Du Nhiên ngồi trên bậc thang, tay chống cằm, nhìn Khuất Vân đang chăm chú đọc sách trên sô pha, trong mắt tràn đầy tình cảm.
Đẹp trai, quá đẹp trai.
Nước miếng của Du Nhiên chảy ra ào ào, anh chàng đẹp trai này sau này sẽ là của một mình cô.
Nghĩ tới đây, Du Nhiên ngẩng đầu lên, bắt đầu cười to.
Nhưng nụ cười này có chút không thuần khiết.
Du Nhiên không phải là người có thể giấu được chuyện gì trong lòng, vì vậy cô trực tiếp hỏi anh: “Khuất Vân?”
“Ừ?” Lông mày Khuất Vân nhướng lên, nhưng ánh mắt vẫn nhìn quyển sách chằm chằm.
“Trước đây anh từng có bạn gái chưa?” Du Nhiên bắt đầu điều tra tin tức.
“Từng có.” Khuất Vân là một người thẳng thắn, nhưng cũng là một người không chịu bị thiệt: “Em thì sao? Đã từng có bạn trai chưa?”
“Coi như là có đi.” Du Nhiên trả lời có chút khó khăn, dừng lại một chút rồi lại hỏi: “Này, chúng ta cứ thế yêu nhau à? Vì sao em cảm thấy hình như giữa chúng ta còn thiếu cái gì đó.”
“Có sao?” Khuất Vân hỏi cho có lệ.
“Này, nghĩ đến chuyện em là bạn gái của anh, anh có vui không?” Du Nhiên hỏi.
“Cũng được.” Khuất Vân vẫn trả lời không mặn không nhạt như trước.
Du Nhiên không nhịn được nữa, “thịch thịch thịch” chạy xuống, giật lấy quyển sách trên tay Khuất Vân, ôm lấy mặt anh, chất vấn: “Nói thật đi, vì sao anh lại đồng ý quen em?”
Trong đôi mắt sáng ngời của Du Nhiên phản chiếu gương mặt bình tĩnh của Khuất Vân: “Bởi vì… em giống mèo.”
Nghe vậy, Du Nhiên nhất thời sợ đến mức rầm rầm lùi lại ba bước, lùi đến góc tường rồi mới nói: “Lẽ nào… anh thích nhân thú?”
Ngay khi Du Nhiên đang cảm thấy vấn đề này vô cùng hợp lý, Khuất Vân đột nhiên đưa ra một vấn đề: “Em đã làm bài tập thực tế xã hội chưa?”
Du Nhiên cười hì hì: “Anh không phải bạn trai em sao? Làm giúp em đi.”
Khuất Vân cười nhạt: “Tôi còn là thầy giáo của em nữa… Khai giảng kỳ sau còn chưa nộp, mang đầu đến đổi.”
Du Nhiên thật sự không bị màn uy hiếp này dọa, cô nàng đang nghĩ tới một chuyện khác: “Chuyện này, giờ nhìn lại, hai chúng ta thật giống Dương Quá và Tiểu Long Nữ, tuy tuổi tác khác nhau nhưng bề ngoài đều đẹp như nhau nha.”
Khuất Vân ngẩng đầu, nhìn cô, ánh mắt trong suốt, giống như bầu trời sa mạc, một lúc sau anh nói: “Nể mặt chúng ta đang hẹn hò, tôi sẽ không đả kích em.”
Du Nhiên lại đã nghĩ đến một chuyện khác: “Anh nói xem, nếu chúng ta bị nhà trường phát hiện, liệu có chết thành thây khô không?… A, chuyện của chúng ta tạm thời giữ bí mật, anh thấy sao?”
Khuất Vân gật đầu: “Được, nhưng… em đang làm gì vậy?”
“Nhìn anh.” Du Nhiên trả lời thật thành thật: “Dùng ánh mắt đưa tình để nhìn anh.”
Khuất Vân khẽ hít vào một hơi, sau đó đứng dậy.
