nổi nóng với ta. Nó nói ta rảnh rỗi đi thăm dò chuyện không đâu. Đồ khốn kiếp! Sau này không đối xử tốt với nó nữa!”
“Nên nha đầu béo không muốn sống với nó, tính tình của nó ngang ngạnh như vậy, đến cả trăm vợ cũng bị nó ép cho bỏ chạy hết! Nó có phải là tốt đẹp gì cho cam, cớ gì bắt con gái nhà người ta phải chịu đựng tính khí của nó chứ, nếu ta là nha đầu béo thì đã bỏ về nhà cha mẹ từ lâu rồi!”
“Đồ khốn thối tha! Để xem sau này nó sẽ làm sao! Để cho nó sống cô độc cả đời đi! Đến già cũng không có người làm bạn, một mình xin ăn trên đường! Đi ngang qua chúng ta mà mở miệng xin, ta cũng không thèm liếc mắt! Hừ!”
“Sau này ta sẽ không trở về nhà để phải tức giận không đâu nữa! Ta nhất định phải sống cuộc sống thật thoải mái, sau này ta sinh thật nhiều con cái, sinh con gái thành đàn cho kẻ cô đơn như Lý Đại Bảo tức chết! Ta xem nó còn dám trừng ta không! Đồ khốn kiếp!”
Hà Hoa cứ mắng xa xả không ngừng, Trường Sinh đứng trước mặt cô im lặng lắng nghe, theo giọng điệu của cô khi thì gật đầu lúc thì lắc đầu. Đến tối, cơn tức của Hà Hoa cuối cùng giảm bớt.
Ban đêm, Hà Hoa nằm trong túi ngủ nhưng không thể nào ngủ được, đưa tay kéo kéo Trường Sinh: “Trường Sinh, ta muốn thương lượng với chàng chuyện này.”
Trường Sinh mở to mắt nhìn cô. Hà Hoa hơi ngượng ngùng nói: “Ngày mai ba mươi rồi, chúng ta về nhà cha mẹ ta nhé?”
Trường Sinh không nói gì, Hà Hoa lại nói: “Năm nay trong nhà không thuận lợi, Hạnh Hoa bỏ trốn theo người ta, cha ta vì chuyện này đã mất hai ngón tay. Hết năm đến nơi thằng nhóc Đại Bảo kia lại ép vợ bỏ đi, hôm nay lúc ta trở về, cha còn tức giận mắng chửi không thôi… Ngày mai là đêm ba mươi, trong nhà nhất định rất nặng nề … Ta nghĩ dù sao bà nội cũng không có ở nhà, hai chúng ta ở đâu cũng như nhau. Nếu về nhà cha mẹ có thể làm cho trong nhà vui vẻ hơn nhiều, tốt xấu gì phải dẹp cái năm xui xẻo này lại phía sau… Chàng nói có đúng không?”
Trường Sinh nhìn Hà Hoa, nói: “Nàng vui… Ta nghe lời nàng…”
Hà Hoa hơi lo lắng: “Không chỉ muốn ta vui, ta muốn chàng cũng vui nữa. Nếu chàng không thích thì cứ nói ra, không cần phải mọi chuyện đều theo ý ta đâu.”
Trường Sinh chỉ nói: “Ở cùng với Hà Hoa… Hà Hoa vui, ta sẽ vui.”
Trong lòng Hà Hoa đầy ngọt ngào, cong cong khóe môi dụi dụi vào người Trường Sinh, thở dài: “Ông trời thật tốt với ta, đem người đàn ông giỏi nhất, yêu thương vợ nhất trên đời này cho ta … Nếu thằng nhóc thối tha Đại Bảo kia biết nghe lời một chút, nó chỉ cần có một nửa của chàng, thì thiên hạ cũng thái bình…”
Ngày hôm sau, Hà Hoa và Trường Sinh mang theo mấy thứ trở về nhà cha mẹ. Mẹ Hà Hoa nghe nói hai người muốn đón tất niên với gia đình, sau bao nhiêu ngày ủ rũ rốt cục cũng tươi cười trở lại. Ngay cả cha Hà Hoa mặt lạnh, cũng khó giữ được sự im lặng thường ngày, còn nói mẹ Hà Hoa làm nhiều bánh trẻo nhân thịt.
