g?”, tôi ngẩng đầu, ngại ngùng nhìn chàng trai khôi ngô đang ngồi trước mặt mình.
Lâm Xuân Vũ à, hiện giờ mày đang ở trong hội trường của câu lạc bộ kịch nói, mày đang mơ mộng cái gì thế hả? Hơn nữa, điều quan trọng là tại sao mày dám nghĩ ngợi linh tinh trong khi hội trưởng Mậu Nhất đang ngồi trước mặt mày như vậy?
Hài, thật là mất mặt!
“Được thôI!”, hội trưởng Mậu Nhất cúi đầu, lấy tay chỉ vào kịch bản, tiếp tục nói: “Nhân vật Paris mà anh muốn thể hiện hoàn toàn không giống với nhân vật Paris dưới ngòi bút của Shakespeare, hơn nữa vai trò của nhân vật này cũng nặng hơn so với vai diễn trong vở “Romeo và Julie” của Shakespeare!”
“Vâng!”, tôi nghiêng nghiêng đầu, chăm chú nhìn vào khuôn mặt nghiêng nghiêng của Mậu Nhất. Cái mũi thon nhỏ, sống mũi cao và thẳng tắp, đôi môi hồng hào khé mấp máy, hàm răng trắng bóng như ngọc trai lúc ẩn lúc hiện.
“Ực”, thượng đế ơi, nuốt nước bọt khi đứng trước một người làm trái tim mình rung động cũng không có gì là quá đáng phải không ạ? “Tiểu Vũ, Paris là nhân vật chính!”, hình như không hài lòng lắm về phản ứng của tôi, hội trường Mậu Nhất liền buông cuốn kịch bản xuống.
“À vâng, nhân vật chính!”, tôi gật đầu, chỉ là… “Nhân vật chính? Hội trưởng, anh để em làm nhân vật chính sao?”
Tôi lấy tay chỉ vào mình, không dám tin vào những gì mà mình vừa nghe thấy.
Trời đất ơi, tôi điên mất, chẳng phải là tôi sẽ diễn một người qua đường thôi sao? Tại sao lại đột nhiên trở thành nhân vật chính thế này? “Tiểu Vũ, đừng nói rằng cậu còn chưa động đến mấy chương kịch bản tôi đã đưa cho cậu đấy nhé!”, Mê Cúc ngồi bên cạnh nhướn mày, vẻ mặt có chút không hài lòng.
“Tôi có xem chứ, nhưng mà…”, thôi được rồi, tôi thừa nhận là dạo này thường xuyên ở bên cạnh Nam Trúc Du nên tôi chưa thèm động đến cuốn kịch bản ấy.
Hài…hội trường ơi, em rất xin lỗi anh. Em chỉ biết mải mê chơi đùa mà lạnh nhạt với kịch bản của anh.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác tội lỗi.
“Không sao, Tiểu Vũ à, sau khi họp xong, em hãy cẩn thận đọc lại kịch bản một lần nữa nhé!”, hội trưởng Mậu Nhất ôn tồn nói.
Hu hu hu…cám ơn anh, hội trưởng! Anh quả là một người cực kì tốt bụng!
“Được rồi, ngoài Lâm Xuân Vũ ra, chắc là tất cả mọi người đã chăm chỉ học thuộc kịch bản rồi! Cuối tuần này chúng ta sẽ ở lại diễn thử, hi vọng mọi người sắp xếp thời gian để đến đầy đủ!”, Mê Cúc thờ ơ nhìn tôi, tuyên bố giải tán.
Hài, tôi chọc giận Mê Cúc rồi sao?
Tôi thở dài, nhưng mà Mậu Nhất viết ra kịch bản còn chẳng giận thì thôi, tại sao Mê Cúc lại có phản ứng như vậy chứ?
“Mê Cúc…”, đợi mọi người ra về hết, tôi liền gọi Mê Cúc lại, “Cậu đừng có giận tôi có được không? Tôi hứa là tôi nhất định sẽ chăm chỉ học thuộc kịch bản mà!”
