Thu qua đông lại, vì năm nay mưa thuận gió hoà, hoa mầu được mùa, nhà nhà tích trữ lương thực chuẩn bị một năm thật sung túc. Bởi vì phần sính lễ cho nhà Hà Hoa, nên nhà Trường Sinh hơi túng thiếu, cũng may bà Tứ biết chăm lo cho gia đình, nhiều năm qua đã tích góp từng chút từng chút lương thực nên việc vượt qua mùa đông này cũng không thành vấn đề.
Bà Tứ nói muốn khai hoang đám đất trên núi trước khi tuyết rơi, như vậy sang đầu xuân mới có thể gieo trồng. Tuy hai năm đầu nhất định sẽ không thu hoạch được gì, nhưng chăm bón năm ba năm sẽ trở nên màu mỡ. Vì thế Trường Sinh và Hà Hoa ngày nào cũng làm trên núi đến trời tối mới về.
Lúc lập đông, Đại Bảo khiêng một bao lương thực lớn đưa tới nhà Trường Sinh, nói là mẹ của Hà Hoa xót con gái mang đến cho cô. Hà Hoa biết, theo tính tình của mẹ cô tuyệt đối không dám lén lút lấy trộm một bao lương thực lớn như vậy mang đến cho cô, đương nhiên là bà được cha cô ngầm đồng ý. Nghĩ lại thì trong lòng cha cô cũng hiểu rõ hoàn cảnh của cô, lúc gả cô vào nhà họ Hoắc là cuối hè đầu thu, nửa mẫu ruộng kia đều là mồ hôi công sức Trường Sinh vất vả chăm sóc. Tuy là phải nộp thuế, rồi bán lấy tiền, trả nợ nần cũ nhưng chắc hẳn vẫn còn trữ được không ít lương thực, bằng không cha cô vốn là người quyết không chịu thiệt, sao có thể hào phóng cho không một bao lương thực lớn như vậy. Tuy nói như vậy nhưng trong lòng Hà Hoa vẫn muốn tin tưởng cha cô là vì yêu thương cô.
Sau khi chuyện của mụ góa Trần bị phanh phui, Hà Hoa lén hỏi mẹ, mẹ cô nói rất hả giận, bà còn chửi mụ góa Trần kia một trận té tát. Còn nói cha cô cảm thấy chẳng còn mặt mũi nữa, mấy ngày đầu thấy cái gì cũng không vừa mắt, có chuyện hay không đều tìm cớ mắng chửi người khác. Sau đó cũng dần nguôi cơn giận, bây giờ đã thực sự bình tĩnh lại, mặc dù tính tình vẫn còn hung dữ như trước nhưng cũng không qua nhà mụ đàn bà kia nữa.
Hà Hoa nghe vậy khẽ thở ra, mẹ cô lại mang vẻ mặt bí hiểm hỏi cô: “Mẹ con ruột không có gì phải giấu diếm, con nói với mẹ xem, có phải con đốt lửa không?”
Hà Hoa làm như thật nói: “Con cũng muốn là người đốt lắm. Nếu là con thì sao chỉ đốt mỗi đống củi kia chứ, con sẽ đốt phòng mụ ta rồi khóa hết cửa lại cho mụ chết cháy luôn, để coi mụ làm thế nào để dụ dỗ người khác!”
Mẹ Hà Hoa niệm một tiếng A Di Đà Phật, kéo tay cô nói: “Đừng nói như vậy, ả đàn bà kia đáng bị sét đánh, nhưng nếu vì ả ta mà làm đảo lộn cuộc sống yên ổn của con thì con có muốn mẹ sống nữa không? Ả ta đã có trời trừng phạt, trăm ngàn lần đừng đụng vào kẻo lại gặp chuyện không may.”
Hà Hoa biết bà sợ cô kiếm chuyện nên chỉ nói: “Mẹ cứ yên tâm, mụ ta đáng để con phải làm vậy sao? Mụ hồ ly tinh đó dụ dỗ biết bao nhiêu thằng, không chừng có đầy người hận mụ ra đấy, không cần làm bẩn tay chúng ta. Chuyện này chắc là do mụ ta chọc bà cô nào đó nổi giận nên cố ý cảnh cáo mụ ta.”
