Tử Thất Thất nhìn kim tiêm nhỏ xíu trong tay , sau đó nắm thật chặt.
Lão già chết tiệt , lão già ghê tởm , lão già khốn kiếp kia . . . . Chỉ cần vừa nghĩ tới Chung Khuê thôi , Tử Thất Thất liền nghĩ đến bữa tiệc đính hôn của Bách Hiên cùng Hạ Thủy Ngưng , hắn đã ở bên tai cô nói. . . . . .
Nhớ lại!
"Bây giờ ông có thể nói đi?"
"Ha ha. . . . . . Được , bây giờ tôi sẽ nói cho cô biết , nhưng tôi chỉ nói cho một mình cô biết thôi. . . . . ."
Chân mày của cô hơi nhíu lên, hai mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm hắn, sau đó đem thân thể chính mình từ từ đến gần hắn.
Chung Khuê hơi thấp cổ xuống , từ từ đến gần bên tai của cô, chậm rãi nói bốn chữ:
"Khốn kiếp!" Tử Thất Thất hồi tưởng chuyện trước kia , không khỏi thầm mắng , đôi tay cũng nắm thành quả đấm, không ngừng dùng sức.
Hắn dám gạt cô, nói ba của cô là sát thủ, hiện tại lại gọi điện thoại nói mẹ của cô cũng là sát thủ, cái miệng của ông già đó chỉ toàn là lời nói dối , cô sẽ không tin lời nói của hắn nữa , nhưng tại sao hắn biết được tên của mẹ ? Tại sao hắn biết được tất cả mọi chuyện ? Trong lời nói của hắn rốt cuộc lời nào là thật lời nào là giả đây ? Rốt cuộc hắn cùng ba mẹ là quan hệ gì?
"Ba tôi không phải là sát thủ , mẹ tôi cũng không phải là sát thủ , tôi nhất định phải chứng minh cho hắn thấy , tôi nhất định phải phơi bày lời nói dối của hắn !" Cô kiên định nói , hai mắt tràn đầy ngọn lửa tức giận.
. . . . . .
Một tiếng sau
Cửa phòng ngủ
"Rắc rắc!" Cửa phòng được mở ra , Tử Thất Thất đẩy xe thức ăn ra khỏi phòng , mặt mỉm cười nhìn Hỏa Diễm đứng ở cửa phòng.
"Phu nhân!" Hỏa Diễm lập tức cúi đầu, đồng thời nhận lấy xe thức ăn.
"Đúng rồi, Hỏa Diễm, tôi có thể mời cậu giúp tôi một việc được không ?" Tử Thất Thất mở miệng thỉnh cầu.
Hai mắt của Hỏa Diễm lạnh lùng nhìn cô một cái, sau đó cúi đầu cung kính nói "Phu nhân xin ngài nói đi!"
"Tôi muốn đến tập đoàn King , cậu có thể đưa tôi đi được không ?"
Hỏa Diễm hơi kinh ngạc, sau đó chần chờ nói " Việc này. . . . . Tôi muốn báo cho điện hạ biết!"
"Tôi muốn cho hắn một bất ngờ , cho nên mới đến tập đoàn King , nếu như cậu thông báo cho hắn biết , vậy thì không còn gì là vui nữa , vậy tôi sẽ không đi nữa , thật ngại quá , tôi chỉ là tự nhiên cảm thấy muốn gặp hắn mà thôi!" Tử Thất Thất buồn buồn nói xong khuôn mặt lộ ra vẻ xin lỗi .
Hỏa Diễm xem chừng mặt cô , nghe cô nói ... lại hồi tưởng lời cô nói.
Cô muốn đi tập đoàn King không phải là muốn gặp điện hạ sao? Không phải là nhớ điện hạ sao ? Tại sao lại còn phủ nhận vậy? Nếu đã phủ nhận tại sao lại muốn đi? Tại sao lại làm cho mâu thuẫn rắc rối như vậy chứ? Nữ nhân thật kỳ quái , tại sao lại không nói thẳng là tôi muốn hắn đây?