“Tiểu Vũ, cậu nghĩ rằng tôi giận vì cậu không chịu học kịch bản sao?”, Mê Cúc lạnh nhạt nhìn tôi, sự tức giận của cô ấy không vì lời xin lỗi của tôi mà giảm bớt, thậm chí có phần còn dữ dội hơn.
Tại sao thế nhỉ? Hài…
“Lâm Xuân Vũ, tôi tức giận là bởi vì gần đây cậu không chịu chăm chỉ học kịch bản, rốt cuộc cậu đang làm gì vậy hả? Cậu có biết là chúng ta lâu lắm rồi không cùng ngồi ăn cơm, nói chuyện không?
Hay là cậu yêu rồi?”, Mê Cúc chớp chớp đôi mắt rất đẹp của mình, ánh mắt đầy vẻ nghi vấn: “Có phải cậu giấu tôi hẹn hò với bạn trai không?” “Đâu, đâu có, tôi không có mà!”, tôi lắc đầu nguầy nguậy.
Quan hệ giữa tôi và Nam Trúc Du không thể coi là quan hệ nam nữ được, dù sao thì tôi đâu đã đồng ý với đề nghị hẹn hò của anh ấy, thế nên giữa chúng tôi chỉ đơn thuần là bạn bè mà thôi!
“Vậy Trúc Du thì sao?”, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng tôi.
Ngoảnh đầu lại, ánh mắt tôi bắt gặp một người đáng lí ra không xuất hiện ở câu lạc bộ kịch này, người đó không ai khác chính là Minh Đạo Liên.
Tôi trợn mắt lườm anh ta, nhưng đáng tiếc là anh ta chẳng thèm nhìn tôi lấy nửa cái.
“Cái gì mà Nam Trúc Du chứ?”, Mê Cúc hỏi.
“Chính là cái người mà cô gái xấu xí này đang hẹn hò dạo gần đây đấy! Thời gian rảnh rỗi của cô ta gần như đều dành cho gã đó hết cả, đương nhiên là không có thời gian mà đọc kịch bản rồi!”, Minh Đạo Liên lạnh lùng nói.
Nói gì vậy? Anh ta nói cứ như thể tôi là những tên bạo chúa thời xa xưa, chỉ yêu mỹ nhân mà không yêu giang sơn, cả ngày chỉ chìm đắm trong sắc dục, không còn tâm trí dành cho chuyện khác ấy! Tôi đâu có phải một kẻ như vậy? Hơn nữa tôi và Nam Trúc Du cũng đâu có quan hệ như vậy đâu!
“Tôi đâu có…”
“Đạo Liên, tôi đã lấy kịch bản rồi, chúng ta đi thôi!”, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên đúng vào lúc tôi định lên tiếng phản bác. Tiếng nói ấy vọng ra từ trong căn phòng đối diện với hội trường, sau đó, một bóng người cao và thanh mảnh bước ra, nụ cười quyến rũ quen thuộc, ánh mắt dịu dàng cũng cực kì quen thuộc.
“Trúc Du…”, tôi khẽ gọi.
“Tiểu Vũ, điều mà Minh Đạo Liên nói là sự thật sao? Cậu và Nam Trúc Du đang hẹn hò ư?”, Mê Cúc nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Nam Trúc Du, ngạc nhiên hỏi.
“Đương nhiên là không phải rồi”, tôi nháy nháy mắt với Nam Trúc Du, nói.
“Chúng tôi đâu có phải là người yêu của nhau đâu”, cũng may là anh chàng Trúc Du hiểu ý của tôi, thế nên ngoan ngoãn phối hợp với tôi. Anh ấy quả là biết nghe lời!
“Thật chứ?”, Mê Cúc không tin, tiếp tục hỏi.
Minh Đạo Liên đứng bên cạnh, không nói nửa lời, chỉ nhếch mép cười.
Mặc dù gã này không nói gì nhưng chỉ một cử chỉ nhỏ của anh ta cũng khiến cho tôi cảm thấy khó đối phó hơn cả những câu hỏi mang tính chất vấn của Mê Cúc.