Hà Hoa và Đại Bảo mới cãi nhau hôm trước, tuy nói là chị em giận nhau cũng không quá một đêm, nhưng trong lòng cũng không được tự nhiên. Lúc Hà Hoa mới đến, Đại Bảo cụp mắt gọi một tiếng tỷ, Hà Hoa ậm ậm ừ ừ không thèm nhìn tới, sau đó không ai quan tâm tới ai.
Vì chuyện thôi vợ này, mấy ngày nay Đại Bảo ru rú ở trong nhà tối ngày không chịu ra khỏi phòng gặp ai, cha Hà Hoa cũng không vui vẻ hòa nhã gì với cậu, chỉ cần nói vài câu là lại mắng chửi động tay động chân. Đại Bảo không muốn khó chịu trước mặt cha mình, nhưng sắp sang năm mới cũng không tiện trốn ra ngoài. Đành phải ngồi một mình trong phòng, mãi đến gần chạng vạng mới đi từ trong phòng ra.
Lúc đó, Hà Hoa và mẹ cô đang ở trong bếp bận rộn làm cơm tất niên, cha Hà Hoa ở trong phòng tính toán tiền thu vào của năm nay, Tiểu Bảo và Trường Sinh đang đắp người tuyết trong sân. Đại Bảo đứng dựa ở cửa phòng, cảm thấy dường như không có chỗ nào chứa được mình, đành phải chui ra ngoài sân kiếm chuyện nhàn rỗi để làm. Sau đó liền kiếm một hòn đá ngồi xuống bên cạnh, nhìn Trường Sinh và Tiểu Bảo đắp người tuyết càng lúc càng lớn, nhất là cái đầu tròn vo to đùng kia, lắc tới lắc lui như sắp đổ. Đại Bảo không chịu được mở miệng nói: “Hai người làm đầu nó lớn như vậy làm gì, người nhỏ xíu không giữ được thì đổ ngay thôi.”
Bạn đang đọc truyện tại thichtruyen.vn Trường Sinh đang cầm một nắm tuyết chuẩn bị đắp lên đầu người tuyết, nghe Đại Bảo nói như vậy đứng ngây ra, hơi do dự. Tiểu Bảo kéo Trường Sinh lại nói: “Đừng thèm để ý đến huynh ấy, huynh ấy mắng đại tẩu của đệ bỏ đi rồi, cha đệ không cho để ý đến huynh ấy nữa.” Nói xong còn cố ý khiêu khích, nhìn Đại Bảo thè thè lưỡi ra.
Đại Bảo trừng mắt chỉ Tiểu Bảo đang tính mở miệng chửi, đã nghe thấy tiếng ào ào! Cái đầu to tướng của người tuyết rốt cuộc cũng không chịu nổi lăn xuống.
Đại Bảo từ giận chuyển sang mừng, vui sướng khi thấy người khác gặp họa, cười nói: “Đúng chưa, ta nói đổ là đổ mà?”
Trường Sinh đau lòng nhìn người tuyết đầu một nơi người một nẻo, xoay người nhặt một tảng lớn nhất trong đó đắp lại lên người người tuyết, nhìn qua rất có vẻ giương nanh múa vuốt không giống ai.
Tiểu Bảo nhìn Đại Bảo hừ một tiếng, kéo Trường Sinh nói: “Không sao, đệ thấy ở cửa nhà Tiểu Hổ có đầu người tuyết cực kỳ đẹp, vừa tròn vừa lớn, bây giờ huynh và đệ chuyển nó đến đây đặt lên người tuyết của chúng ta được không?”
Trường Sinh lắc đầu: “Không được, không thể lấy đồ của người khác.”
“Không sao đâu mà, đệ đến mượn để lên hai ngày, rồi sẽ trả về.” Tiểu Bảo dụ dỗ một hồi, Trường Sinh vẫn không chịu, đành theo hắn, “Vậy huynh chờ đệ, đệ đi mượn về nhé, huynh trông chừng ca ca của đệ, đừng để huynh ấy đạp đổ người tuyết của chúng ta.” Nói xong, Tiểu Bảo liền chạy mất.