Mẹ Hà Hoa nói: “Đúng rồi, mẹ nghe thím ba con nói là, đêm đó lúc bọn họ đẩy cửa vào có một cây gỗ chận cửa lại, chẳng phải do người khác cố tình dàn xếp sao? Mẹ nghe đồn đó là con làm, thím con nói rất chắc chắn làm mẹ không yên tâm chút nào.”
Hà Hoa lại an ủi mẹ cô vài câu, lôi đủ thứ ra thuyết phục, làm cho mẹ cô yên lòng, vững bụng mà sống.
Hà Hoa dụ được mẹ cô tin cô nhưng người trong thôn đều quả quyết đó là cô. Cũng bởi vì cô mới vừa đánh nhau với mụ góa Trần xong thì chưa tới hai ngày sau nhà mụ đã bị người ta đốt, trên cửa lại còn chận cây cọc gỗ. Người sáng suốt vừa thấy đã biết là có người cố ý đốt nhà phanh phui chuyện xấu của mụ ta. Tuy nói là mụ góa Trần xảy ra chuyện như vậy có rất nhiều người vỗ tay tỏ ý vui mừng, nhưng nghĩ tới chuyện Hà Hoa nửa đêm dám chạy tới nhà người ta phóng hỏa thì người trong thôn lại sinh ra cảnh giác với cô. Các cô, các bà lúc trước thường cười hi ha chào hỏi cô, đều dần dần bắt đầu xa lánh, cứ nghĩ đến cô là người dám phóng hỏa đốt nhà cho nên không thể trêu chọc.
Đối với chuyện này Hà Hoa cũng chẳng biết nên làm thế nào, cảm giác bị người khác xa lánh thật khó chịu. Cô chỉ tự an ủi mình rằng khiến người ta sợ cô như vậy vẫn tốt hơn nhiều so với ngày đó bị người cười sau lưng.
Lại nói mụ góa Trần kia bây giờ đã tai tiếng đầy mình, sau đêm đó tên Phùng thọt cũng không thấy bóng dáng tăm hơi đâu nữa, chắc là gã lại như trước kia chạy tới một thôn khác. Mụ góa Trần một người một nhà cũng không dám bỏ trốn, chẳng còn mặt mũi đành ở lỳ trong nhà không dám bước ra khỏi cửa.
Sự đời dậu đổ bìm leo, hai ngày sau Hà Hoa thấy trước cửa nhà mụ góa Trần bị đổ đầy phân nước tiểu, mùi hôi thối bốc lên tận trời, khiến cho người khác đi ngang qua trước cửa nhà mụ ta chỉ muốn ói. Không lâu sau đó, mấy con gà mái mụ ta nuôi trong nhà bị vặt sạch lông, cả mình trụi lủi đi đi lại lại trong sân, có phần mỉa mai, còn về những lời âm thầm nhục mạ, hay xem thường công khai thì càng không cần bàn tới.
Có lẽ là bị đẩy vào đường cùng, mụ góa Trần uất ức hơn nửa tháng, cuối cùng cũng không chịu nổi vứt luôn thể diện, đứng ở cửa nhà mình chống nạnh chửi đổng. Lời lẽ mụ ta muốn khó nghe cỡ nào có cỡ đó, nói gì mà hơn phân nửa lũ đàn ông trong cái thôn này đều bò qua đáy quần mụ ta, chỉ cần mụ ta cho chút nước tiểu trong bô là mấy gã đó vui vẻ hầu hạ ! Không đủ bản lĩnh giữ chặt chồng mình, đến trước cửa nhà mụ ta đổ những thứ bẩn thiểu để giương oai à! Chỉ cần trước mắt mụ ta có người đàn bà nào thì mụ ta liền mở miệng châm chọc không ngừng, còn nói với bọn họ là đã từng ăn ngủ nhiều lần với chồng họ, còn tả chi tiết cảnh tượng từng lần từng lần ra sao nữa. Cứ như vậy, chẳng bà nào cô nào dám tới gần mụ ta nữa, bọn họ vừa tức giận vừa oán hận lại sợ hãi, nhà mụ góa Trần rốt cuộc cũng không bị người khác quấy rối nữa.
