ậy, tôi cũng không có oán giận cô, tôi cũng không biết tại sao lại như vậy, lại có thể nói ra những lời này với cô, tôi cũng không muốn nhiễu loạn cuộc sống của điện hạ và cô, những lời lúc nãy tôi vừa nói cô hãy quên đi, thật ra bây giờ có thể thấy được mặt của điện hạ vui vẻ, thấy điện hạ hạnh phúc, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc, hơn nữa tôi cũng rất rõ, từ lúc bắt đầu điện hạ cũng chưa từng thích qua tôi, hắn làm những chuyện này đối với tôi, chỉ là muốn báo đáp cho tôi, báo đáp ân tình một lần xả thân cứu hắn, cho nên tôi có thể cầu xin cô một chuyện được không ?"
Cô đột nhiên dùng hai tay của mình bắt lấy tay phải của Tử Thất Thất.
Tử Thất Thất nghi hoặc nhìn cô ấy nói "Cô muốn cầu xin chuyện gì ?"
"Tôi muốn cô đáp ứng tôi một điều, nhất định phải chăm sóc cho điện hạ thật tốt, nhất định phải cho hắn hạnh phúc và vui vẻ, nhất định cả đời phải ở bên cạnh hắn ! Xin đừng nghĩ là tôi có rắp tâm gì khác, thật ra thì tôi cũng giống như Bách Hiên, chỉ hy vọng người mình yên có thể được hạnh phúc, tôi cũng không có ý đồ xấu gì, xin cô hãy tin tưởng tôi !"
Tử Thất Thất nhìn đôi mắt chân thành kia của cô, thời điểm cô nghe lời nói đó, đột nhiên rất giống như thấy được bộ dáng của Bách Hiên vậy .
Cô ấy cũng giống Bách Hiên ?
Cô ấy chỉ là muốn Mặc Tử Hàn hạnh phúc?
Rõ ràng những lời này trong lòng của cô còn còn có từng tia một nghi ngờ, nhưng là ở cô nhắc tới Bách Hiên thời điểm, cô liền thay đổi không cách nào nữa đi hoài nghi cô thật lòng.
"Tôi biết rồi, tôi tin tưởng cô!" Tử Thất Thất đem một cái tay khác của mình đặt lên hai tay của cô ấy nắm thật chặt lấy hai tay, đồng thời cho mỉm cười thản nhiên.
Trên mặt Thủy Miểu lộ ra nụ cười an tâm, sau đó cảm tạ mà nói "Cám ơn cô, điện hạ phải giao cho cô rồi !"
"Cô Yên tâm đi!" Tử Thất Thất trả lời.
Nụ cười trên mặt Thủy Miểu thay đổi càng thêm an tâm, càng thêm hạnh phúc, giống như là yên tâm đã bỏ được tảng đá trong lòng .
Tử Thất Thất nhìn chằm chằm mặt của cô, khóe miệng cũng không tự giác hơi mỉm cười.
"Đúng rồi, tôi muốn về phòng nghỉ ngơi, nếu không mau trở về thì Kim Hâm sẽ đi tìm tôi, hơn nữa. . . . . . Cô cũng nên nghỉ ngơi một chút, không cần suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ cần là còn sống, thì chuyện tốt nhất định sẽ đến, tương lai của chúng ta không có ai biết rõ, cho nên tôi nghĩ tương lai của cô nhất định sẽ có nhiều chuyện tốt xuất hiện!" Tử Thất Thất dịu dàng nói, hướng về phía cô dịu dàng cười.
"Ừ, tôi biết rồi, yên tâm đi tôi sẽ không ngu ngốc đi tự sát giống mười năm trước nữa đâu !" Thủy Miểu bảo đảm.
"Vậy thì tốt!" Tử Thất Thất nói xong, liền từ bên giường đứng lên, sau đó hướng cửa phòng đi.
Thủy Miểu thấy cô đi đến cửa phòng, thấy cô vươn tay chuẩn bị mở cửa, sau đó cô cố tình chọn đúng thời điểm, đột nhiên mở miệng gọi cô "Phu nhân!"
Tử Thất Thất chuẩn bị mở cửa đột nhiên dừng tay lại, cô nghi ngờ xoay người, nhìn cô ấy nói "Thế nào? Còn có chuyện gì sao?"
"Còn có một việc, tôi muốn hỏi cô một chút, nhưng . . . . ." Cô ấp a ấp úng, tỏ ra bộ dạng do dự cùng phân vân.