Tiểu Bảo đi rồi, Trường Sinh nghiêng đầu len lén nhìn Đại Bảo, cúi đầu nghĩ nghĩ, lần mò tìm đến ngồi xuống bên cạnh. Đại Bảo nhìn Trường Sinh, thấy hắn không nói gì, cảm thấy hơi mất mặt bèn đứng lên tính đi vào phòng. Trường Sinh cũng đứng lên theo sát sau ngăn cậu lại. Đại Bảo không hiểu nên tránh ra, Trường Sinh lại chạy vội lên mấy bước cản tiếp.
Đại Bảo ngơ ra, cảm thấy hơi khó chịu, không thể hiểu nổi cười nói: “Huynh thật sự nghe lời canh chừng đệ sao, ai thèm cái thứ hỏng nát kia của huynh chứ.”
Trường Sinh cũng không trả lời, nhưng trong ánh mắt của hắn hiện rõ sự không tin tưởng.
Đại Bảo bất đắc dĩ vừa đảo mắt, vừa đặt mông ngồi xuống, buông tay nói: “Được rồi, được rồi, đệ ngồi ở đây cho huynh trông chừng.”
Trường Sinh thấy Đại Bảo không bỏ đi, mới hơi yên tâm ngồi xuống bên cạnh.
Đại Bảo cảm thấy chẳng thú vị gì, tựa vào cái cối xay ngước cổ nhìn trời đến ngẩn người ra. Một lúc lâu sau, bỗng nhiên nghe người bên cạnh lẩm bẩm mở miệng: “Ngươi làm Hà Hoa không vui…”
Đại Bảo sửng sốt, quay đầu nhìn Trường Sinh, chỉ thấy hắn cúi đầu ngồi bên cạnh, dường như rất hứng thú chơi đùa với chân mình. Vo một hòn tuyết trên mặt đất, sau đó nhẹ nhàng đá lăn ra xa, lại vo một viên nữa rồi tiếp tục đá lăn ra… Vẻ mặt kia thật chẳng giống như hắn vừa mới mở miệng nói chuyện.
Trong trí nhớ của Đại Bảo, Trường Sinh chưa từng chủ động mở miệng nói chuyện với cậu, điều này khiến cậu nghi ngờ vừa rồi có phải mình nghe lầm hay không. Đúng lúc này, Trường Sinh lại rầu rĩ mở miệng: “Hà Hoa bảo Trường Sinh đánh Đại Bảo là nói khi giận dỗi thôi.”
Đại Bảo hơi bất ngờ, phục hồi lại tâm trạng, hỏi: “Tỷ của đệ… Nói với huynh như vậy sao?”
Trường Sinh không trả lời Đại Bảo, cúi đầu giống như tự nói với mình: “Ta biết… Nói ta đánh Đại Bảo là nói dối, mắng Đại Bảo cũng là nói dối… Hà Hoa thương Đại Bảo…” Nói xong hắn quay đầu liếc mắt nhìn Đại Bảo, xong lại cúi đầu không chút hài lòng nói, “Đại Bảo cũng phải thương Hà Hoa, không nên làm cho Hà Hoa đau lòng.”
Đại Bảo ngẩn người, cúi đầu gạt gạt tuyết, gom gom tuyết vo lại đặt lên tảng đá, trả lời: “Đệ không muốn chọc tỷ tỷ giận, đệ cũng không muốn cãi nhau với tỷ ấy…”
Trường Sinh hoàn toàn không nghe những lời Đại Bảo nói, giống như hắn chẳng hề nói chuyện với Đại Bảo, chỉ theo suy nghĩ của mình, lại thốt ra một câu chẳng liên quan gì: “Ngươi ép vợ bỏ đi.”
Mặt Đại Bảo ngượng ngùng, không nói gì. Trường Sinh lại nghiêng đầu nhìn cậu đầy thương hại: “Không có vợ thực đáng thương.”
Chỉ hai câu này đã đâm vào nỗi lòng của Đại Bảo, lôi hết mọi phiền muộn mấy ngày nay của cậu lột trần hết, ánh mắt thương hại cùng câu nói kia làm cậu rất khó chịu. Cậu trừng mắt liếc Trường Sinh một cái, rồi cúi đầu tiếp tục moi moi tuyết.
