Nước mắt đột nhiên trào ra. Tôi muốn lấy giấy lau khô những giọt nước mắt ấy nhưng vô ích, nước mắt càng lau càng nhiều hơn, tí tách rơi trên chiếc vòng bạc trong tay tôi.
Tôi lấy giấy lau sạch chiếc vòng, cẩn thận lau sạch chiếc vòng. Tôi xoay xoay chiếc vòng bạc trong tay, đột nhiên ở mặt trong chiếc vòng hiện lên hàng chứ: I LOVE YOU.
Tôi ngây người nhìn vào những hàng chữ quen thuộc, nghĩ lại dáng vẻ cảm động và chân thành của anh ngày hôm đó, anh đã nói với tôi rằng: “Tiểu Vũ, em yên tâm, anh nhất định sẽ giữ gìn chiếc vòng này! Kể từ bây giờ, anh thề sẽ chăm sóc em trọn đời trọn kiếp!”
Nam Trúc Du tối hôm đó đã nhìn thấy dòng chữ này nên mới có biểu cảm như vậy, mới nói ra những lời như vậy ư?
Nam Trúc Du…thích tôi sao?
Nam Trúc Du thích tôi, vì vậy trong những ngày qua anh ấy mới chân thành hẹn hò với tôi. Anh làm đủ mọi cách để cho tôi vui, cảm thấy hạnh phúc khi tôi ăn những món ăn anh nấu, ngoan ngoãn làm theo mọi yêu cầu của tôi….Tất cả những điều đó lần lượt hiện về trong kí ức của tôi.
Tôi thực sự là một con ngốc, đến bây giờ mới nhận ra được những việc mà Nam Trúc Du đã luôn cố gắng để làm cho mình.
Tôi nói không hề hẹn hò với anh ấy, đúng vào lúc anh ấy muốn dành cho tôi một cuộc hẹn hò lãng mạn.
Tôi nói không hề hẹn hò với anh ấy, đúng vào lúc anh mượn được chiếc xe đạp và hào hứng đến tìm tôi.
Tôi nói không hề hẹn hò với anh ấy, đúng vào lúc anh ấy tưởng rằng tôi đang thực sự hạnh phúc.
Lâm Xuân Vũ, mày thật quá độc ác!
Tôi thực sự đã khiến cho anh ấy tổn thương rồi!
Tôi tự trách bản thân mình suốt đêm hôm đó. Sáng sớm hôm sau, tôi vội vàng chạy đến trường. Nam Trúc Du, xin anh đấy, hôm nay nhất định anh phải đến trường, bởi vì em phải nói lời xin lỗi chân thành đến anh!
Tôi đứng ở cửa lớp quyến rũ, nhìn những học sinh đang chậm rãi bước vào lớp.
Không phải, không phải, không phải…Những người đi qua tôi đều quen nhưng vẫn không phải là Nam Trúc Du mà tôi mong đợi. Chẳng bao lâu nữa sẽ vào lớp rồi, càng nghĩ tôi càng hoang mang.
Nam Trúc Du không đến trường nữa ư? Hình như anh ấy thường xuyên không đến trường thì phải!
“Hey, Tiểu Vũ!”, đúng lúc lòng tôi đang rối bối thì một giọng nói quen thuộc từ phía sau vang lên. Không cần ngoảnh đầu lại tôi cũng biết đó là ai. Đó chính là giọng nói mà tôi vẫn thích, nhưng lại không phải là người mà tôi đang chờ đợi.
“Hội trưởng Mậu Nhất!”, tôi ngoảnh đầu lại, chạm phải nụ cười rạng rỡ của anh, “Xin chào”
“Ha ha, Tiểu Vũ, em đến sớm thế! Đến tìm anh à?”, Mậu Nhất nhìn tôi, thái độ rất nhiệt tình, đến nỗi khiến cho tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa.
“Em…”, tôi căng thẳng xoay xoay cái vòng bạc trong tay, không biết nói thế nào.
