biểu tình trên mặt Cố Hoài Ninh. Thật lâu sau, lâu tới mức cô cũng không biết qua bao lâu nữa, nghe thấy “cộp” một tiếng, ly nước đặt trên bàn phát ra một tiếng vang, chưa kịp ngẩng đầu nhìn, cằm cô đã bị nhẹ nhàng nâng lên.
Xì một tiếng cười, đôi mắt anh vụt sáng.
“Cố phu nhân, anh có thể hỏi em một câu được không?”
Lương Hoà nghi hoặc gật đầu.
“Em nghe cái tên Lâm Kha ở đâu vậy?”
Cô mím miệng nhớ lại, ban đầu nghe tên này là từ Cố Hoài Việt nói ra, nhưng hiểu rõ hơn một chút lại là từ Diệp Vận Đồng.
Cố Hoài Ninh nghe cô nói xong, cong ngón tay gõ lên đầu cô một cái, “Chẳng nhẽ anh Hai không nói cho em biết rằng Lâm Kha là vợ của anh ấy hay sao?”
Lương Hoà xoa đầu kêu một tiếng, “Chị Diệp còn nói Lâm Kha là thanh mai trúc mã với anh kìa, sao anh không nhắc tới chuyện này chứ?!”
Cố Hoài Ninh nghe vậy thì trong lòng bừng lên cơn giận dữ, nhưng nhìn thấy sắc mặt ửng hồng cùng ánh mắt ai oán của Lương Hoà thì anh lại không nổi giận lên được, bàn tay đặt lên đầu cô xoa xoa một chút, động tác mềm nhẹ, “Lâm Kha là vợ của anh Hai, cô ấy mất đã nhiều năm rồi, sau này trước mặt anh Hai đừng nhắc đến, biết không?”
“Em biết mà.” Cô đáp khẽ.
“Cô ấy không phải là thanh mai trúc mã gì của anh cả, trước kia thì có thể tính là em gái, sau này lấy anh Hai rồi thì trở thành chị dâu.” Dừng lại một chút, anh nói thêm, “Với anh mà nói, cô ấy vĩnh viễn sẽ chỉ là hai thân phận này thôi.”
“Vậy còn tấm ảnh kia thì sao?” Cô đột nhiên nhớ lại bức ảnh đó.
Mày anh nhăn lên, “Ảnh nào?”
Lúc Lương Hoà đưa ảnh cho anh xem, Cố Hoài Ninh nhịn không được bật cười lên. Tấm ảnh này chụp lúc học Trung học, hôm đó là sinh nhật của Lâm Kha, mấy người rủ nhau đi dã ngoại, dọc đường đi chụp khá nhiều ảnh. Tấm ảnh này rửa làm ba cái, một cái của anh đã hỏng từ lâu, đây là cái của Lâm Kha. Dòng chữ phía sau tấm ảnh cũng là do Cố Hoài Việt viết. Chính bởi vì điều này anh mới biết được tình cảm của Cố Hoài Việt đối với Lâm Kha, cũng hiểu được tâm ý của anh Hai mình. Thời gian trôi qua quá lâu rồi, cảnh còn mà người đã mất, anh cũng ít khi lấy ảnh ra nhìn lại, không ngờ Lương Hoà lại nhìn thấy được.
Sau khi biết mọi chuyện Lương Hoà cảm thấy như bị sét đánh, băn khoăn hỏi,“Làm sao có thể được, chẳng lẽ chị Diệp không nhận ra nét chữ của anh sao?”
Anh hừ lạnh, “Chắc chị ấy quên mất một chuyện, từ nhỏ chị ấy đã chẳng bao giờ phân biệt đuợc chữ của ba anh em anh.”
Lương Hoà lập tức cắn môi không nói nên lời nào, nhìn đôi mắt nheo lại của anh, lắp bắp nói, “Chuyện này không phải tại em, ai bảo anh cái gì cũng không nói cho em biết, làm em phải đoán mò thôi. Chẳng phải là đã nói sẽ từ từ chậm rãi mà tìm hiểu lẫn nhau sao, chẳng lẽ anh đã quên rồi..”
Đôi mắt trầm yên tĩnh của anh bỗng nhiên sáng lên một ánh cười, “Được thôi, chúng ta sẽ từ từ tìm hiểu lẫn nhau…”