Hai người cúi đầu không ai nói gì, một người nghịch tuyết dưới chân mình, một người vò vò tuyết trên tảng đá. Ngồi yên lặng một lúc lâu, Đại Bảo hơi ngượng ngùng mở miệng: “Nếu huynh chọc tỷ tỷ tức giận… Huynh sẽ làm gì để dỗ tỷ ấy?”
Trường Sinh chà chà chân trên mặt tuyết, rất đắc ý nói: “Ta rất nghe lời, ta không chọc vợ giận.”
Đại Bảo hừ một tiếng, không khỏi có chút trêu ghẹo: “Vậy lần trước huynh chọc tỷ tỷ tức giận bỏ về nhà thì sao? Cái người cả ngày giả điên giả khùng theo đuôi tỷ ấy, ra vẻ đáng thương không phải là huynh sao? Ngày nào cũng mò sang nhà đệ làm việc, lại giả vờ đáng thương không ăn cơm, đến cuối cùng là bỏ đi mất tích khiến cho tỷ ấy cuống cuồng lên mới dỗ được tỷ tỷ là gì.”
Trường Sinh bị nói trúng điểm yếu, nghiêng đầu trừng mắt nhìn Đại Bảo, sau đó lại cúi đầu, giậm chân trên mặt đất tức giận lớn tiếng quát: “Đó là lần duy nhất, sau đó ta rất nghe lời.” Nói xong hắn trừng mắt liếc Đại Bảo một cái, ra vẻ “Ngươi thực sự không phải người tốt, ta không nói chuyện với ngươi nữa”, sau đó thở phì phì dịch mông ra xa.
Đại Bảo nhìn hắn như vậy không nhịn cười nổi. Khi Tiểu Bảo từ bên ngoài trở về, trong tay ôm một hòn tuyết thật to, vừa vào sân liền nói với Trường Sinh đầy đắc ý: “Cái đầu người tuyết ở nhà Tiểu Hổ to quá, đệ ôm không hết, đi được nửa đường thì rớt bể mất rồi, đệ ôm nửa lớn về ghép chung với một nửa của chúng ta…”
Trường Sinh chạy tới ôm lấy, Đại Bảo nhìn hai người cười cười, quay đầu lại nhìn thấy mẹ vừa rời khỏi bếp bước lên nhà trên. Đại Bảo nghĩ ngợi rồi phủi mông bước vào bếp, đi tìm Hà Hoa nhận lỗi.
Hà Hoa cũng biết trong lòng Đại Bảo phiền muộn, đã không còn giận cậu nữa, chỉ là không thèm nói chuyện với cậu mà thôi. Lúc này, Đại Bảo mới giống như trước đây nhào vào quấn quít lấy cô làm nũng nhận lỗi, còn nói với giọng đầy tủi thân. Mãi đến khi cô khóc, hai chị em lau nước mắt cho nhau xong thì coi như không có chuyện gì nữa.
Cơm tất niên, cha mẹ Hà Hoa thấy cô và Đại Bảo lại vui vẻ như trước kia, tuy ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng rất vui mừng. Đại Bảo lại dập đầu nhận sai với cha, nói là sau này sẽ không gây chuyện nữa, chờ qua năm mới sẽ qua nhà cha vợ nhận lỗi đón vợ trở về. Bữa cơm đêm ba mươi của nhà họ Lý, cuối cùng cũng trôi qua trong ấm áp.
Ăn xong cơm tất niên, rồi đốt pháo, chẳng mấy chốc đã đến giờ đi ngủ, Hà Hoa và Trường Sinh liền chào cha mẹ, về nhà ngủ.
Lúc chiều Hà Hoa ở trong bếp thấy Trường Sinh và Đại Bảo ngồi nói chuyện ở bên ngoài, trong lòng cảm thấy rất ngạc nhiên. Chỉ một lát sau, Đại Bảo liền vào tìm cô nhận lỗi, còn nói sang năm mới nhất định sẽ đón nha đầu béo về, lúc ăn cơm dập đầu