“Anh đi đâu vậy?” Du Nhiên túm lấy góc áo Khuất Vân.
Khuất Vân từ trên cao nhìn xuống cô, cuối cùng phun ra một câu: “Nhà vệ sinh… Sao, muốn đi cùng không?”
Du Nhiên lắc lắc góc áo, gương mặt ửng hồng, nhỏ giọng nói: “Chưa gì đã thẳng thắn với nhau như vậy? Thật xấu hổ… Nhưng nếu anh đã có lòng mời thì em cũng tới xem một chút đi.”
Khuất Vân “…”
Du Nhiên cứ như vậy ở lại nhà Khuất Vân, hai người đều bất lực trong việc nấu nướng, chỉ có thể mỗi bữa đều ra ngoài mua hoặc tới nhà hàng ăn. Dinh dưỡng quá thừa, Du Nhiên béo lên ba cân, nhưng nghĩ đến việc đã tìm được chốn dung thân, cô nàng không có chút ý thức nguy cơ.
Trong khi ở đây, Du Nhiên luôn luôn tắt điện thoại, cũng không biết sẽ có ai tìm mình.
Qua khoảng một tuần, Du Nhiên đoán chừng người kia đã đi, liền mở di động ra.
Quả nhiên, có rất nhiều tin nhắn thông báo cuộc gọi nhỡ, mà số của Thừa Viễn chỉ xuất hiện một lần.
Không cần nói nhiều, chỉ nhìn một chút đã hiểu rõ mọi chuyện.
Vĩnh viễn đều như thế, anh ta chưa bao giờ làm bất cứ chuyện gì dư thừa.
Những số còn lại chính là số của mẹ cô, Bạch Linh, Du Nhiên đang định gọi lại, mẫu thân đại nhân đã gọi tới.
Trong giọng nói của Bạch Linh không có bất kì trách cứ gì, chỉ nhàn nhạt nói: “Anh con đi rồi, về đi.”
Ngắt máy, Du Nhiên thở dài một hơi.
“Sao vậy?” Bạn trai mới, Khuất Vân, hỏi.
“Em phải về.” Du Nhiên nói.
“Ừ.” Chỉ có một tiếng như thế, phát âm quá ngắn, Du Nhiên không nghe đến bất cứ hàm nghĩa gì bên trong.
“Chẳng lẽ anh không có bất cứ cảm giác lưu luyến gì với cô bạn gái này à?” Du Nhiên vô cùng bất mãn.
“Khoảng cách tạo nên cái đẹp.” Khuất Vân trả lời.
“Vô tình vô nghĩa.” Du Nhiên thay mặt Khuất Vân giải thích ý nghĩa câu nói.
Khuất Vân nhướng mày, từ chối cho ý kiến.
Du Nhiên mím môi, bỗng giống như con mèo nhỏ, nhào tới đẩy Khuất Vân ngã xuống sô pha.
“Em làm gì vậy?” Khuất Vân hỏi.
“Thật ra, trước đây em rất ghét anh.” Du Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh, ngón tay bắt đầu ngứa ngày, vô cùng muốn sờ dọc theo đường viền hấp dẫn kia.
“Vậy sao? Thật sự không nhìn ra được.” Khuất Vân mỉm cười.
Du Nhiên vươn tay nhéo khóe miệng anh, nghiêm túc nói: “Nhưng hiện giờ tình cảm của em với anh đã khác, em nghiêm túc… Khuất Vân, anh thì sao?”
Du Nhiên cứ như thế, nằm sấp trên người Khuất Vân, thân thể hai người vô cùng gần sát, thậm chí có có thể cảm giác được cơn gió khi anh chớp đôi lông mi, phất vào gò má cô, giống như những sợi lông tơ nho nhỏ, mềm mại.
Khuất Vân không nói gì, anh chỉ chậm rãi ngẩng đầu, đưa đôi môi tới gần môi Du Nhiên.