Sau đó mụ góa Trần hoàn toàn bộc lộ bản chất, không thèm tỏ vẻ trung trinh tiết liệt gì nữa, ngày nào cũng ra sức trang điểm thật xinh đẹp đi dạo khắp nơi, gặp ông nào cũng liếc mắt đưa tình. Hà Hoa cảm thấy mẹ cô nói không sai chút nào, đàn ông đúng là một đám hèn nhát, gặp phải hạng đàn bà thối tha như vậy mà cũng có kẻ không chê mụ ta bẩn thỉu bước vào nhà mụ. Có vài lần Hà Hoa còn thấy mấy gã đàn ông xa lạ ở thôn khác, theo như lời mẹ cô nói đây là đưa người cửa trước rước người cửa sau. Trong thôn, có vài người già đấm ngực dậm chân, mắng rằng năm nay thôn gặp phải đại hạn xui xẻo lớn mới sinh ra cái loại đồi phong bại tục như vậy, nếu cách đây mấy chục năm ả ta có bị nhét lồng heo dìm nước mười lần cũng chưa đủ.
Mặc dù Hà Hoa cũng biết ở cùng một thôn với loại đàn bà như vậy thật sự rất ghê tởm, nhưng biết cha cô không còn qua lại với mụ ta nữa thì cũng yên tâm. Chỉ cần không đụng đến cô, thì người ta thích sống kiểu nào là chuyện của họ, không liên quan gì đến cô.
Có điều Hà Hoa muốn nước sông không phạm nước giếng với mụ đàn bà kia nhưng mụ ta lại như âm hồn không tan. Lúc giữa trưa một ngày nọ, Hà Hoa xách giỏ đưa cơm lên núi như thường lệ, lúc đi đến một con đường nhỏ ít người qua lại chợt thấy ở phía xa xa một nam một nữ đứng bên chân tường nói chuyện. Người nữ kia mặc một bộ váy hoa màu đỏ không chỉnh tề, trông rất bắt mắt, chỉ cần nhìn thoáng qua Hà Hoa liền nhận ra đó là mụ góa Trần. Cô nghĩ mụ đàn bà này không chừng lại đang cám dỗ gã nào đó, mới tính làm bộ như không phát hiện tránh đi. Ánh mắt cô chợt quét qua thì thấy bóng dáng gã đàn ông kia trông rất quen mắt, lúc nhìn chằm chằm vào gã, cô ngạc nhiên đến mức không bước đi nổi. Gã đàn ông không đứng đắn kia chẳng phải là Đại Bảo sao!
Lúc này, ngực Hà Hoa căng lên, đầu bốc lửa, nổi giận đùng đùng thét lên muốn rách cổ họng: “Đại Bảo!”
Đại Bảo đang nói chuyện với mụ góa Trần, bị hét như vậy giật nảy mình, quay đầu lại nhìn thấy Hà Hoa, mặt mày hoảng sợ, giống như tên trộm bị người ta tóm được. Sợ tới mức ngay cả một tiếng tỷ cũng không dám kêu, còn mụ góa Trần sau khi ngạc nhiên lại tỏ vẻ mặt khinh thường, trong ánh mắt mang đầy sự thù địch.
Hà Hoa trừng mắt đi qua, mụ góa Trần cười lẳng lơ, cố ý nhìn Đại Bảo đầy quyến rũ rồi ỏng ẹo lướt ngang qua Hà Hoa bỏ đi.
Mặt mày Đại Bảo trắng bệch lắp ba lắp bắp: “Tỷ… Tỷ… Sao tỷ lại ở đây…”
“Hừ!” Hà Hoa nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Đừng gọi tao là tỷ! Tao không có loại đệ đệ đốn mạt như vậy! Chuyện tốt không học, lại học những chuyện này! Mụ đàn bà kia là loại người nào mày đâu phải không biết! Người đứng đắn trốn tránh còn không kịp, mày lại đâm đầu vào mụ ta! Uổng công cha mẹ xem mày như báu vật mà nâng niu trân trọng! Vậy mà mày lại đi vào con đường bại hoại này! Tao! Tao…” Hà Hoa nhìn khắp xung quanh, tiện tay nhặt lấy một cành cây, trừng mắt mắng: “Mày nói đi! Mày với mụ ta dan díu với nhau bao lâu rồi! Gặp mụ ta mấy lần rồi! A! Tao đánh chết mày thằng ranh con này! Sau này đỡ làm cha mẹ tức chết!” Hà Hoa càng nói càng tức giận, chẳng cần đợi Đại Bảo trả lời, đưa tay vụt liền mấy gậy.
