Mặc Tử Hàn không cách nào vui vẻ , cảm thấy nặng nề!
Tìm Chung Khuê?
Phương Lam thật sâu nhăn đầu lông mày, lửa giận trong nháy mắt lên cao nói "Em cũng đi!"
"Em không thể đi!" Mặc Thâm Dạ cự tuyệt cô.
"Tại sao?" Phương Lam hỏi.
"Bởi vì anh không muốn em bị tổn thương, hãy để một mình anh gánh vác là được rồi , vì hắn không dám làm gì anh!"
"Nhưng . . . . ."
"Không cần nhưng gì cả, chuyện này cứ giao cho anh đi!" Mặc Thâm Dạ nói đồng thời nắm thật chặc tay của cô, sau đó từ từ đem lấy tay cô từ trên cánh tay của mình kéo ra.
Phương Lam lo lắng nhìn hắn, cũng là trầm mặc không nói gì .
Mặc Thâm Dạ hơi nhếch miệng nhìn cô, vốn định muốn nói vài lời trêu chọc cô, để cho cô yên tâm, nhưng miệng lại chậm chạp không cách nào giống như trước kia tự tại nói ra , cho nên hắn chỉ có thể im lặng xoay người, sải bước rời đi.
Phương Lam đứng tại chỗ, chăm chú nhìn vào bóng lưng của hắn , tức giận đôi tay nắm thành quả đấm thật chặt .
Lão hồ ly Chung Khuê kia, một ngày nào đó cô sẽ dọn dẹp hắn thật tốt!
※※※
Chuông trạch
Phòng khách lầu một
Chung Khuê ngồi ở ghế sô pha, cây gập đầu chim ưng đặt ở bên cạnh , gương mặt hắn tự nhiên, khóe môi nhếch lên nụ cười nhàn nhạt, hai tay đang cầm tờ báo sáng ngày hôm nay, thỉnh thoảng đưa một tay ra cầm lấy ly trà, nhẹ nhàng thưởng thức một hớp, sau đó lại trả về chỗ cũ.
Đột nhiên!
"Lão gia!" Tần quản gia đi tới bên cạnh hắn, cung kính cúi đầu nói "Đại thiếu gia đến rồi!"
"Àh ? Vậy sao ? Thực vui , cho hắn vào. . . . . ."
"Tôi đã vào rồi !" Thanh âm Mặc Thâm Dạ đột nhiên cắt đứt lời của hắn, vội vã đi tới trước mặt của hắn, dùng hai mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm cái mặt mo kia .
Chung Khuê thả tờ báo trong tay ra, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tức giận của hắn , mỉm cười nói "Hôm nay sao lại rãnh rỗi như vậy đến thăm tôi?"
"Tôi không phải tới thăm ông!" Mặc Thâm Dạ lạnh giọng.
"Vậy cậu đến đây là. . . . . . ?"
"Tôi là tới chất vấn ông !"
"Chất vấn?" Chung Khuê cầm lấy cây gậy đầu chim ưng ở bên cạnh , đem đôi tay đặt ở trên đầu chim ưng , sau đó hai mắt thẳng tắp nhìn vào mắt của hắn mà nói "Cậu muốn chất vấn tôi cái gì?"
"Tại sao lại muốn giết Tử Thất Thất ? Tôi không phải đã cảnh cáo ông rồi sao, không cho phép ông động đến cô ấy ?" Mặc Thâm Dạ tức giận hỏi.
"Cậu ở đây nói nhảm cái gì đây ? Tôi căn bản không có giết cô ấy !" Chung Khuê phủ nhận.
"Ông dám nói không có ? Không phải ông bắt cóc cô ấy sao?"
"Nói bắt cóc cũng khó nghe quá đi ? Tôi chỉ mời cô tới đây để trò chuyện với lão già này thôi!"
Hai mắt hẹp dài của Mặc Thâm Dạ hơi nhíu , tức giận một bước tiến tới gần, ác ngoan nói "Nếu nói mời , thì chính là làm cho cô ấy hôn mê rồi đưa tới, sau đó tiêm thuốc mê vào cho cô ấy , nhốt lại, còn để cho cô bị thương sao?"