"Phu nhân, trách nhiệm của tôi chính là bảo vệ ngài, đem tất cả hành động của ngài báo cáo cho điện hạ biết , nếu mà tôi giấu giếm điện hạ , như vậy tôi. . . . . ."
"Cậu yên tâm đi, tôi bảo đảm hắn sẽ không làm gì cậu cả , hơn nữa tôi cũng sẽ không chạy trốn , cậu sợ cái gì chứ ? Tuyệt đối không thành vấn đề chứ!" Tử Thất Thất cắt đứt lời của hắn, vỗ ngực bảo đảm.
"Phu nhân, xin thứ cho tôi khó có thể nghe theo lệnh của ngài!" Hỏa Diễm cúi đầu cự tuyệt , bởi vì lần trước cãi lời điện hạ , ba người bọn hắn đều bị nhốt vào địa lao , thời gian tám ngày quả thật chính là đau đến không muốn sống, giống như địa ngục trần gian vậy , hắn thật không muốn đi vào cái địa phương quỷ quái ấy nữa , hơn nữa hắn cũng không muốn cãi lời điện hạ .
Tử Thất Thất thất vọng nhìn hắn, buồn buồn nói "OK! Tôi hiểu rồi, vậy cậu có thể đem điện thoại di động của cậu cho tôi mượn một chút được không?"
"Dĩ nhiên được , nhưng tôi muốn hỏi phu nhân, là ngài muốn gọi cho ai đây ?" Hỏa Diễm cẩn thận hỏi.
Tử Thất Thất tức giận cắn răng nghiến lợi, ác ngoan ngoan nói "Gọi cho điện hạ đại nhân mà cậu thích nhất , có được không ?"
"Tôi hiểu rồi !" Hắn nói xong lấy điện thoại di động ra, đưa cho cô.
Tử Thất Thất lấy di động, cũng không có xoay người đi vào nhà, mà ở trước mặt hắn tìm số điện thoại của Mặc Tử Hàn , trực tiếp ấn nút gọi , đặt ở bên tai để người khác khỏi lắm điều hoài nghi cô.
『 Tút —— Tút —— Tút ——』
Thanh âm khá dài , hồi lâu mới chậm rãi thông.
『Alô ?』 trong điện thoại truyền đến thanh âm lạnh lùng của Mặc Tử Hàn .
"Là em!" Tử Thất Thất mở miệng.
『Cái gì? ?. . . . . . Tử Thất Thất ?』Trong điện thoại truyền đến thanh âm kinh ngạc của Mặc Tử Hàn , còn có thanh âm của đồ vật rơi nữa , giống như bị kinh sợ mà đụng rớt thứ gì đó.
"Thế nào? Không thể là em sao?" Tử Thất Thất cười trộm , nhưng giọng nói lại bất mãn vô cùng.
『 khụ! 』 Mặc Tử Hàn ho nhẹ một tiếng , sau đó trấn định nói『 Anh không phải có ý này, chỉ là không nghĩ tới em sẽ gọi điện thoại cho anh ! 』
"Chuyện anh không nghĩ tới còn rất nhiều !" Tử Thất Thất cố ý thừa nước đục thả câu , tỷ như chuyện vừa nãy Chung Khuê gọi điện thoại cho cô vậy , hắn nhất định cũng không nghĩ tới.
『 Em gọi điện thoại cho anh có việc gì sao? Chẳng lẽ. . . . . . 』
"Anh yên tâm đi , em tuyệt đối không phải vì nhớ anh đâu!" Tử Thất Thất lập tức cắt lời của hắn, chặn ngay lời nói sắp nói ra miệng .
『Cái người này không đánh đã khai?』
"Anh là xú đẹp trai!"
『ha ha ha . . . . . Nói đi, rốt cuộc em tìm anh có chuyện gì!』Mặc Tử Hàn vui vẻ cười , quay trở về vấn đề chính .
