h chứ? Hơn nữa, đệ nghĩ nếu phải vào thị trấn thì sợ là không thể về nhà mỗi ngày.”
Hà Hoa chợt cười, trêu ghẹo cậu: “Sao? Biết nhớ thương vợ rồi ư? Chuyện này thật không dễ dàng chút nào nha, khiến cho nha đầu béo và đệ hướng về nhau.”
Đại Bảo đỏ mặt lên: “Nói gì đấy, ai nhớ thương nàng ấy chứ… Đệ chỉ nhớ thương cha mẹ thôi…”
Hà Hoa không nói gì chỉ mỉm cười. Đại bảo liếc mắt nhìn Hà Hoa, có chút xấu hổ, quay đầu sang chỗ khác ngắm cảnh, ngẩn ngơ một lát rồi khẽ nói: “Bây giờ các tỷ đều gả cho người ta cả rồi, Tiểu Bảo lại còn nhỏ, đệ và mẹ còn phải lau nước mũi cho nó cả ngày đây, nếu đệ phải đi, nhà chúng ta biết dựa vào ai…”
Hà Hoa nghe xong ngẩn ra, lại nghe thấy Đại Bảo nói tiếp: “Cha chúng ta tuy thân thể cường tráng, nhưng cũng đã lớn tuổi, đệ thường đi làm với cha nên đệ biết, mấy năm nay cứ làm việc một chút là phải nghỉ ngơi thường xuyên hơn trước nhiều, mảnh ruộng nhà chúng ta một mình cha sao làm được… Tuy tỷ ở gần, nhưng tỷ còn có cuộc sống của tỷ, mảnh ruộng trên núi cũng phải dựa vào anh rể, không thể bắt huynh ấy suốt ngày làm việc không công, dốc sức giúp đỡ nhà chúng ta… Còn mẹ chúng ta cũng đã mệt mỏi hơn nửa đời người, vất vả lắm mới cưới được con dâu về nhà, cũng nên sống thoải mái đi thôi. Nếu đệ chỉ lo cho thân mình, đón vợ vào trong thành sống thì còn giống người không…”
Hà Hoa nghe xong nhìn Đại Bảo đến ngây ra, trong lòng đau xót nước mắt chợt tràn hốc mắt, cô đưa tay xoa xoa, vui mừng nói: “Đi thôi, đã là con trai lớn thì phải xây nhà dựng cửa, nghe những lời này của đệ từ nay về sau tỷ thật yên lòng, không uổng công cha mẹ và tỷ yêu thương đệ.”
Đại Bảo chịu không nổi nước mắt của Hà Hoa, cười hì hì rồi lại chuyển qua nói chuyện thật thoải mái: “Chuyện này đều là ý định của cha, tỷ cũng biết cha chúng ta đã quyết rồi thì không thể lay chuyển, đệ muốn cũng không cãi lại được. Chi bằng nghe lời cha đi theo tỷ, dù sao bản thân đệ như thế nào trong lòng đệ biết, đệ cũng đoán trước được là đệ sẽ không làm nha dịch, nhưng vẫn đi cho cha vui lòng… Đệ còn muốn nói với tỷ, lát nữa đến nhà Tôn tỷ tỷ thì đừng nhắc đến chuyện làm nha dịch, trở về chỉ cần nói với cha không được. Dù sao cha cũng là người trọng thể diện, không thể tự chạy vào thành hỏi người ta.”
Hà Hoa cười: “Thằng nhóc này, cũng gian xảo gớm. Cũng được, tỷ cũng không muốn nhờ vả người khác, nếu đệ thật sự muốn làm thì tỷ sẽ nghĩ cách nhờ vả họ, còn nếu đệ không muốn làm thì tỷ cũng không nói chuyện này với họ. Tránh cho sau này nghĩ lại rồi cảm thấy hối tiếc, dù sao lúc nào cũng phải nghĩ đường lui. Hơn nữa đệ nói cũng đúng, cha mẹ chúng ta đã tuổi lớn, bên cạnh không thể không có người, cha mẹ vì những điều tốt lành cho chúng ta, chúng ta cũng phải nghĩ cho cha mẹ nữa.”
Hai chị em bàn bạc trên đường vào thị trấn, xuống xe ngay cửa thành rồi đi thẳng đến nhà Tôn Tuyết Mai. Ba người mới quẹo vào ngõ nhà Tôn Tuyết Mai, liền thấy có người trong sân nhà cô đi ra, đó là hai người đàn ông, một người là chồng Tôn Tuyết Mai – Trình Bộ đầu, một người khác cũng không lớn tuổi nhưng dáng vẻ bất phàm giống như người cao quý.
Đại Bảo giật mình, vội kéo Hà Hoa trở về, nhỏ giọng nói: “Trước mắt đừng qua đó, người đó là Huyện thái gia, lần trước tới tìm anh rể đệ đã nhìn thấy.”
Hà Hoa hoảng sợ, vội túm Trường Sinh đang đi băng băng phía trước kéo về, nghiêng người giấu mình sau một tảng đá, tính chờ Huyện thái gia đi rồi mới qua nói chuyện. Nhưng Huyện thái gia đứng ở cửa nói chuyện với Trình Bộ một hồi lâu mà vẫn chưa đi, Hà Hoa cũng không dám ngẩng đầu, chỉ sợ không cẩn thận bị Trình Bộ đầu nhìn thấy, đến lúc đó bắt buộc phải qua chào hỏi. Nhưng không biết Huyện thái gia tính tình như thế nào, lỡ như sơ suất thất lễ lại gây ra chuyện lớn.
Hà Hoa và Đại Bảo cúi đầu thật cẩn thận, giấu mình sau tảng đá, Trường Sinh cũng đứng tại chỗ nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm về phía đó. Hà Hoa vội vàng kéo hắn: “Đừng nhìn về phía đó, cẩn thận không Huyện thái gia thấy chàng.”
Nàng đang nói thì nghe thấy giọng Tôn Tuyết Mai truyền từ bên đó sang, Hà Hoa nhìn sang theo bản năng, thấy Tôn Tuyết Mai tiễn một người phụ nữ ra cửa lớn, trong lòng người phụ nữ kia bế một đứa trẻ, tươi cười rạng rỡ chào từ biệt Tôn Tuyết Mai. Hà Hoa đoán chắc là huyện thái gia phu nhân, lại càng cúi đầu thấp hơn để giấu mình.
Đến cửa phủ Trình gia, vợ chồng huyện thái gia nói chuyện xong với vợ chồng Tôn Tuyết Mai liền ôm đứa bé lên kiệu. Mãi đến khi hai đỉnh kiệu hoàn toàn biến mất sau khúc ngoặt nhỏ, Hà Hoa và Đại Bảo mới yên tâm bước ra, đi vào nhà Tôn Tuyết Mai.
Trường Sinh dừng lại ở phía sau, cũng không vội vàng đuổi theo mà chỉ nghiêng đầu nhìn chằm chằm cỗ kiệu biến mất sau con hẻm, trừng mắt ngây người sau một lúc lâu, tự nói như than thở: “Cẩu nam nữ…”