Trên mặt Chung Khuê không có phẫn nộ cũng không lộ ra biểu tình nào khác , như cũ khẽ cười mà nói "Cô ấy bị thương hoàn toàn không liên quan đến tôi , là chính cô dùng dao cắt mình bị thương , hơn nữa cậu chỉ nói tôi không được đụng đến một cọng tóc gáy của cô ấy , tôi cũng đã làm theo , tôi cũng không có làm tổn thương cô ấy , chỉ là để cô ngủ thiếp đi mà thôi!"
"Còn nói không có tổn thương ? Người đi giết cô ấy không phải là người của ông sao? Ông đừng có chống chế!" Mặc Thâm Dạ tức giận, tiến lên thêm một bước.
Chung Khuê đột nhiên từ trên ghế salon đứng lên, mặt đối mặt nhìn hắn nói "Không sai, người đánh lén ở tòa nhà đối diện tập đoàn King là người tôi phái đi , nhưng cậu phải biết rõ , người tôi muốn đánh lén là Bách Vân Sơn, mà người tôi bắn trúng cũng là Bách Vân Sơn, tôi cũng vẫn luôn theo lời cậu đã nói mà làm , không có tổn thương đấn Tử Thất Thất một phân một hào, nhưng nếu như cô ấy là do ngoài ý muốn mà bị thương, hoặc là tử vong, vậy thì chuyện đó không có liên quan đến tôi!"
"Cậu . . . ." Mặc Thâm Dạ tức giận bộc phát, nhanh chóng móc súng lục từ trong áo khoác ra, chĩa vào đầu của hắn mà nói "Tôi nhớ tôi đã nói qua với ông rồi , nếu như ông dám động đến cô ấy . . . . tôi sẽ không bỏ qua cho ông !"
"Thế nào ? Cậu muốn giết tôi ?" Chung Khuê trấn định nhìn hắn, lạnh lùng chất vấn.
"Ông cho rằng tôi không dám ?" Ngón trỏ của Mặc Thâm Dạ từ từ bóp cò.
Chung Khuê không sợ hãi chút nào , thậm chí bước thêm một bước nhỏ lại gần hắn một chút , gậy của hắn di động tới phía trước "Đông" một tiếng trụ trước người của hắn , sau đó hắn lạnh lùng nhìn Mặc Thâm Dạ nói "Chỉ vì một người phụ nữ vừa quen biết mấy ngày , mà cậu muốn giết tôi?"
". . . . . ." Mặc Thâm Dạ đột nhiên trầm mặc.
"A. . . . . ." Chung Khuê cười khẽ, nói tiếp "Từ khi cậu vừa sinh ra , tôi liền coi cậu giống như cháu trai của mình, bất kể cậu làm cái gì tôi đều đồng ý, bất kể cậu gây ra họa gì tôi cũng đều thay cậu giải quyết, mà chỉ cần là chuyện cậu mở miệng , tôi đều đem hết toàn lực giúp cậu hoàn thành. . . . . . Tôi là như vậy cưng chiều cậu , yêu cậu , thương cậu như vậy , nhưng cậu lại vì một người phụ nữ , mà cầm súng chỉa vào người của tôi ?"
Mặc Thâm Dạ nghe hắn nói , đột nhiên hoảng hốt lui về phía sau một bước, trong lòng bắt đầu dao động thấp thỏm nhảy.
"Cậu thật làm tôi quá thất vọng! Mười năm trước cậu nhường ngai vị đầu rồng đã để cho tôi thất vọng lần thứ nhất , còn bây giờ cậu lại để cho tôi thất vọng thêm một lần nữa sao? Thật là thiệt thòi cho tôi nhiều năm hết lòng đối xử với cậu như vậy , coi như là tôi thiệt thòi nhưng cậu là người thân nhất trên thế giới này của tôi , cậu đã hận tôi như vậy, được thôi . . . . . Cậu nổ súng đi, một phát giết tôi đi!" Chung Khuê khí thế hung mãnh nói xong, lại một lần nữa tiến lên thêm một bước, đem khẩu súng trong tay Mặc Thâm Dạ đưa vào vị trí trái tim của mình , cũng lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.