Kì lạ, điều tôi nói rõ ràng là sự thực mà!
“Là thật đấy, tôi và Tiểu Vũ chỉ là bạn thôi!”, Nam Trúc Du nhìn Mê Cúc, gật đầu nói.
“Cái đó…nếu như không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây!”, sợ ở lại thêm lúc nữa sẽ bị Mê Cúc lôi ra ngoài chất vấn tiếp, thế nên nhân lúc Mê Cúc vẫn còn tin vào lời Nam Trúc Du nói, tôi liền vội vàng bỏ đi trước.
Nhưng mà, sao lúc tôi bỏ đi, vẻ mặt của Nam Trúc Du lại có vẻ lạc lõng và hụt hẫng đến vậy? Có phải là tôi đã sai rồi không?
Thôi bỏ đi, tôi làm gì có thời gian mà nghĩ đến chuyện của Trúc Du nữa, tôi phải đọc kịch bản thôi!
Nhưng mà, sao trong lồng ngực tôi lại thấy khó chịu như thế này nhỉ. Dường như là…lần đầu tiên từ khi sinh ra cho đến nay. Tôi cảm thấy ghét chính bản thân mình. Tôi làm như vậy có đúng không nhỉ? Như vậy đối với Trúc Du có…?
Vol 3. Trúc Du bị bắt trói cóc rồi.
Mặc dù tôi thoát khỏi số mệnh bị Mê Cúc tóm lại chất vấn nhưng hôm sau, Nam Trúc Du lại không thể thoát khỏi cơn ác mộng bị “bắt cóc”.
“Tùng Bình, cậu nói cái gì? Bố tôi bắt trói Nam Trúc Du tới nhà mình sao?”, tôi căng thẳng tột độ, hét tướng lên trong điện thoại. Nam Trúc Du bị bố bắt trói về nhà rồi.
Trong vòng vài phút đồng hồ, bộ não của tôi không sao ‘tiêu hóa” được ý nghĩa của câu nói này.
Chết thật rồi!
Chỉ cần nghĩ đến tính cách nóng nảy và thô bạo của bố, tôi không còn tâm trí nào mà nghĩ đến việc hội trưởng Mậu Nhất đang chờ mình đến để cùng bàn luận về kịch bản, lập tức chạy một mạch về nhà. “Hội trưởng, xin lỗi anh, hôm nay em có việc gấp, không thể đến được. Ngày mai nhất định em sẽ học kịch bản tử tế!”, tôi vội vàng gọi điện thoại báo cho Mậu Nhất, không kịp để anh ấy đáp lời liền ngắt luôn điện thoại, bắt xe phi thẳng về nhà.
Chiếc xe taxi màu xanh nước biển đỗ xịch trước cổng nhà, tôi lao như bay vào trong nhà.
“Bố ơi, sao bố có thể không nói lời nào đã bắt người ta về nhà thế?”, tôi thở hồng hộc, lao thẳng vào nhà, “Bố ơi, sao bố….”
Tôi chớp chớp mắt, đưa mắt nhìn khắp lượt phòng khách của nhà mình. Chỉ thấy những dụng cụ gia đình vốn được bày biện trong phòng khách bỗng nhiên không cánh mà bay, cả phòng khách trở nên trống không, chỉ nhìn thấy duy nhất một chiếc ghế làm bằng gỗ lim đặt ở giữa căn phòng.
Tôi đứng ngây người trước cửa phòng khác, mở to mắt nhìn chăm chăm vào chiếc ghế gỗ lim. Ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ lim kia chính là người bố thân yêu của tôi. Nhìn thấy tôi đang thở hồng hộc, mặt mày thất thần, bố liền mỉm cười ôn hòa.
Cơn giận dữ của tôi từ từ bốc lên đầu.