Đại Bảo la oai oái ôm mông nhảy nhảy, vừa xoa vừa kêu: “Không có! Không có! Thực sự là không có mà! Đệ không tìm mụ ta! Không tìm mà!”
Sao Hà Hoa có thể tin lời nó chứ, phổi như muốn nổ tung ra, mặc kệ đánh trúng hay không, gậy nào gậy nấy cũng vụt hết sức.
Đại Bảo chạy trốn khắp nơi, van xin: “Thực sự không đi tìm mà! Mụ ta muốn nói chuyện đệ cũng không thèm quan tâm, đây là lần đầu nói chuyện với mụ! Mới nói mấy câu tỷ đã tới rồi…”
Hà Hoa vẫn không dừng tay, mắng tiếp: ” Thằng ranh kia! Mày đang oán trách tao làm hỏng chuyện tốt của mày phải không? Chỉ cần mày có suy nghĩ này thì tao đánh chết mày cũng không oan!”
Đại Bảo nghe xong mấy lời này thì đứng lại không chạy nữa, cúi đầu mặc cho Hà Hoa đánh cậu mấy gậy.
Hà Hoa đánh mãi cho đến lúc thấy đau tay, vẫn thấy đánh chưa đã giận, cô thương Đại Bảo không hề kém cha mẹ, nhưng càng thương nó thì lúc này lại càng tức giận, thật sự là muốn đánh chết nó ngay. Nhưng khi đánh xong, thấy bộ dạng muốn đánh muốn mắng gì cũng được của nó thì lại cảm thấy đau lòng, cô đánh mấy gậy rất mạnh tay, mông của nó chắc đã sưng vù lên rồi. Cô còn cảm thấy đau lòng nữa, mụ đàn bà kia quấn lấy cha cô làm hại mẹ cô đau khổ bao nhiêu năm như vậy, sau đó lại còn nói xấu tung tin đồn nhảm sau lưng cô, vất vả lắm mới tìm được cơ hội lột mặt nạ mụ ta, thế mà mới được mấy ngày, em trai của cô lại tiếp tục bước vào. Lúc này muốn nói hận mụ góa Trần kia cũng không còn chút sức lực nào, chỉ hận Đại Bảo thật không có tiền đồ rồi cô lại bắt đầu oán hận cha cô ngày xưa đã từng gian díu với mụ ta. Hà Hoa càng nghĩ lòng càng chua xót, mắt đỏ ửng lên rồi nước mắt tuôn trào.
Đại Bảo thấy Hà Hoa khóc, vội vàng nói: “Đệ sai rồi, tỷ, tỷ đừng khóc, đệ thực sự không nghĩ như vậy mà… Đệ không dám nữa, tỷ muốn hả giận muốn đánh đệ bao nhiêu gậy cũng được, đệ sẽ đứng ở đây cho tỷ đánh…”
Hà Hoa lau nước mắt, buồn bã nói: “Ta không đánh đệ nữa, dù sao đệ cũng đã lớn rồi, muốn làm gì thì mười con trâu kéo cũng không lại. Trước đây ta nghe mẹ đi hỏi tiểu Tú nhi của nhà Trương đại thúc ở phía nam thôn cho đệ, ta còn cảm thấy vui mừng. Con bé đúng là con gái nhà lành, bề ngoài dễ thương tính tình cũng tốt, mấy thôn xung quanh có biết bao nhiêu chàng trai mong cưới được con bé! Cuối cùng lại hời cho thằng khốn nạn như đệ! Đệ lại còn không biết thể diện gì, muốn đến với cái lo