Tôi làm sao vậy nhỉ? Tôi nghi hoặc tự hỏi mình. Ánh mắt Mậu Nhất nhìn tôi lúc này chẳng phải là ánh mắt mà tôi vẫn mong đợi hay sao? Tại sao khi anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt này, tôi lại có cảm giác như bản thân mình đang muốn trốn chạy vậy nhỉ?
Nhất định là do chuyện của Nam Trúc Du đã khiến cho trái tim tôi hoảng loạn, vì vậy mới nảy sinh cảm giác kì lạ này với Mậu Nhất! Đúng rồi, chỉ cần nói “xin lỗi” với Nam Trúc Du, sau đó tiếp tục làm bạn tốt của nhau, như vậy thì tâm trạng của tôi sẽ trở lại như bình thường. “Hey…Tiểu Vũ…”, phía sau Mậu Nhất, Minh Đạo Liên và Mê Cúc người trước người sau đi vào. Tôi nhìn thấy ánh mắt của Minh Đạo Liên lạnh lùng quét ngang người tôi, khóe môi khẽ nhếch lên, nhả ra từng từ một: “Đồ xấu xí…”
Lần này đến lượt tôi không thèm để ý đến Minh Đạo Liên nữa, ánh mắt tôi nhìn thẳng ra ngoài phòng học, hi vọng có thể chờ đến khi bóng dáng ấy xuất hiện. Đáng tiếc là, Nam Trúc Du không hề xuất hiện. “Đừng nhìn nữa! Tiểu Vũ, nếu như cậu đang chờ Nam Trúc Du thì đừng chờ nữa!”, Mê Cúc nhìn tôi, giọng điệu lạnh lùng chưa từng thấy xưa nay.
“Mê Cúc!”, tôi ngây người nhìn nụ cười như đắc thắng trên môi cô ấy, nụ cười đắc thắng như vừa cướp được món đồ mà tôi thích nhất. “Trúc Du đã nói với tôi rồi!”, Mê Cúc đến bên cạnh tôi, khẽ thì thầm vào tai tôi, “Anh ấy nói anh ấy không phải là bạn trai của cậu!” Toàn thân tôi khẽ run lên, bởi vì câu nói của Mê Cúc, bởi vì sự lạnh lùng trong giọng nói của cô ấy.
“Mê Cúc, tại sao Nam Trúc Du lại nói những điều này với cậu? Hai người chẳng phải là bạn bè bình thường sao?”, tôi nắm chặt lấy tay Mê Cúc, rõ ràng điều tôi muốn biết là Nam Trúc Du có đến hay không, nhưng vừa mở miệng ra là tôi đã hỏi ngay điều đó rồi.
Tôi biết Mê Cúc thích đồ vật của người khác, thích cướp đồ của người khác, tôi chưa từng để bụng những chuyện này…Nhưng lần này…lần này…
Lần này thứ mà Mê Cúc muốn cướp đi chính là Nam Trúc Du ư? Nam Trúc Du….
Nam Trúc Du ….của tôi ư?
Sự nghi hoặc khiến cho tôi phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào khuôn mặt Mê Cúc, trong lòng tôi như đang có lửa đốt.
“Mê Cúc…”, tôi định mở miệng nói gì đó nhưng Mê Cúc đã không cho tôi có cơ hội. Khẽ lướt qua vai tôi, cô ấy đã ngồi yên vào chỗ của mình rồi.
“Lâm Xuân Vũ, tôi thật không hiểu nổi, một đứa xấu xí như cô sao lại cùng một lúc trở thành báu vật của hai người chứ?”, Minh Đạo Liên đứng phía sau Mê Cúc, thấy cô ấy vừa bước vào lớp liền đi đến bên cạnh tôi, khẽ thì thầm vào tai tôi.
Trở thành báu vật của hai người…
Tôi ngẩng đàu, ngẩn người nhìn Minh Đạo Liên.
