dần dần bước vào chánh quỹ, mà chuyện hắn ngày đêm mưu tính cũng chỉ sắp đến giai đoạn cuối cùng . Chuyện Bách Hiên cùng Kim Hâm ‘giao dịch’ cũng tiến hành vô cùng thuận lợi, một nửa cổ phần của tập đoàn Bách thị đã âm thầm chuyển đến tên của Bách Hiên , nhưng ở mỗi người bọn họ đồng thời đang tiến hành công việc của mình , Bách Vân Sơn cũng không có không lo lắng mà sống qua ngày, hắn đem tất cả lên đánh cuộc ở ván cuối cùng này , hơn nữa còn tự tin nắm chắc phần thắng.
Biệt thự Bách gia
Nửa đêm
Thư phòng lầu hai
Bách Vân Sơn cũng không có ngồi ở bàn đọc sách , mà ngồi trên ghế salon trong thư phòng , người ngồi đối diện với hắn chính là hắc đạo tam triều nguyên lão Chung Khuê, gương mặt hắn trước sau như một thong dong tường hòa, hai tay cầm cây gậy đầu chim ưng , nhưng hai mắt tràn đầy hắc ám khiến người ta sợ hãi .
"Ông tìm tôi có chuyện gì quan trọng sao?" Chung Khuê dùng thanh âm trầm thấp mở miệng , khóe miệng khẽ mỉm cười hỏi.
"Thật vô cùng xin lỗi, còn làm phiền ông đích thân tới đây một chuyến , bởi vì nếu tôi mà đến chỗ của ông nhất định sẽ bị Mặc Tử Hàn biết , cho nên. . . . . ."
"Không cần giải thích, tôi cũng đã tới đây , có gì thì cứ việc nói thẳng đi!" Hắn trực tiếp hỏi, thanh âm thay đổi sắc bén.
Bách Vân Sơn nhìn mặt của hắn, hai mắt chống lại tầm mắt của hắn, trong lòng không khỏi bắt đầu thấp thỏm.
"Là như vậy, tôi tìm ông là muốn ông cho người giúp tôi một tay!"
"Giúp một tay?" Chung Khuê nghi hoặc nhìn hắn, lạnh lùng nói, "Nói tiếp!"
"Tôi muốn ông cho người bắt Tử Thất Thất dùm tôi!" Bách Vân Sơn nói thẳng ra mục đích của mình.
"Bởi vì có cô ấy trong tay , tôi có thể khống chế Hiên nhi , tôi muốn hắn làm cái gì, hắn nhất định cũng sẽ nghe tôi!" Bách Vân Sơn vô cùng thẳng thắn nói ra quỷ kế của mình.
Hắn rất thích chuyện như vậy, nắm nhược điểm của người khác để bức người , sau đó nhìn bộ dạng hai người đều thống khổ , đây đơn giản chính là một loại hưởng thụ.
"Rất thú vị! Chỉ là ông đối xử với con của ông như vậy có được hay không? Chẳng lẽ mấy lần trước ông còn chưa nếm đủ sao? Nếu như ông ép buộc hắn lần nữa , có thể hắn sẽ chết thật!"
"Tôi sẽ không để cho hắn chết, hắn là người thừa kế duy nhất của Bách gia, nhất định tôi sẽ không để cho hắn chết, những việc tôi làm cũng là vì muốn tốt cho hắn , cũng là vì muốn tốt cho Bách gia ." Bách Vân Sơn kiên định nói.
"A. . . . . ." Chung Khuê khẽ cười , châm chọc nói "Bách gia Bách gia, loại người chỉ để ý đến quyền thế như ông tôi đây rất ưa thích , chẳng qua là tại sao tôi phải giúp ông chứ ? Giúp ông thì tôi có được lợi lộc gì ?"
Bách Vân Sơn đã sớm đoán được hắn sẽ nói như vậy, cho nên mới phải tốn thời gian suốt một tháng , tìm ra vật mà hắn muốn.
"Vật này, tôi cảm thấy ông có hứng thú với nó !" Hắn nói xong liền đem một phần tài liệu điều tra được đặt ở trên khay trà, đẩy về phía đối diện .
Chung Khuê cầm lấy tài liệu, lật ra từng trang , hai mắt đột nhiên trợn to, nếp nhăn chung quanh khóe mắt trong nháy mắt căng thẳng.
"Thế nào? Chuyện này có thể để cho ông đến trợ giúp tôi không ? Hơn nữa ông còn có thể bắt Tử Thất Thất ra uy hiếp hắn, cũng như phá hư kế hoạch của hắn , mà tôi cũng có thể kiềm chế Hiên nhi,đều rất có lợi !" Bách Vân Sơn tà ác nói xong, khóe môi nhếch lên nụ cười tự tin, bởi vì hắn tin tưởng, ông ấy nhất định sẽ đáp ứng.
Chung Khuê nắm thật chặt tài liệu trong tay, đột nhiên buông lỏng sức lực, sau đó lần nữa treo lên nụ cười tà ác, đem tài liệu đặt ở trên khay trà, nhìn hắn nói, "Được , tôi đáp ứng ông , tôi sẽ giúp ông bắt Tử Thất Thất, nhưng tôi cũng muốn ông đáp ứng tôi một chuyện!"
"Chuyện gì?" Bách Vân Sơn hỏi.
"Không thể tổn thương Tử Thất Thất , nếu như cô ấy bị thiếu một sợi tóc , tôi sẽ tiễn đưa cả nhà ông đến địa ngục!" Chung Khuê uy hiếp nói, trong đôi mắt nghiêm túc không có một chút đùa giỡn.
Bách Vân Sơn khiếp sợ nhìn hắn không hiểu "Tại sao ông lại quan tâm đến Tử Thất Thất?"
"Ông không cần biết nhiều , chỉ cần ông làm theo là tốt rồi!" Chung Khuê thanh âm trầm thấp, giọng nói ra lệnh.
"Được , tôi đáp ứng ông !" Bách Vân Sơn đáp ứng.
Chung Khuê đột nhiên từ trên ghế salon đứng lên, vừa đi về phía cửa thư phòng, vừa lạnh giọng mà nói "Chờ tin tức tốt của tôi đi."
"Vậy tôi chúc ông thành công trước !" Bách Vân Sơn cười đắc ý.
Chung Khuê đem cửa phòng mở ra, đầu chim ưng bước ra cửa phòng trước sau đó chân của hắn cùng theo ra, nhưng hắn mới vừa bước ra một bước, chân đột nhiên dừng lại sau đó hai mắt nhìn qua hành lang phía bên phải .
"A. . . . . ." Hắn khẽ cười quay đầu lại nhìn Bách Vân Sơn nói "Quản tốt người của ông đi, không nên để cô ấy nhiều chuyện!"
Nói xong, hắn liền sải bước rời đi.
Người của hắn?
Bách Vân Sơn cuống quít chạy ra cửa phòng, nhìn đến hành lang không có người .