"Em nhớ anh có nói qua với em , nếu như em muốn đi ra ngoài, thì phải thông báo cho anh , chỉ cần anh đồng ý , em có thể tùy ý đi ra ngoài phải hay không ?" Tử Thất Thất thận trọng hỏi, cũng không có nói mình muốn đi gặp hắn.
『 Em muốn đi ra ngoài? 』
"Đúng rồi , em đã ở chỗ này một tháng rồi , em cũng không phải là phạm nhân , thỉnh thoảng đi ra ngoài một chút chắc là không sao chứ ? Chẳng lẽ anh muốn xem em như phạm nhân mà nhốt em cả đời sao?"
『 Đó cũng là một ý kiến hay đó! 』 Mặc Tử Hàn trêu ghẹo.
"Vậy không bằng anh giết chết em đi !" Tử Thất Thất tức giận.
『Ha ha ha. . . . . . Em muốn đi đâu ? 』
"Tùy tiện đi ra ngoài dạo một chút , mua ít đồ nữa , anh cũng biết phụ nữ đều là cuồng mua sắm , hơn nữa bây giờ là dùng tiền của anh , đương nhiên là em cũng muốn hung hăng tiêu xài một khoản của anh !" Tử Thất Thất cũng bắt đầu trêu ghẹo.
『Được , anh rất thích để cho em mua sắm tiêu xài , nhưng em không thể đi ra ngoài một mình! 』
"Em sẽ dẫn theo Hỏa Diễm, em sẽ không chạy trốn , hơn nữa hiện tại em cũng không có lý do để chạy trốn , thật sự em chỉ muốn đi ra ngoài dạo phố một chút thôi, xin anh tin tưởng em!" Tử Thất Thất vô cùng nghiêm túc nói .
『. . . . . . 』 Trong điện thoại Mặc Tử Hàn ngẫm nghĩ mấy giây, sau đó mới nói『 Được rồi , anh để cho em đi ra ngoài , nhưng nhất định phải trở về nhà trước sáu giờ tối !』
"Được!" Tử Thất Thất vui vẻ đáp ứng.
Mặc Tử Hàn vừa còn định nói thêm , nhưng cô đột nhiên cúp điện thoại , cố ý không để cho hắn nói tiếp , sau đó đưa điện thoại di động trả lại cho Hỏa Diễm nói "Điện hạ đại nhân mà cậu thích nhất đã đồng ý cho tôi đi ra ngoài rồi , hiện tại cậu có thể dẫn tôi đi được chưa?"
Hỏa Diễm nhận lấy điện thoại di động , lập tức cúi đầu nhận lệnh mà nói "Dạ!"
Tử Thất Thất mỉm cười đắc ý , mà ở trong nụ cười của cô mơ hồ lẫn lộn mùi vị nặng nề. . . . . .
※※※
Tập đoàn King
Phòng làm việc của tổng giám đốc
Mặc Tử Hàn ngồi ở trên ghế lớn , hai mắt sững sờ nhìn phía trước, mà trong tay vẫn cầm điện thoại đang phát ra thanh âm "Tút tút ——"
Người phụ nữ kia lại dám tự tiện cúp điện thoại của mình? Lời của mình đã nói xong đâu, đáng chết!
"Ai. . . . . ." Hắn thở dài , gương mặt mệt mỏi.
Đã hai ngày hai đêm chưa có trở về nhà rồi , đã hơn năm mươi canh giờ không nhìn thấy cô , thật muốn nhanh nhanh về nhà , dùng hai cánh tay của mình ôm chặt lấy cô, sử dụng môi của mình hôn đôi môi của cô , nhưng bây giờ cũng đã gần tới giai đoạn cuối cùng , chỉ cần cố gắng nhịn mấy ngày nữa có thể hoàn thành , hắn vì muốn cưới cô vào cửa , để cho cô trở thành người vợ danh chánh ngôn thuận của mình , hắn mới liều mạng , cố gắng lấy tốc độ nhanh nhất hoàn thành cái công trình lớn này.
"Hơ. . . . . ." Hắn lại thở dài, sau đó cầm điện thoại trên bàn làm việc lên , bấm số của trợ lý ở ngoài cửa .