“Tiểu Vũ, sớm thế này đến tìm anh có việc gì vậy?”, hội tươnrg Mậu Nhất nhìn thấy tôi và Mê Cúc “thì thầm” xong xuôi liền lên tiếng. Trở thành báu vật của hai người…
Tôi nhíu mày, hai người mà Minh Đạo Liên ám chỉ là ai vậy? Một người là Nam Trúc Du, còn người kia là ai? Lẽ nào là hội trưởng Mậu Nhất sao? Không, không thể nào. Trong trường Thần Nam này, có thể có được sự chú ý của Minh Đạo Liên tính đi tính lại cũng chỉ được vài người, còn Nam Trúc Du và…
Ánh mắt của tôi từ từ hướng về phía Mê Cúc…
“Tiểu Vũ…”, thấy tôi không trả lời, hội trưởng Mậu Nhất thò tay ra, kéo kéo tay áo tôi. “Em đang nghĩ gì vậy? Sao mà thất thần thế?”
Tôi cúi đầu, nhìn vào cái bóng của chàng trai có nụ cười trong veo làm trái tim tôi rung động. Đôi mắt đen láy của anh đang nhìn tôi, ánh mắt hiện rõ sự khó hiểu và nghi hoặc.
“Mậu Nhất, tình cảm giữa cậu và Tiểu Vũ xem ra tiến triển rất tốt đấy nhỉ?”, Mê Cúc đã vào chỗ ngồi bỗng nhiên đứng dậy, ánh mắt sắc nhọn liếc nhìn tôi, sau đó một nụ cười rạng rỡ hiện ra trên mặt, giọng điệu có vẻ dịu dàng đi nhiều.
Tôi kinh ngạc nhìn Mê Cúc, mái tóc mềm mại của cô ấy nhẹ nhàng bay bay trong gió. Sự kiêu kì nhưng phẫn nộ như đang tỏa ra xung quanh người cô.
Mê Cúc đang giận ư? Người nên tức giận chẳng phải là tôi sao? Còn nữa, cái gì mà tình cảm giữa tôi và Mậu Nhất tiến triển tốt đẹp chứ? Mê Cúc có ý gì vậy? Tôi nhíu mày, nghĩ đến câu nói ban nãy của Minh Đạo Liên. Người thứ hai coi tôi như báu vật không phải là Mê Cúc đấy chứ?
“Mậu Nhất…”, Mê Cúc lại cất tiếng. Cô mỉm cười rạng rỡ với anh, nói: “Chi bằng cậu nhân cơ hội này tỏ tình với Tiểu Vũ đi. Cậu không biết không, mặc dù Tiểu Vũ trông có vẻ rất mạnh mẽ, làm việc gì cũng rất quyết đoán, nhưng thực ra cô ấy rất hay lãng phí thời gian cho vấn đề lựa chọn A hay lựa chọn B thì tốt hơn. Vì vậy nếu như cậu là A thì đừng để cho cô ấy có cơ hội lựa chọn B!”
Ặc ặc…cái gì mà lựa chọn A B C ở đây thế? Tôi đâu có lãng phí thời gian trong những vấn đề này? Tôi làm trắc nghiệm xưa nay đều rất nhanh (bởi vì toàn dùng phương pháp tung đồng xu để chọn đáp án, không nhanh sao được?). Mặt của tôi bị câu nói của Mê Cúc làm cho đỏ lựng lên, đành phải cúi gằm xuống đất, nghĩ ngợi mông lung.
Trong phòng học, một không khí yên tĩnh và ngột ngạt bao trùm, yên tĩnh đến mức tôi chỉ muốn bỏ chạy. Đúng lúc ấy, hội trường Mậu Nhất đột nhiên nắm lấy bàn tay tôi.
Những ngón tay thon dài và trắng ngần nắm chặt lấy bàn tay tôi, khiến cho tôi bỗng chốc run rẩy.
“Tiểu Vũ…”, tôi nghe thấy giọng nói trầm ấm của Mậu Nhất khe khẽ vang lên bên tai: “Tiểu Vũ, anh rất thích em! Em có đồng ý chính thức hẹn hò với anh không?”
Giọng nói của Mậu Nhất âm vang trong không khí, mặc dù không to nhưng lại rất kiên định, phút chốc đã vang vọng vào tận sâu thẳm trái tim tôi.
Trong phòng học đột nhiên yên lặng.
Tôi không hình dung nổi cảm giác của mình lúc này, một cảm giác như trái tim đang ngừng đập, cực kì căng thẳng nhưng lại có chút hưng phấn và thích thú, hơn nữa lại có một thứ cảm giác khác, một cảm giác khác….