"Chuyện gì thế?" Tử Thất Thất hỏi.
"Thật ra thì, tôi muốn hỏi cô một chuyện, vì muốn ở cùng một chỗ với điện hạ, có phải bất kỳ chuyện gì cô cũng có thể làm?"
". . . . . ." Tử Thất Thất đột nhiên trầm mặc.
"Sao cô lại không trả lời?"
"Bởi vì tôi không thể bảo đảm được sẽ làm bất cứ chuyện gì cho hắn, bởi vì tôi còn có rất nhiều điều phải suy nghĩ !" Tử Thất Thất nói xong, liền khẽ vuốt ve cái bụng nhô ra, sau đó cười cười trả lời "Chỉ là trong phạm vi khả năng tôi có thể làm, tôi sẽ đem hết sức có thể để làm, vì hắn làm bất cứ chuyện gì!"
"Đây chính là tình yên của cô đối với hắn ?"
"Đúng, đây chính là tình yêu của tôi, vừa nông cạn lại vừa nồng đậm !"
"Vậy cô có bao giờ nghĩ tới chuyện tại sao cho đến bây giớ điện hạ cũng chưa có chính thức kết hôn với cô?"
Tử Thất Thất đột nhiên sửng sốt.
Đúng rồi!
Ba tháng trước kia, hắn có nói qua sau hai tháng rưỡi nữa sẽ kết hôn, nhưng bây giờ cũng đã qua ba tháng rồi, tại sao hắn lại không nhắc đến chuyện này nữa, cô vốn cho là hắn bởi vì chuyện của Bách Hiên, nhưng khi nghe Thủy Miểu nhắc đến, cô lại cảm thấy, trong chuyện này giống như đang có nguyên nhân gì đó muốn giấu giếm cô.
Sẽ là gì chứ?
"Tôi có nghĩ qua, nhưng tôi lại không tìm ra nguyên nhân!" Tử Thất Thất trả lời.
"Vậy sao cô không tự mình đi hỏi hắn vậy?"
"Hắn có nói cho tôi biết không?"
"Nếu như cô chân chân thật thật hỏi hắn, tôi nghĩ hắn sẽ nói cho cô biết, nhưng nếu như hắn không nói cho cô biết, thì cô có thể đến đây tìm tôi, tôi sẽ nói cho cô biết nguyên nhân!" Thủy Miểu mỉm cười.
"Cô biết nguyên nhân?" Tử Thất Thất kinh ngạc.
"Tôi là người ở trong hắc đạo, tại sao lại không biết chứ?"
"Vậy. . . . . ."
"Lời của tôi chỉ tới đây thôi, tôi cảm thấy nên để chính miệng của điện hạ nói cho cô biết sẽ tốt hơn! Phu nhân thật xin lỗi, đã nói lời thừa thải với cô, xin cô đi thong thả!" Thủy Miểu nói xong, liền uyển chuyển hạ lệnh đuổi khách, rõ ràng không muốn nói thêm nữa.
Tử Thất Thất hiểu ý của cô, cũng không có hỏi nhiều, liền đem cửa phòng mở ra, đi ra khỏi phòng.
"Rắc rắc!"
Thời điểm cửa phòng đóng lại, trên mặt Thủy Miểu dịu dàng và thiện lương trong nháy mắt liền biến mất, khóe miệng từ từ gợi lên nụ cười tà ác.
※※※
Đi ra khỏi phòng của Thủy Miểu, Tử Thất Thất liền trực tiếp đi lên lầu hai, thời điểm mới vừa vào đến phòng của mình, liền nhìn thấy Mặc Tử Hàn đã đứng ở trong phòng, bộ dáng lo lắng cau mày, nhưng thời điểm hắn thấy cô, khuôn mặt nóng nảy của hắn lập tức chuyển đổi, hắn sải bước vội vã đi tới cửa nói "Nãy giờ em đi đâu vậy ? Anh chỉ cùng Kim Hâm nói chuyện một lát, làm sao cũng không thấy bóng của em rồi vậy ? Làm anh lo lắng !"
"Em ngồi ở vườn hoa một lát thôi !" Tử Thất Thất trả lời.
"Vườn hoa? Nhưng anh và Kim Hâm đã đi tìm, nếu như em ở vườn hoa thì . . . . . ."
"Nôn. . . . . Nôn. . . . ." Tử Thất Thất muốn dời đi sự hoài nghi của hắn, lập tức giả bộ ói.