Không khí dường như trở nên vô cùng yên lặng, chỉ còn tiếng canh nấm trắng đang ục ục sôi trong phòng bếp, sóng sánh, có chút ngọt, có chút khét.
Ngay khi hai cánh môi mềm mại sắp chạm vào nhau, Du Nhiên vươn ra một tay, đẩy mặt Khuất Vân ra.
“Tôi nghĩ…” Khuất Vân quay đầu lại, dương dương tự đắc nói: “Em muốn hôn.”
“Trước khi hôn phải nắm tay.” Du Nhiên hừ nhẹ một tiếng: “Không có văn hóa, thật đáng sợ, khinh bỉ anh.”
Nói xong, Du Nhiên chống tay lên ngực Khuất Vân, đè một cái thật nặng, thuận thế đứng dậy, cầm lấy túi xách của mình, thản nhiên khoác lên vai, nói: “Bạn gái anh phải đi trước, có việc thì gọi điện.”
Sau đó, Du Nhiên dũng cảm cất bước bỏ đi, nhưng vừa mở cửa, cô đã nghe Khuất Vân gọi tên mình ở phía sau: “Du Nhiên.”
Chịu nói rồi, giọng nói còn thật dịu dàng.
Du Nhiên kích động, cuối cùng cũng ép được anh chàng này nói ra tình cảm thật.
Cô tràn ngập kỳ vọng, quay đầu, dịu dàng nói: “Chuyện gì vậy?”
Nếu lúc này Khuất Vân bảo cô ở lại, Du Nhiên nghĩ, mình tuyệt đối sẽ đồng ý.
Nhưng, Khuất Vân mỉm cười, mỉm cười, rồi lại mỉm cười: “Nhớ lấy, bài tập thực tế xã hội, khi khai giảng nhất định phải nộp.”
Du Nhiên: “…”
Bạch Linh không lừa Du Nhiên, Thừa Viễn quả thật đã đi.
Đối với hành động trốn tránh của Du nhiên, Bạch Linh cũng không hỏi nhiều, chỉ bảo cô về phòng nghỉ ngơi.
Du Nhiên nằm trên giường, nhìn trần nhà, trước mặt không có bầu trời sao, còn chưa làm quen được.
Nghĩ vậy, Du Nhiên không nhịn được mà gọi điện cho Khuất Vân: “Đoán xem em là ai?”
Tiếc rằng Khuất Vân không có hứng thú với trò trẻ con này, thẳng thắn nói: “Không biết.”
Du Nhiên cũng không tức giận, tiếp tục hỏi: “Anh đang làm gì?”
Khuất Vân nói: “Nghe điện thoại.”
“Nhớ em không?” Du Nhiên vẫn bám cứng lấy không tha.
Khuất Vân nói: “Em mới đi chưa được hai tiếng.”
Liên tiếp hỏi ba vấn đề đều không nhận được câu trả lời hài lòng, thậm chí còn không nhận được thái độ hài lòng, sự nhiệt tình của Du Nhiên cũng tan biến mất một nửa.
“Khuất Vân.”
“Ừ?”
“Chúng ta là người yêu, đúng không?” Du Nhiên nhẹ giọng hỏi.
“Em thấy sao?” Khuất Vân hỏi ngược lại.
Đáp án này khiến Du Nhiên im lặng.
Trong điện thoại không còn giọng nói của Du Nhiên, chỉ có tiếng không khí lưu chuyển, vù vù, nghe không thoải mái.
“Sao vậy?” Khuất Vân cảm thấy Du Nhiên không giống bình thường.
“Không, vừa rồi quá mệt mỏi, ngủ gật, hôm khác em lại gọi cho anh.” Du Nhiên dùng những lời này kết thúc đoạn đối thoại.
Khi buông điện thoại, Du Nhiên liên tục lăn qua lăn lại trên giường, không ngờ lăn đến mức rơi xuống đất, đau muốn nội thương, suýt rớt nước mắt.
