Trong điện thoại cô đã bảo Hiên ca ca phải đợi cô gọi điện mới có thể vào, vậy Hiên ca ca có tới tìm Tử Thất Thất nữa không? Nhưng hắn có thể nhẫn nại được sao? Nếu như hắn biết chỗ của Tử Thất Thất, hắn còn có thể đợi cô gọi điện thoại cho hắn sao? Hiên ca ca. . . . . . Xin anh. . . . . . Không nên xúc động như vậy, chờ tin tức của em, xin anh. . . . . . Xin anh. . . . . .
Đôi mắt lạnh như băng của Bách Vân Sơn nhìn sắc mặt khẩn trương của cô, càng ngày càng xác định, cô ta có việc giấu ông. Chẳng lẽ cô ta muốn bán đứng ông? Lẽ nào cô ta đứng bên phía Hiên nhi? Chẳng lẽ cô ta muốn giúp nó? Nhưng. . . . . .
Tại sao?
. . . . . .
Năm phút sau
Cửa hông tập đoàn King
Chiếc BMW màu bạc dừng lại lần nữa, tài xế vội vàng bước xuống mở cửa sau ra.
Bách Vân Sơn bước ra, sau đó không nói hai lời đi nhanh vào, mà Hạ Thủy Ngưng cũng lập tức xuống xe, bối rối nói, "Bác Bách, chờ cháu một chút. . . . . ."
"Nhìn cô ta cho tôi, không để cho cô ta đi theo!" Bách Vân Sơn cắt đứt lời cô trực tiếp ra lệnh.
"Vâng!" Tài xế lập tức cúi đầu lĩnh mệnh, hai mắt di chuyển tức thời đến Hạ Thủy Ngưng.
Hạ Thủy Ngưng khẩn trương mở to mắt, mắt thấy Bách Vân Sơn vội vã bước đi, nhưng hoang mang vô kế khả thi, mà tầm mắt trong lúc vô tình nhìn về phía đuôi xe liền kinh ngạc.
Không thấy?
Không thấy điện thoại của cô đâu nữa?
Là Hiên ca ca lấy đi rồi sao? Hắn lấy đi thế nào? Hắn là dùng cách nào tới gần chiếc xe này? Chẳng lẽ hắn đã vào?
Nguy rồi!
※※※
Tập đoànKing
Lầu 7
Tử Thất Thất nằm trong phòng không có ai, đúng lúc sau khi Bách Vân Sơn và Hạ Thủy Ngưng đi, ý thức liền chầm chậm khôi phục, vì thể chất đặc thù, cho nên thuốc tê cũng nhanh chóng giảm bớt, vốn lượng thuốc là mười hai tiếng, nhưng trên người cô chỉ có thể duy trì 6 tiếng.
"Ư. . . . . ." Cô rên rỉ, hai mắt còn chưa có mở ra, cũng đã cảm giác đầu mình rất đau, cổ cũng đau, thân thể vô lực, toàn thân cảm giác nặng ngàn cân thập phần khó chịu.
Sao lại có cảm giác này?
Nàng chưa chết ư?
Nhớ rõ tự mình đã cứa cổ, sao có thể còn sống chứ?
"Ư. . . . . ." Cô lại rên rỉ lần nữa, hai mắt cố gắn mở ra, mà đập vào mắt lại là một trần nhà xa lạ.
Nhìn khắp căn phòng trống không, cuối cùng dừng lại ở vách tường trên cửa sổ.
Nàng không thể bị bắt, nàng không thể để người khác lợi dụng cô uy hiếp Mặc Tử Hàn, cô không thể trở thành gánh nặng của hắn, cô phải rời khỏi nơi này, hoặc là. . . . . .
Tóm lại không thể cứ ngây ngốc ở đây bị người khác uy hiếp.
Vô lực chống tay trên giường, sau đó chậm chạp di chuyển thân thể bước xuống giường, thân thể lung la lung lay, từng bước từng bước khó khăn tới bên cửa sổ, hai tay chống ở thành giường đỡ lấy thân thể không có khí lức, lúc này cô mới nhìn ra ngoài cửa sổ, trong nháy mắt. . . . . . Khiếp sợ đến sửng sốt.