“ Hảo.” Tang Vô Yên phục hồi tinh thần lại gật đầu.
“ Thêm đá không cần trân châu.” Ngụy Hạo thay nàng bổ sung,“ Đúng hay không?”
“ Uh.” Tang Vô Yên miễn cưỡng cười cười,“ Ngươi còn nhớ rõ.”
“ Sao không nhớ rõ. Ngươi trước đây đều uống trà sữa, chỉ uống nước loại này, sau khi uồng hết nước, thừa lại trân châu cho ta ăn.” Ngụy Hạo dở khóc dở cười.
Nàng từ nhỏ không ăn đồ chua, mua kẹo hồ lô ăn, cắn lớp đường trên mặt, còn lại đều ném cho Ngụy Hạo ăn.
Nhớ lại việc này, hai người đều nở nụ cười, cười xong lại có chút xấu hổ.
Tang Vô Yên quay đầu, cô không có tiền mua vé máy bay, người đầu tiên cô nghĩ đến cư nhiên là Ngụy Hạo. Nghĩ đến đây, giác thấy hơi thê lương.
Có lẽ ngay cả nàng thích ăn cay hay ăn ngọt, thích chanh hay dâu tây, thích uống canh trước khi ăn hay là sau khi ăn, chắc một cái Tô Niệm Khâm cũng không biết.
Mà trong lòng lại có một giọng phản bác; không phải như thế. Ngươi vừa cùng hắn cãi nhau, hiện tại lại muốn mượn tiến hắn, khẳng định làm không được, cho nên mới không nghĩ tới hắn thôi.
Nhưng là, nàng và Ngụy Hạo chẳng phải đang thời kỳ đóng băng sao?
“ Ta và Hứa Thiến quá vài ngày cũng trở về, đến lúc đó đi thăm ba ngươi.”
“ Ta nghe Hứa Thiến nói, các ngươi đều ký hợp đồng ở quê nhà?”
“ Đúng vậy. hai ta đều là con một, không về cũng không được. Dù sao ở quê nhà cũng tìm được việc nên quyết định trở về.”
“ Ta cũng con một, lại không nghĩ tới chuyện này. Ta đúng là rất bất hiếu.” Tang Vô Yên tự giễu.
“ Kia không giống, ba Hứa Thiến đã hơn sáu mươi, mẹ cô ấy gặp chuyện đó. Ba mẹ ngươi luôn sống đơn giản, lại có tiền về hưu, đến già cũng có nhà nước nuôi. Còn nhà họ có làm mới có ăn, không có gì bảo đảm cho cuộc sống.”
Tang Vô Yên nói với Ngụy Hạo:“ Ta đột nhiên hiểu được sao mẹ ta lại nói ngươi là con rể tốt.”
Nghe được câu này của cô, Ngụy Hạo nhất thời đỏ mặt.
“ Kỳ thật…… Ngươi rất thích Hứa Thiến àh?”
Ngụy Hạo nói:“ Đúng vậy. một năm sau khi tốt nghiệp, liền cầu hôn cô ấy.”
“ Vì sao phải đợi một năm?” “ Lúc ấy, ta có thể độc lập về kinh tế, nếu người nhà phản đối ta cũng có thể nuôi cô ấy.”
“ Cô ấy cũng không cần ngươi nuôi.” Tang Vô Yên cười cười, nhớ tới lễ hội nghề nghiệp năm trước, lúc ấy Hứa Thiến rất được yêu thích.
Ngụy Hạo ngây ngô cười. “ Còn một năm mới cầu hôn, sao nói với ta sớm như vậy?”
“ Ta muốn nhận được lời chúc của ngươi.” Ngụy Hạo đột nhiên nghiêm túc nói.
“ A Hạo, ta kể một chuyện xưa cho ngươi nghe.” Trà sữa bưng lên, Tang Vô Yên uống một ngụm. “ Một cô bé có con búp bê. Búp bê này đã cùng nàng lớn lên. Nhưng đến một ngày, búp bê lại đi theo người khác. Cô gái thương tâm muốn chết, cô bé mới phát hiện, nguyên lai món vật mình thích nhất liền bị người khác cướp như vậy, đúng là thương tâm đến chết ah. Cô bé khóc rất lâu, không biết nên làm cái gì bây giờ. Rõ ràng rất thương tâm, lại muốn làm ra vẻ chuyện gì cũng chưa xảy ra. Và cô bé quyết định phải lấy lại búp bê của mình . Vì vậy sau đó cô bé đãlàm rất nhiều chuyện hoang đường.”
“ Ta hiểu.” Ngụy Hạo nói. “ Ngươi không hiểu. ví dụ đó không chính xác lắm, ngươi và Hứa Thiến đều là người ta yêu thương nhất.cô ấy là bạn thân nhất của ta, ngươi là ca ca ta yêu nhất. Ngày hôm ấy, các ngươi đều bị đoạt đi, quá đột nhiên, ta rất khó chấp nhận.”
Ngụy Hạo đứng lên, đứng trước mặt Tang Vô Yên, cúi xuống ôm lấy cô,“ Vô Yên.” Hắn rốt cục cũng đợi được cô suy nghĩ thông suốt rồi.
“ Ngươi biết ta nghĩ như vậy còn cùng ta hồ nháo.” Thậm chí hại nàng nghĩ rắng mình đã cướp hắn lại từ tay Hứa Thiến.
“Đó không phải là hồ nháo. lúc ấy ta chỉ nghĩ nếu làm như vậy trong lòng ngươi sẽ dễ chịu hơn, thì ta làm cái gì đều không sao cả. Ta phải nói chuyện của ta và Hứa Thiến cho ngươi nghe trước, đúng là ta không đúng.”
Tang Vô Yên nín khóc mỉm cười,“ Nếu ngươi thích cô ấy, sao muốn nói cho ta biết trước, ngươi phải nói cho cô ấy trước mới đúng.”
“ Ngươi và cô ấy vĩnh viễn quan trọng giống nhau.”
“ Đừng dỗ ta, chắc chắn có chênh lệch. Một người không có khả năng trong lòng có hai vị trí vĩnh viễn giống nhau.”
Ngụy Hạo nghĩ nghĩ, thận trọng nói:“ Hình như là cô ấy quan trọng hơn một chút.”
“ Được được.” Tang Vô Yên đẩy ra hắn,“ Thật sự có là như vậy thì ngươi cũng cần nói thẳng ra.”
Một lát sau, Tang Vô Yên ra cửa sổ thấy có một máy bay vừa hạ cánh: “Kỳ thật, ta cũng vậy. sau khi yêu người đó, ta cũng từng cẩn thận suy nghĩ qua vấn đề này. Cái gì là không muốn xa rời, cái gì là yêu, hai cảm giác này hơi giống nhau, nhưng có lúc lại thấy hoàn toàn khác nhau.”
Lúc lên máy bay thì trời đã tối, Tô Niệm Khâm vẫn không có gọi lại. lúc đăng ký, Tang Vô Yên nhìn màn hình, lẳng lặng nhấn nút tắt máy.