Tay Mặc Thâm Dạ hơi có chút run rẩy, hắn nhìn khuôn mặt xanh ngắt ở trước mắt , trong lòng một lần nữa lại dao động. Có lẽ đối với người khác mà nói, ông ấy là một lão hồ ly Thập Ác Bất Xá , là một người thóa mạ hắc đạo tam triều nguyên lão, nhưng đối với hắn mà nói, ông ấy giống như một người ông hiền lành, hắn nhớ khi còn bé chính hắn chơi đùa trong cánh tay của ông ấy , đối với hắn luôn là khuôn mặt tràn đầy nụ cười hiền lành vui vẻ , hắn cảm thấy trong lòng ông hắn quan trọng hơn em trai Mặc Tử Hàn , thậm chí so với cha của hắn còn quan trọng hơn , nhưng . . . . . . Tại sao ông ấy lại làm ra loại chuyện này để hắn không cách nào tha thứ được?
"Nổ súng đi, chết ở trong tay của cậu , thì tốt hơn so với chết ở trong tay người khác!" Thanh âm Chung Khuê đột nhiên nhẹ nhàng, giống như những lời yêu thương lúc trước đã từng nói qua với hắn vậy.
Hai hàng lông mày của Mặc Thâm Dạ rối rắm thật chặt chau lại , hắn nghe thanh âm dịu dàng của ông, nhìn khuôn mặt dịu dàng của ông , mà trong óc nhớ tới hành động của ông . Hắn không thể mềm lòng, nhưng đồng thời cũng không thể vong ân phụ nghĩa. Đột nhiên, hắn lạnh lùng nâng vẻ mặt của mình lên, sau đó đem lấy súng trong tay của mình chuyển dời đến trên cánh tay của ông , liền bóp cò.
"Phanh " Một phát súng , Cánh tay của Chung Khuê chảy ra máu tươi .
Chung Khuê không có bất kỳ thay đổi nào đứng nghiêm tại chỗ, thậm chí ngay cả cánh tay bị trúng thương, đang chảy máu cùng đau đớn, cũng không có một chút xíu kinh ngạc, giống như không có xảy ra chuyện gì vậy, mặc cho máu từ trên tay của hắn chảy ra, cũng mặc cho đau đớn đang lan tràn .
"Ông đừng cho là tôi không dám giết ông ! Càng đừng nghĩ là ông nói chút chuyện cũ để cho tôi cảm động, thì tôi sẽ tha thứ cho ông , ông ở trong lòng của tôi xác thực giống như là một người ông vậy , tôi rất kính yêu ông , cũng rất tôn kính ông , nhưng đồng thời tôi cũng sẽ không để cho bất luận kẻ nào làm tổn thương đến người mà tôi coi trọng , cho dù là ông đi chăng nữa , nếu như tổn hại đến bọn họ, tôi tuyệt đối cũng sẽ không tha thứ!" Hắn kiên định nói xong, hai mắt thẳng tắp nhìn ông ấy .
"Cái người này đang uy hiếp tôi sao ?" Chung Khuê nhẹ giọng hỏi.
"Tôi chỉ là cảnh cáo ông thôi !" Mặc Thâm Dạ trả lời, đồng thời thu hồi súng trong tay, một bước tiến tới gần, ác ngoan lần nữa cảnh cáo mà nói "Ông rất rõ tính tình của tôi, dù sao tôi cũng là một tay ông nuôi lớn, cũng là một tay ông dạy dỗ đào tạo thành sát thủ, cho nên không cho phép ông tổn thương bọn họ nữa, không cho phép ông đánh lại chủ ý của bọn họ, bằng không. . . . . . Tôi không chỉ sẽ đích thân giết chết ông thôi đâu , còn có thể đối với ông làm ra chuyện tàn nhẫn hơn, ông biết chưa?"