“Bố, Nam Trúc Du đâu rồi?”, tôi nhìn bố, tức tối tra hỏi. “Nam Trúc Du? Ai là Nam Trúc Du? Bố có quen anh ta sao?”, bố tôi nhún nhún vai, tỏ vẻ ngây ngô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Bố không quen Nam Trúc Du sao?”, tôi nghiến răng, nhả ra từng chữ một, “Bố, bố đừng nói với con là trước khi vô duyên vô cớ bắt người ta đến đây, bố đã không cho người đi điều tra về thân phận của anh ấy đấy!”
“Bắt người á? Tiểu Vũ, bố đâu có làm những chuyện thô lỗ như vậy?”, bố tôi lắc đầu, vẻ mặt bi thương.
“Bố đừng diễn kịch nữa, bố còn không chịu nói thật hay sao?”, tôi trợn mắt, gào lên.
“Thôi được rồi, thôi được rồi!”, nhìn thấy tôi đang nổi cơn thịnh nộ, bố liền đứng dậy, từ tốn nói: “Tiểu Vũ, không phải là bố cố tình chọc tức con, chỉ là bố đang làm một trắc nghiệm nho nhỏ thôi mà. Mà kết quả trắc nghiệm ấy quả đúng như những gì mà tên nhóc Tùng Bình nói. Cái anh chàng Nam Trúc Du đó đối với con mà nói quả nhiên là không giống bình thường”.
Trắc nghiệm? Tôi đần mặt ra nhìn bố.
“Bố à…”, tôi gằn giọng, “Nam Trúc Du đâu rồi? Anh ấy đang ở đâu?”
“Con gái, con yên tâm đi! Khó khăn lắm bố mới thấy con bắt đầu yêu đương, thế nên đương nhiên bố phải đối đãi tử tế với bạn trai của con rồi, làm sao có thể dọa cho nó sợ hãi mà chạy mất được chứ? Hơn nữa, cho dù bố có dùng cực hình với nó cũng phải tiến hành trước mặt con chứ!”, bố nhìn tôi, thản nhiên nói.
“Dùng cực hình?”, tôi hét lên, trong đầu vụt hiện lên những cảnh tượng tra tấn dã man ngày xưa: kẹp ngón tay? Châm kim vào người? Xẻ thịt…
“Bố à, cho dù có là thời đại ngày xưa đi nữa, nếu bố mà dùng cực hình với người khác là phạm pháp đấy, bố có biết không hả?” “Hừ…”, bố kiêu ngạo nhìn tôi, từ tốn nói: “đừng tưởng con nói thế là bố sẽ tha cho bạn trai của con! Nói cho con biết, muốn trở thành con rể của nhà họ Lâm, trưởng môn của Lâm Nguyên Đường, người kế thừa của vương quốc giải trí nhà họ Lâm không phải là chuyện dễ dàng! Vì vậy không phải bất kì ai cũng được bố chấp nhận đâu!”
Bạn trai? Rồi lại con rể, trưởng môn, người kế thừa…bố thật sự cho rằng Nam Trúc Du chính là….
“Không, không, không…”, tôi lắc đầu.
“Cái con nhóc này, cho dù có lắc đầu cũng vô ích mà thôi! Muốn trở thành con rể của ta mà không có chút thực tài là tuyệt đối không được!”, bố nhìn tôi, vừa nói vừa khoát tay.
Bộp…bộp bộp…vài giây sau đó, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên bên tai tôi.
Ngoảnh đầu lại, tôi nhìn thấy một người đàn ông mặc quần áo comple màu đen, thân hình cao to đang vác Nam Trúc Du lúc này đã bị trói chặt đi vào nhà.
Oái, đất đá từ đâu đang đổ ào xuống đầu tôi thế này?
“Bố ơi…”, tôi gào lên, “sao bố có thể bắt trói người ta như thế kia cơ chứ? Thật là quá đáng!”
Tôi vừa nói vừa lấy tay cởi trói cho Nam Trúc Du.
“Quá đáng á? Nhưng mà bố làm vậy là được sự đồng ý của tên nhóc này đấy chứ!”, bố đắc chí nói.
Hơ, bàn tay đang cởi trói của tôi cứng đờ lại, đưa ánh mắt