h nào không nghĩ đến hắn. Cuối cùng cô thừa dịp cha cô và Đại Bảo đi làm ở ruộng thì tự mình lặng lẽ chạy lên núi chăm sóc miếng đất nhà mình. Cũng may đã sớm qua vụ mùa nên một mình cô cũng tự làm tự chăm được. Cô vừa làm vừa tức giận mắng mình không có khí phách, rốt cuộc vẫn nhớ rằng dù sao có một ngày vẫn phải trở về.
Mẹ Hà Hoa từ miệng nha đầu béo biết được việc Hà Hoa lén lút vụng trộm lên núi làm việc, trong lòng cũng được an ủi không ít. Bà nghĩ chắc hẳn trong lòng Hà Hoa đã dịu rồi, đã muốn làm hòa rồi, có điều là phải chờ Trường Sinh cho cô một cái bậc thang bước xuống. Nên mỗi ngày nhân lúc buổi chiều đi đưa đồ ăn, bà lén lút dạy Trường Sinh : “Con không được ở chỉ ở đây ngây ngốc thế, đi tìm Hà Hoa nói lời ngọt ngào với nó đi. Nó là dạng mồm miệng thì chua ngoa, nhưng trong lòng thì mềm như đậu hủ, sớm muộn gì cũng có thể cùng về nhà với con.”
Trường Sinh dường như nửa hiểu nửa không, mẹ Hà Hoa tưởng là hắn hiểu, nhưng đợi hai ngày vẫn không thấy hắn tới cửa tìm, trong lòng vừa tức lại vừa than thở, chỉ lẩm bẩm nói Trường Sinh quả nhiên là đầu óc ngu muội.
Thật ra Trường Sinh cũng không phải là không đi tìm, mà là không đi vào trong nhà tìm. Từ lúc Hà Hoa trở về nhà cha mẹ, cũng ngại mình mỗi ngày ở nhà ăn không uống không, liền nhận lấy hết mọi việc giống như lúc chưa lập gia đình, bắt đầu làm lụng. Sáng sớm mỗi ngày cô đều phải đi tới giếng gánh nước. Mấy ngày đầu thì không có chuyện gì. Cô biết Trường Sinh sáng sớm ngày nào cũng ra giếng múc nước, cô căn giờ cố ý tránh được. Nhưng sau lại không biết vì sao vẫn gặp hắn. Từ đó trở đi hắn liền dính chặt theo đuôi cô, mặc kệ cô đi múc nước giờ nào, luôn thấy hắn ngồi ở bên cạnh giếng chờ cô, nhìn thấy cô tới đây múc nước hắn vội vàng chạy tới lấy thùng nước của cô giúp cô múc đầy rồi gánh thẳng về nhà cô.
Ban đầu Hà Hoa cũng không đồng ý để hắn giúp mình, theo mình. Nhưng đánh hắn cũng không đánh được, mắng hắn cũng không mắng được, còn nguyên nhân chính nữa là một mình cô gánh hai thùng nước thật sự cũng cố hết sức mới gánh được. Trước kia khi còn là con gái phải làm nhiều việc, gánh hai thùng nước không cảm thấy gì. Từ khi gả cho Trường Sinh đã hơn một năm, trong nhà bất cứ chuyện gì cần dùng đến sức lực thì hắn đều làm cả, cô chỉ làm những việc nhẹ nhàng mà thôi. Hai ngày liền đều gánh nước, cánh tay đau nhức không chịu được, lúc này hắn muốn tranh làm, cô cũng liền nhường cho hắn, chỉ là mặt vẫn lạnh nhạt, không nói với hắn lời nào cả.
Mỗi lần Trường Sinh đều giúp Hà Hoa gánh nước đến tận cổng, đặt lên trên thềm đá, sau đó liền quay sang nhìn Hà Hoa với vẻ mặt mong chờ, chờ cô nói với mình một câu, hoặc là để lộ khuôn mặt tười cười, dù chỉ đơn giản là gọi hắn vào sân đổ nước vào vại cũng được. Nhưng đáp lại Trường Sinh luôn là vẻ mặt lạnh nhạt của Hà Hoa. Mỗi lần như vậy Trường Sinh đều thất vọng cúi thấp đầu, đứng ở ngoài cổng một lát liền chậm chạp bước đi về.
Hà Hoa lạnh lùng đối với Trường Sinh, nhưng dường như Trường Sinh cũng không vì thế mà tức giận hay nản chí, ngược lại càng bám theo cô nhiều hơn. Ngày nào còn chưa đón được cô về nhà, hắn liền ngồi ở phía xa xa trước cổng nhà, thấy Hà Hoa đi ra liền chạy tới, cũng không nói gì cả, chỉ giữ khoảng cách không xa không gần đi theo phía sau cô. Nếu Hà Hoa không kiên nhẫn quay đầu trừng mắt với hắn, hắn liền đứng lại, bộ mặt đáng thương lê chân quẹt quẹt lùi lại, chờ Hà Hoa quay đầu đi tiếp, hắn lại nhanh chóng chạy đuổi theo. Có đôi khi Hà Hoa giúp cha mẹ cô đi tới nhà người khác truyền lời hoặc mượn cái này cái kia, Trường Sinh liền ngồi ngay trước cửa nhà họ chờ Hà Hoa, người ta tới mời hắn vào trong ngồi, hắn cũng không quan tâm, chỉ chờ Hà Hoa đi ra là yên lặng đuổi theo.
Người trong thôn vốn chỉ biết Hà Hoa và Trường Sinh cãi nhau, Hà Hoa giận dỗi trở về nhà cha mẹ, giờ Trường Sinh lại theo cô giống như cái đuôi, khó tránh khỏi việc đám đàn bà túm năm tụm ba lại bàn tán. Bàn tán nhiều nhất là Hà Hoa ghét bỏ Trường Sinh bởi vì hắn là tên ngốc, muốn tìm một người khác tốt hơn, chỉ trông mong bắt Trường Sinh viết thư bỏ vợ là ai đi đường nấy. Trường Sinh đáng thương, tên ngốc này mãi mới cưới được vợ, con còn chưa có đã bỏ nhau.
Hà Hoa nghe bọn họ bàn tán nhảm nhí tới phiền lòng, cũng không chịu nổi cảnh người ta chỉ trỏ vào mình, liền dần dần ít ra khỏi cửa. Vì thế Trường Sinh đa phần cả ngày đều ngồi một mình dưới gốc cây, ngây ngốc nhìn cửa nhà họ Lý đến ngẩn người.
Cứ thế lâu dần, đám người trong thôn còn bảo nhau, đừng thấy người ta ngốc mà coi thường, Trường Sinh ngốc, ngốc nhưng còn rất si tình….