vào mồm mụ góa Trần, lại không cẩn thận đề phòng bị mụ ta kéo tóc, hung dữ cào vào mặt mấy cái.
Đám đàn bà bên cạnh bị cảnh tượng này dọa cho choáng váng mặt mày, không dám tiến lên ngăn cản, chỉ biết hét toáng lên. Lúc này đang là buổi trưa, có mấy đám đàn ông đang từ ruộng về nhà ăn cơm, nhìn tình cảnh này thì đều hưng phấn đứng ở một bên xem náo nhiệt, không hề có một người nào tiến lên khuyên can.
Càng lúc càng nhiều người vây xem, rốt cuộc trong đám người vây xem cũng có một người chạy vào khuyên can, cũng là do nghe đồn mà đến – chính là thầy Chu. Thầy Chu vừa kéo hai người đang túm lấy nhau kia ra vừa khuyên nhủ: “Làm gì thế này, người cùng thôn cùng xóm với nhau cả có chuyện gì từ từ nói, sao lại ra tay đánh nhau cơ chứ.”
Hai người phụ nữ bị tách ra, trên mặt đều là vẻ tức giận chưa nguôi, trừng mắt nhìn đối phương.
Thầy Chu lại nói: “Bất kể là vì sao, thôi thì nể mặt ta mà dừng tay đi, để cho mọi người chê cười làm gì phải không?” Thầy Chu lại thấy mặt Hà Hoa bị hai đường cào chảy máu, tiện miệng nói: “Lát nữa đi tới chỗ ta, ta cho cô ít thuốc, còn trẻ đừng để mặt có sẹo.”
Thầy Chu vừa nói thế, không biết sao lại chọc vào mụ góa Trần, mụ ta hừ một tiếng, khinh thường nói: “Bà nội người ta biết thuốc nọ thuốc kia, đâu cần ông quan tâm làm gì, cũng không phải gả cho cháu nội nhà ông. Tuy là ông vội vã muốn thay thế làm ông nội nhà người ta, nhưng cũng phải xem ý của bà nội người ta có muốn hay không kìa.”
Hà Hoa thấy mụ ta ngay cả thầy Chu và bà Tứ cũng đều bắt đầu dựng chuyện bịa đặt được, thì càng tức giận hơn. Cô lại định xông lên đánh cho mụ góa này một trận, thì chợt nghe trong đám người đứng xem có người hô to lên một câu: “Trường Sinh tới rồi!”
Không gian ồn ào đợt nhiên im lặng hẳn, mọi người đều đồng loạt quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trong đám người tách ra một khe hở, Trường Sinh cao lớn với vẻ mặt lo lắng đi tới.
Chuyện là từ sau việc xảy ra lần trước, Trường Sinh mỗi ngày đều đúng trưa xuống núi đón Hà Hoa. Khi nãy hắn chờ ở nơi đã hẹn một lúc lâu mà vẫn không thấy bóng dáng người đâu, hắn lại lo lắng vội vã chạy tới rừng cây nhỏ cứu Hà Hoa ngày ấy. Nhưng dạo quanh một vòng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu, lại chạy vội về nhà, rồi lại sợ lúc mình chạy về thì không cùng đường thì không gặp được Hà Hoa, lại hấp tấp chạy lên núi, nhưng đương nhiên là cũng không có, lúc này mới vội vàng trở về thôn.
Hắn vừa vào thôn đã thấy một đám người xen đen xúm đỏ lại một góc, hắn cũng không chạy tới xem, mà lập tức chạy về nhà mình, đẩy cửa đi vào gọi mấy câu liền không nghe thấy Hà Hoa đáp lại, lại quay đầu chạy ngược lại. Cho tới khi hắn chạy vòng vèo mấy vòng đi đi lại lại trở về mới gặp được một người dân trong thôn, gào lên với hắn: “Trường Sinh! Cậu ở đây chạy lòng vòng làm gì thế, vợ cậu đang đánh nhau với quả phụ Trần tới nỗi sắp xảy ra tai nạn chết người rồi kìa!” Trường Sinh hơi sửng sốt, theo hướng người kia chỉ tìm tới đây.
Lúc này hắn không coi ai ra gì, chen vào đi xuyên qua đám người, đi thẳng tới bên cạnh Hà Hoa, nhìn chằm chằm mặt cô, chỉ vào hai vết cào bị chảy máu trừng mắt nói: “Cô chảy máu.”
Hà Hoa không ngờ Trường Sinh sẽ tới, nhất thời không biết phải trả lời thế nào. Mụ góa kia thấy Trường Sinh tới, đứng im một bên không dám hé rằng nói nửa lời. Cũng là thầy Chu phản ứng lại nhanh nhất, vội nói: “Phải rồi, Trường Sinh, Hà Hoa bị bệnh, còn không mau mang Hà Hoa về nhà nghỉ ngơi đi.”
Trường Sinh nghiêng đầu nhìn thầy Chu, gật đầu “Vâng” một tiếng, bế Hà Hoa lên khiêng trên vai bước đi.
Hà Hoa đột nhiên bị khiêng đi, giật mình hoảng sợ, lại không muốn người ta chê cười, chỉ nói thật nhỏ: “Trường Sinh, huynh thả ta ra, ta có thể tự đi được.”
Trường Sinh cũng không để ý cô nói gì, ngược lại bước chân nhanh hơn, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt kinh ngạc của mọi người, vội vàng đi về nhà.