"Tại sao?" Tử Thất Thất đánh xong, hai tay nắm lấy cổ áo hắn, chất vấn, "Anh tại sao phải làm như vậy? Anh tại sao phải giết bọn họ? Anh tại sao phải trả lời như vậy? Khốn kiếp. . . . . . Khốn kiếp. . . . . . Anh muốn tôi làm gì bây giờ? Anh muốn tôi làm sao đối mặt với anh? Anh muốn tôi làm sao ở lại bên cạnh anh? Tại sao. . . . . . Tại sao phải đối xử với tôi như thế. . . . . . Tại sao. . . . . . Tại sao. . . . . ." Cô lớn tiếng khóc, tiếng nói đã không còn rõ ràng.
Mặc Tử Hàn trầm mặc nhìn cô, hắn rất muốn dùng tay lau đi nước mắt của cô, hắn rất muốn dùng đôi tay của mình ôm chặt lấy thân thể cô, hắn muốn an ủi cô đừng khóc, nhưng. . . . . . Hai tay hắn lại cứng ngắc, ngay cả môi của hắn cũng cứng ngắc không cách nào nhúc nhích. . . . . .
Xin lỗi. . . . . .
Hắn nói xin lỗi trong lòng!
Đừng khóc. . . . . .
Hắn an ủi trong lòng!
Tha thứ cho anh. . . . . .
Hắn cầu nguyện trong lòng!
"A a a a a a a ——" Tử Thất Thất thống khổ kêu to, đầu đặt trên ngực hắn, nước mắt cứ ào ào tuôn rơi.
Tại sao hắn không lừa gạt cô?
Rõ ràng đã gợi ý cho hắn, mặc kệ hắn trả lời thế nào, cô cũng sẽ không hỏi lại, cho dù lừa cô cũng được, cô cũng sẽ đi tin tưởng, không hỏi chuyện này nữa, nhưng tại sao hắn phải thừa nhận? Tại sao phải nói thế? Hiện tại cô phải làm sao đối mặt với hắn? Cô phải đối mặt với hung thủ giết người này như thế nào? Cô nên làm cái gì bây giờ?
Bỗng nhiên. . . . . .
Hai tay cô từ từ buông cổ áo hắn ra, sau đó cả người giống như một đóa hoa khô héo, đôi mắt dại ra rũ xuống, hai tay như mất sức, chỉ có đôi chân là bước đi, thân thể loạng choạng đi tới cầu thang.
"Thất Thất. . . . . ." Mặc Tử Hàn bối rối gọi tên cô, tay cũng không tự giác vươn tới nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô.
". . . . . ." Tử Thất Thất trầm mặc dừng bước nhưng không có quay lại....
"Em. . . . . . Muốn đi đâu?" Mặc Tử Hàn khẽ hỏi, thanh âm khẽ có chút run rẩy.
"Không cần anh quan tâm, buông tôi ra!" Tử Thất Thất lạnh lùng ra lệnh.
"Em muốn. . . . . . Đi lúc này sao?" Mặc Tử Hàn hỏi nữa.
"Nếu không anh cho là tôi nên ở lại ư?"
"Thế còn Thiên Tân? Em mặc kệ nó ư?"
"Nó đã có anh chiếu cố!"
"Vậy. . . . . ." Thanh âm Mặc Tử Hàn khẽ dừng lại, sau đó giọng cực kỳ nhỏ, cực kỳ thấm thỏm nói, "Còn anh?"
"A. . . . . ." Tử Thất Thất cười khẽ, nước mắt từ hai má của cô không ngừng rơi xuống, cô dùng thanh âm nghẹn ngào nói, "Lúc anh trả lời tôi, anh có nghĩ đến tôi sao?"
Tử Thất Thất cắn môi, sau đó lớn tiếng ra lệnh, "Buông tôi ra!"
". . . . . ." Mặc Tử Hàn không có trả lời, nhưng lại càng nắm chặt tay cô.
"Buông ra. . . . . . Buông, buông, buông ra ——" Tử Thất Thất hết lần này đến lần khác hét to, cố sức hất tay hắn ra, nhưng hắn vẫn không chịu buông ra.
Nếu không chịu buông ra, vậy sao lúc nãy lại trả lời như vậy?
Tại sao?
Cô không hiểu. . . . . .
Đột nhiên, cô không giãy dụa nữa, đứng đưa lưng về phía hắn, sau đó lạnh lùng nói, "Nếu như anh thích cánh tay này, vậy thì cho anh, chặt xuống đi, tôi không cần!"
Mặc Tử Hàn nghe giọng lạnh như băng của cô, nghe lời nói kinh người của cô, tay liền buông lỏng thả cô ra.
Tử Thất Thất lập tức bước chân, chuẩn bị rời đi.
Mặc Tử Hàn nhìn bóng lưng của cô, trong lòng đột nhiên bối rối, "phải giữ cô ấy lại, phải giữ cô ấy lại, phải giữ cô ấy lại", ý nghĩ như vậy không ngừng hiện lên trong đầu hắn, thế nên hắn liền bước lên, vung tay đánh mạnh vào gáy cô.
Tử Thất Thất hai mắt mỏ to, trước mắt liền tối đen, sau đó chầm chậm nhắm mắt lại, hôn mê bất tỉnh.
Mặc Tử Hàn nhanh chóng vươn hai tay, ôm lấy thân thể cô ngã xuống, sau đó nhìn xuống gương mặt cô, hai cánh tay từ từ ôm chặt lấy.
"Hỏa Diễm!" Hắn lạnh giọng.
"Dạ!" Hỏa Diễm lập tức xuất hiện trước mặt của hắn, cung kính cúi đầu với hắn.
Mặc Tử Hàn nhìn khuôn mặt của Tử Thất Thất, thống khổ nói, "Nhốt phu nhân vào địa lao!"