『Mặc Tổng , xin hỏi ngài muốn phân phó chuyện gì ?』 trong điện thoại truyền đến thanh âm ngọt ngào của thư ký.
"Cô vào đây giúp tôi chỉnh sửa văn kiện một chút !" Mặc Tử Hàn lạnh giọng ra lệnh.
『Dạ!』 Thư ký nghe lệnh trả lời, lập tức cúp điện thoại, sau đó cửa phòng bị gõ vang.
"Đông, đông, đông!"
"Vào!"
Cửa phòng mở ra, thư ký toàn thân là mặc một bộ đồ đỏ rực hấp dẫn giống như xà yêu đi vào thư phòng , cô trang điễm đậm hai mắt quyến rũ cúi đầu nghiêm túc nhìn văn kiện của Mặc Tử Hàn , sau đó lại thấy văn kiện bay tán lạc trên mặt đất , vội vàng nhỏ giọng ngọt ngào kêu một tiếng "Mặc Tổng!"
"Ừh! " Đầu Mặc Tử Hàn cũng không có nâng lên, chỉ hơi hơi gật đầu.
Thư ký thấy hắn hoàn toàn không để ý đến cô, cô thất vọng nhíu mày , sau đó bước đi tới bàn làm việc , thân thể cố ý từ từ ngồi xổm xuống , đem eo dò tương đối thấp , lộ ra hơn nửa cầu phong mãn của mình , sau đó vừa nhặt văn kiện trên mặt đất , thỉnh thoảng ngước mắt nhìn mặt nghiêm túc của Mặc Tử Hàn , còn vừa đem văn kiện xốc xếch phân loại chỉnh tề.
Sau mười phút xắp sếp văn kiện , thư ký mới chậm rãi đứng lên, mà sao thời gian dài như thế hắn cũng không có liếc nhìn cô, trong mắt hắn hoàn toàn chỉ có công việc .
"Mặc Tổng, nếu không có chuyện gì phân phó , tôi đi ra ngoài trước!" Cô nhẹ giọng nói , thất vọng đang muốn rời đi.
"Đợi đã nào...!" Mặc Tử Hàn đột nhiên gọi cô lại , ánh mắt rốt cuộc cũng nhìn về phía cô, mà khi vừa muốn mở miệng nói, cũng đột nhiên dừng lại, hai mắt quét qua người cô.
Thư ký mừng rỡ đứng tại chỗ, hai mắt bắt đầu nhìn trộm.
Nhưng Mặc Tử Hàn chợt cau mày, lạnh giọng nói "Y phục màu đỏ không thích hợp với cô , ngày mai đổi màu khác đi!"
Sao?
Sắc mặc thư ký trong nháy mắt xanh mét!
Y phục?
Thì ra hắn nhìn y phục của cô?
"Dạ, tôi biết rồi !" Cô lúng túng trả lời.
"A, đúng rồi, sau khi ra ngoài , cô đem một ly cà phê tới đây cho tôi, tôi muốn cà phê đắng , không thêm bất kỳ cái gì!" Mặc Tử Hàn vừa nói xong lập tức thu hồi tầm mắt ,mới vừa nãy thấy cô mặc một thân y phục màu đỏ , lại không tự chủ bắt đầu nhớ đến Tử Thất Thất , lại nghĩ đến bộ dáng xinh đẹp của cô khi mặc y phục màu đỏ .
Thư ký thấy hắn hoàn toàn không có hứng thú với cô, lần nữa thất vọng âm thầm thở dài, sau đó xoay người rời đi.
Mặc dù cô ở làm việc bên cạnh hắn thời gian cũng không lâu, nhưng cô nghe nói trước đây hắn cũng là một công tử phong lưu, hơn nữa mỗi tối cùng phụ nữ trôi qua đều bị hành hạ cả đêm , làm đến không biết mệt mỏi , nhưng sau khi hắn ở trong ngục bảy năm, bây giờ đối với phụ nữ một chút hứng t