Nói xong, hắn lại đột nhiên bước lui về phía sau, lần nữa nâng lên nụ cười bất cần đời nói, "Hôm nay coi như tôi đại nhân đại lượng tạm thời rời đi, chẳng qua những lời tôi đã nói, ông nên nhớ kĩ cho tôi, đừng cho là tôi đang nói đùa, bởi vì tôi sợ đến lúc đó ông căn bản là không chơi nổi!"
Chung Khuê nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, vẻ mặt đột nhiên thay đổi lạnh lùng.
Mặc Thâm Dạ mỉm cười xoay người, sải bước đi ra khỏi phòng khách, mà nụ cười trên mặt liền biến mất trong nháy mắt, đôi mắt vô tình làm cho người ta e ngại.
. . . . . .
Bên trong phòng khách
Chung Khuê đứng nghiêm trước ghế sofa thật lâu , hai mắt vẫn nhìn theo phương hướng mà Mặc Thâm Dạ rời khỏi, mà máu tươi từ cánh tay của hắn đang chảy xuống, từng giọt từng giọt nhỏ xuống mặt đất.
"Chung thúc, ông không muốn đi xử lý vết thương sao ?" Vũ Chi Húc đột nhiên từ khúc quanh đi ra, hai mắt theo dõi vết thương trên cánh tay hắn.
Tầm mắt của Chung Khuê rốt cuộc cũng từ từ dời đi, tà tà nhìn hắn lạnh lùng nói "Cũng không phải là vết thương nghiêm trọng gì , chỉ là nát phá một chút da mà thôi!" Hơn nữa vết thương này cơ hồ tránh được phần lớn mạch máu cùng thần kinh, quả nhiên hắn còn là không đành lòng đối với hắn mà ra đòn ngoan độc hạ thủ , lời nói mới vừa rồi của hắn cũng chỉ là cố tình làm ra vẻ mà thôi.
Vũ Chi Húc thản nhiên đi về phía hắn mấy bước, trên mặt vẫn như cũ treo lên nụ cười xấu xa, dáng vẻ giả vờ như không hiểu chuyện gì xảy ra nói "Tại sao lại phải giết Tử Thất Thất đây ? Cô chỉ cũng chỉ là một người phụ nữ , hơn nữa ông cũng đã lợi dụng cô ấy xong rồi , tại sao lại phải đuổi tận giết tuyệt như thế, làm cho Thâm Dạ đối với ông hận thấu xương đây? Cái này không giống tác phong của ông a!"
"Bởi vì cô ấy mang thai con của Mặc Tử Hàn!" Chung Khuê trả lời.
Mang thai con của Mặc Tử Hàn?
Vũ Chi Húc đột nhiên khiếp sợ sửng sốt.
Chẳng lẽ là khi trị liệu vết thương ở cổ mới phát hiện cô ấy mang thai sao?
Hắn lập tức thu hồi thái độ, tiếp tục giả vờ ra vẻ lạnh nhạt nói "Phụ nữ mang thai là rất bình thường Tự Nhiên Phép Tắc, hơn nữa cô ấy là người của Mặc Tử Hàn ,bọn họ cũng đã có một đứa con trai rồi , ông cần gì phải vì chuyện nhỏ này mà cùng Thâm Dạ trở mặt chứ ? Quá không lý trí đi?"
"Không lý trí ? Có lẽ là vậy. . . . . . Chẳng qua tôi ghét con của Mặc Tử Hàn , bao gồm cái tên tiểu quỷ Mặc Thiên Tân đó, một ngày nào đó tôi muốn cho bọn họ biến mất khỏi thế giới này!" Chung Khuê ác ngoan nói xong, sau đó tay chống gậy đầu chim ưng ,đi lên lầu hai.
Vũ Chi Húc cô đơn một mình đứng ở phòng khách , liếc mắt nhìn máu tươi trên mặt đất, lại nhìn đến phương hướng mà Mặc Thâm Dạ rời khỏi.
Chuyện thay đổi càng ngày càng phức tạp!
"Ai. . . . . ." Hắn nhẹ giọng than thở, phiền muộn mà nói