ng mở được, chỉ vội la lên, “Nhảy cửa sổ phía sau đi, trốn bằng cổng sau ấy, cửa đó không có người!”
Lão Phùng thọt lại cuống quít chạy vào phòng định thoát bằng lối cửa sổ. Cửa sổ mới đẩy ra được một khe nhỏ, lại bị đóng ngay lại, vừa nặng vừa chắc, giống bị cái gì đó đè ở bên ngoài. Lão Phùng thọt sợ tới mức lảo đảo về phía sau, ngã sóng xoài xuống đất, sắc mặt trắng bệch trừng mắt chỉ vào cửa sổ lắp bắp: “Có… Có… Có ma …”
Mụ góa Trần chạy vào, chỉ kịp má ơi một tiếng cũng thiếu chút nữa ngã ngồi trên mặt đất. Trên cửa sổ kia rõ ràng có bóng người…
Hai người sợ tới run cầm cập, thì chợt nghe tiếng đập cửa rầm rầm, có người ở ngoài kêu lớn: “Thím Hai! Tỉnh dậy đi! Chúng ta cần phải vào nhà!”
Thần trí mụ góa Trần lúc này mới quay về, nhưng nghe trong sân nhà mình tiếng người ồn ào không dứt, chắc chắn không ít người tụ tập lại đây, quay lại nhìn gã Phùng thọt đang dính cứng trên mặt đất, toàn thân chỉ mặc mỗi quần lót, chính mình cũng quần áo không chỉnh tề, so với gã ta cũng chẳng nhiều hơn bao nhiêu. Mụ ta hoảng loạn chân tay luống cuống, không dám lên tiếng trả lời, chạy khắp nơi tìm quần áo.
Người bên ngoài lại kêu gì đó, mụ cũng chẳng nghe nổi, còn đang cuống cuồng thì cửa nhà đã bị người ta đẩy ra, mụ sợ tới mức vội vơ lấy chăn trên giường trùm lấy người, chăn còn chưa kịp trùm hết người thì người ta đã xô cửa vào. Đó là một vài thím trong thôn, vì nhà mụ ta là nhà góa phụ, đàn ông vào không tiện lắm, có vài thím cùng chồng mình đến dập lửa nên vào nhà xem tình hình. Vừa mở cửa phòng trong ra, cảnh tượng trong phòng đập ngay vào mắt.
Mấy người đàn bà lập tức ngây ngẩn cả người, trừng mắt nhìn nửa thân trần của mụ góa Trần và thân mình gần như lõa lồ của gã Phùng thọt trên mặt đất, tới lúc phục hồi lại tinh thần, không biết ai hét lên một tiếng : “Má ơi! Có chuyện rồi! Mọi người mau vào xem này!”
Các ông nghe tiếng chạy vội vào, mụ góa Trần lúc này thật sự là nằm bẹp trên mặt đất.
Hà Hoa canh chừng bên ngoài, thấy người dân trong thôn lục tục kéo đến, vội vàng trốn vào một góc, đợi khi có mấy người đàn bà vây quanh cửa phòng mụ góa Trần gõ cửa, tim đập thình thịch, chỉ sợ chỗ Trường Sinh có chuyện gì bất ngờ xảy ra để cho lão Phùng thọt chạy mất. Nhưng trong chốc lát khi mấy người đàn bà xông vào, ngay sau đó dường như có chuyện gì xảy ra, đám đàn ông đang dập lửa trong sân cũng chạy vội vào theo, thì tim Hà Hoa mới buông lỏng. Cô biết nếu bên trong không xảy ra chuyện gì, thì các ông giữa đêm giữa hôm xông và nhà một góa phụ là không thể.
Hà Hoa cũng thấy cha cô tới cứu hỏa, còn có Đại Bảo bám theo. Hai người nghe tiếng kêu cũng chạy vào, không đầy một khắc đã thấy cha cô và Đại Bảo từ trong phòng bước ra. Nhờ ngọn đèn cửa, Hà Hoa nhìn thấy sắc mặt cha cô tương đối khó coi, mà Đại Bảo tên choai choai này thấy chuyện thị phi lại dường như rất thích, không muốn rời đi, liên tục nghển cổ nhìn vào bên trong. Cha cô đá vào mông Đại Bảo một đá, mở miệng mắng gì đó, Đại Bảo liền rụt cổ lại ngượng ngùng đi phía sau theo cha về nhà nhưng vừa đi vừa quay đầu nhìn với vào nhà mụ góa Trần, điệu bộ làm như bỏ lỡ trò hay.
Hà Hoa nhìn tất cả mọi việc cảm thấy rất hả giận, chỉ tiếc cho bản thân không thể tận mắt thấy bộ dáng mụ góa Trần bị người bắt tội thông dâm ngay tại giường, trong lòng mắng mụ ta trăm ngàn lần: “Cho mụ giả bộ này! Cho mụ bịa đặt này! Cho mụ quyến rũ chồng người ta này! Đồ hồ ly tinh! Đáng đời!”
Cô trốn gần đó mắng chửi một hồi lâu, không thấy cha và Đại Bảo đâu nữa mới đột nhiên nhớ tới Trường Sinh. Vỗ mạnh vào gáy, thầm nghĩ tiêu rồi, tên ngốc hắn nhất định còn đứng ở đằng kia! Nếu như bị người bắt gặp lại thêm phiền toái.
Hà Hoa vội vàng vòng đến sau nhà mụ góa Trần, đẩy cổng sau chạy vào. Dưới ánh sáng của ngọn đèn lớn trong phòng chiếu ra là bóng dáng Trường Sinh đứng sừng sững, trốn cũng không biết trốn, đứng cứng ngắc như đóng đinh vào mặt đất, hai tay ấn chặt cửa sổ, ngốc ngếch cúi gằm đầu xuống.