ơi phát run, lửa giận muốn giết người của đột nhiên xông lên não, hắn cố gắng kìm chế sự tức giận, mang nụ cười giả tạo nói, "Xem ra ta quá xem thường cô!"
"Đương nhiên , thanh niên bây giờ làm việc có thể so với thế hệ trước cần phải cẩn thận hơn, , tre già măng mọc không phải sao?. . . . . . A, tôi nhớ được còn có phiên bản hài hước, đó chính là: Trường Giang sóng sau đè sóng trước, sóng trước mất tăm trên bờ cát!" Tử Thất Thất đắc ý nói xong, nhìn khuôn mặt tức giận của hắn, sau đó mỉm cười vui vẻ.
Chung Khuê hung hăng nhìn cô chằm chằm , sự tức giận đã từng khống chế được bây giờ bồng tiêu tan, nếu như là ở hai mươi mấy năm trước, hắn nhất định sẽ không chút do dự giết chết cô gái này, tuyệt đối không bất kể cô có hay không giá trị lợi dụng. Nhưng hiện tại chính hắn cũng đã bất đồng, khả năng nhẫn nại đã tăng lên rất nhiều, hơn nữa nghĩ đến cô gái này giá trị lợi dụng không hề nhỏ trong việc đối phó với Mặc tử Hàn, tức giận thế nào đi chăng nữa cũng không thể xuống tay, ít nhất. . . . . . bây giờ chưa phải lúc.
"Được...... tốt lắm. . . . . ." Hắn than thở gật đầu, tán thưởng, "Mặc Tử Hàn thật có con mắt tinh tường, tự tìm cho mình một người phụ nữ tuyệt vời như cô, chỉ tiếc là. . . . . ." Hắn cố ý ngập ngừng muốn nói lại thôi.
"Chỉ là cái gì?" Tử Thất Thất hỏi.
"Không có gì?" Chung Khuê khẽ mỉm cười cự tuyệt.
Tử Thất Thất hơi cau mày, cô ghét cay ghét đắng cách nói chuyện không đầu không cuối của ông ta.
Đột nhiên vẻ mặt thành thật, cô lạnh lùng nói, "Trở về vấn đề chính, tôi phải làm như thế nào thì ông mới tiết lộ chuyện bố mẹ tôi, thẳng thắn đi?"
"Rất đơn giản, chỉ cần cô khiến Mặc Tử Hàn từ bỏ chức vị thủ lĩnh hắc đạo, nhường lại cho ta, ta liền có thể đem toàn bộ chuyện bố mẹ cô nói cô biết!" Chung Khuê vô cùng sảng khoái đưa ra điều kiện.
Tử Thất Thất đột nhiên trầm mặc.
Hai chuyện này căn bản cô không có khả năng làm được, hơn nữa đây là chuyện cá nhân huynh đệ bọn hắn, cô càng không muốn can thiệp vào.
"Thế nào? Phải suy tính lâu như vậy sao? Cô không làm được?" Chung Khuê mở miệng cười khẽ.
Tử Thất Thất đứng thẳng không khuất phục, "Xem ra việc đàm phán của chúng ta không có biện pháp tiếp tục, tốt nhất tôi nên trở về!" Nói xong, cô lập tức xoay người.
Chung Khuê nhìn theo bóng lưng cô, lạnh lùng nói, "Hôm nay cô có thể thoát nhưng ngày mai thì không. Vốn dĩ ta muốn dùng phương thức dịu dàng nhất để giữ cô lại đây một thời gian, nhưng bây giờ dường như . . . . . ta cần phải dùng biện pháp mạnh xin cô ở lại mới được!" Từ “xin”, hắn cố ý nói với thanh âm cực mạnh.
Tử Thất Thất đưa lưng về phía hắn cười khẽ, sau đó nói, "Tốt, tôi thật muốn xem ông sẽ dùng thủ đoạn gì tới bắt cóc tôi!"
Nói xong, cô liền sải bước ra cửa thư phòng.
"Rầm ——" một tiếng vang thật lớn, cửa phòng bị đóng sầm.
Đồng thời, cặp mắt hung ác nhìn cô, hắn đột nhiên đứng lên, tay cầm cây ba tong dùng sức hất mạnh trong nháy mắt, trên bàn tất cả mọi thứ rơi xối xả xuống đất thành một đống hỗn độn.
"Tiểu nha đầu đáng ghét, dám tới đây uy hiếp ta, cô thật là to gan!" Hắn tức giận gầm nhẹ, lửa giận ngút trời.
Chuông điện thoại trong túi vang lên, hắn cau mày lấy ra, thấy số người gọi tức giận tăng lên gấp bội. Hắn dùng lực đè xuống phím kết nối.
『 Alo. . . . . . Thật xin lỗi, tôi có chút mạo phạm, kính xin Lão Nhân Gia tha thứ cho tôi tuổi trẻ không hiểu chuyện, chẳng qua tôi quên một câu rất quan trọng nhất định phải nói cho ngài, đó chính là. . . . . .sự thực tôi tuyệt nhiên không có ăn loại thuốc độc đó. . . . . . Tất cả chỉ là lừa gạt ông mà thôi! Ha ha ha ha 』
"Ngươi nói cái gì?" Chung Khuê thịnh nộ.
『 Ai chọt ta bằng cái gì thì ta đâm lại bằng cái ấy, tôi học được từ ông đấy ha ha ha 』