Nhìn gái yêu người ta này, thế này mới giống bạn trai thật sự chứ, Du Nhiên chỉ có thể oán hận chính mình không có mắt nhìn người, hoặc là tiêu chuẩn chọn người yêu quá kém.
“Nghe giọng cậu có vẻ không bình thường.” Gái yêu ngửi ra mùi bất thường.
“Tớ có người rước rồi.” Du Nhiên thẳng thắn.
“Ai? Ai lại dũng cảm như thế, tớ phục sát đất.” Gái Diệp vô cùng có hứng thú với bạn trai của Du Nhiên.
“Bạn giới thiệu, cậu không biết.” Sợ gái yêu lắm mồm, Du Nhiên nghĩ tạm thời chưa thể nói mọi chuyện cho cậu ta.
“Có người rước là tốt rồi, nhưng nghe giọng nói của cậu cũng không bình thường lắm, nhất định lại có chuyện gì phải suy nghĩ rồi, tới đây, tới đây, nói mọi chuyện từ đầu đến cuối cho tớ nghe, để người ngoài phân tích kỹ càng xem thế nào.” Sở thích hàng đầu của gái Diệp là hóng bát quái, thứ hai là bát quái, thứ ba là thứ nhất và thứ hai cộng lại.
Du Nhiên thở dài: “Lần này là tớ thổ lộ với anh ấy trước.”
Gái Diệp lắc đầu: “Tối kỵ.”
“Không cần nói nghiêm trọng như thế chứ.” Tim Du nhiên nhảy lên một cái.
“Tớ hỏi, có phải trong khi hai người hẹn hò, cậu là người nói nhiều hơn không?” Gái Diệp hỏi.
“Đúng.” Du Nhiên gật đầu.
“Có phải anh ta luôn ôn hòa với cậu không?” Gái Diệp lại hỏi.
“Đúng.” Du Nhiên lại gật đầu.
“Có phải anh ta chưa từng nói yêu cậu, đúng không?” Gái Diệp hỏi một câu cuối cùng.
“… Đúng.” Trái tim Du Nhiên bị mấy câu hỏi này chọc đau: “Điều này có nghĩa là gì?”
“Có nghĩa là cậu đối với anh ta là có cũng được mà không có cũng chẳng sao, bên cạnh anh ta, có thêm cậu cũng không nhiều mà thiếu đi cậu cũng không ít. Cậu đã chủ động thổ lộ rồi mà anh ta cái gì cũng không nói, cứ kiếm một cô bạn gái nấu cơm giặt quần áo rồi tính sau.” Gái Diệp nói chuyện lúc nào cũng không biết vuốt mặt nể mũi.
Nghe vậy, trái tim Du Nhiên thật lạnh, một lúc sau, cô nàng hỏi: “Vậy… Tớ nên làm gì bây giờ?”
“Chia tay, chia tay đi, loại bạn trai này, có cũng vô dụng.” Gái Diệp còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn: “Tháng bảy vốn là mùa chia ly nha.”
“Chờ một chút.” Du Nhiên đã nhận ra có điều gì đó không đúng: “Có phải gần đây cậu mới thất tình không, nên mới muốn tớ chết chung?”
Gái Diệp bắt đầu ha ha cười: “Sao có thể, ha ha, ha ha.”
Du Nhiên biết, tuy động cơ của gái Diệp không thuần khiết, nhưng lời của cậu ta cũng không phải vô lý, trong mối quan hệ với Khuất Vân, quả thật cô là bên dành nhiều tình cảm hơn.
“Đời người ngắn ngủi, nể tình bạn bè đã lâu, mau tới du ngoạn giải sầu với tớ.” Gái Diệp nói.
Du Nhiên cho rằng vấn đề giữa cô và Khuất Vân cần có thời gian để suy nghĩ kỹ xem nên giải quyết thế nào, vì vậy, cô đồng ý lời đề nghị này.
Có lẽ Khuất Vân cũng sẽ không tìm cô, Du Nhiên không thông báo cho anh, cầm hành lý lên, lại ra khỏi nhà.