Tôi từ từ ngẩng đầu lên, đang định mở miệng trong ánh mắt chờ đợi của Mậu Nhất thì đột nhiên ánh mắt của tôi lại chạm phải một cái bóng gầy guộc, thanh mảnh quen thuộc trước cửa.
“Em…”, tôi không biết phải nói gì, nhưng không sao, bởi vì từ khoảnh khắc phát hiện ra sự xuất hiện của Nam Trúc Du trong phòng học, tôi biết rằng, tôi không muốn nói bất kì điều gì nữa.
Nam Trúc Du…tôi ngây người nhìn vào bóng dáng gầy guộc của anh.
Nam Trúc Du….tôi xót xa nhìn vào khuôn mặt khôi ngô đầy những vết thâm tím, trên khóe miệng hình như còn dán một miếng băng nho nhỏ. Nam Trúc Du…tôi gọi thầm tên anh trong lòng.
Nam Trúc Du…tôi biết trong tiếng gọi của tôi có chứa một cảm giác cực kì bất an…
Tôi sợ anh ấy đã nghe thấy những lời Mậu Nhất vừa nói, tôi sợ trái tim anh sẽ lại một lần đau đớn, tôi sợ anh ấy sẽ nói tạm biệt trước mặt tôi, rồi sau đó không bao giờ còn có thể gặp lại….
“Tiểu Vũ, em có muốn chính thức hẹn hò với anh không?”, đột nhiên bị bàn tay của Mậu Nhất siết chặt, một cảm giác tê dại từ lòng bàn tay dội đến, tôi nghe thấy giọng nói ấm áp của Mậu Nhất vang lên bên tai. “Tiểu Vũ, chúng ta hẹn hò nhé!”, anh nói. Anh không cần hỏi nữa, mà vui mừng khẳng định , dường như anh đã chắc chắn rằng tôi sẽ nhận lời.
Đúng vậy, toàn thể lớp quyến rũ này đều cho rằng tôi chắc chắn sẽ nhận lời.
Dù sao thì, từ trước đến nay, tất cả mọi người đều biết tôi thầm thích hội trưởng Mậu Nhất.
Người mà tôi thích là Mậu Nhất, chẳng phải như vậy sao?
Mà bây giờ, Mậu Nhất đang tỏ tình với tôi, lời tỏ tình mà tôi đã chờ đợi lâu như vậy rồi.
“Hội trưởng, em…”, tôi mở miệng, rất muốn đồng ý nhưng lại không muốn đồng ý trước mặt Nam Trúc Du, nhưng lại không nói được lời từ chối ra miệng. Đôi mắt tôi vẫn hướng về bóng dáng của Trúc Du đang đứng ở cửa, nhìn thấy khóe môi anh khẽ nhếch lên nở một nụ cười nhạt rồi cúi đầu, đi ngang qua tôi rồi vào chỗ ngồi.
Ánh mắt của tôi vẫn dán chặt vào anh, nhìn anh vào chỗ, nhìn anh lấy vở ra làm bài tập, đôi mắt long lanh như thủy tinh…
“Tiểu Vũ, chúng ta hẹn hò nhé!”, Mậu Nhất vẫn nắm chặt lấy tay tôi, lắc lắc hỏi. Sau đó, trong tiếng hoan hô của tập thể lớp, tôi bị người ta đẩy vào gần Mậu Nhất.
Tôi muốn mỉm cười, trở thành bạn gái của hội trưởng chẳng phải là điều mà tôi vẫn mong ước hay sao?
“Im lặng có nghĩa là đồng ý rồi nhé! Chúc mừng Mậu Nhất, chúc mừng Tiểu Vũ!”, Mê Cúc đột nhiên đứng lên tuyên bố. Lúc ấy, cả phòng học vang lên tiếng vỗ tay hoan hô, chúc mừng cho tôi, Lâm Xuân Vũ, cuối cùng cũng tìm được hoàng tử của mình.
Những tràng vô tay ầm ầm vang lên, nhưng tôi nghe thấy lòng mình đang thổn thức.”