Cạch!" Cửa phòng mở ra, Kim Hâm cung kính cúi đầu, nói, "Điện hạ, anh có gì phân phó?"
"Đi mua một chút thức ăn dễ tiêu hóa, mau một chút!" Mặc Tử Hàn ra lệnh.
"Vâng!" Kim Hâm lập tức lĩnh mệnh, lập tức xoay người rời đi.
Tử Thất Thất vui vẻ xoay người, vươn tay cầm lấy cốc nước ở đầu giường, sau đó trêu ghẹo nói, "Lấy tình bạn nhiều năm như vậy, coi như là cho em chút mặt mũi, uống nước được chứ?"
Bạn? Mặt mũi?
Bách Hiên nghe lời cô, nhìn bầu không khí hạnh phúc giữa cô và Mặc Tử Hàn, trong lòng có chút đau đớn, nhưng đồng thời cũng vì cô mà vui vẻ. Hắn thật lòng thành ý chúc mừng cô có thể tìm được người mình thích, hắn thật lòng thành ý chúc mừng cô có thể hạnh phúc vui vẻ, hắn thật lòng thành ý chúc phúc cô có thể vĩnh viễn có cuộc sống như thế, đừng trở về Tử Thất Thất chỉ dùng nụ cười để che dấu bản thân, cũng đừng kiên cường miễn cưỡng bản thân. . . . . . Chỉ cần giống như bây giờ là tốt rồi, chỉ cần giữ vững như vậy là tốt rồi, chỉ cần như vậy là tốt rồi. . . . . .
"Nếu như là em tự mình giúp anh, anh nhất định cho em mặt mũi!" Hắn đột nhiên mỉm cười nói, nụ cười kia giống như Tử Thất Thất trước kia, che dấu nội tâm bi thương của mình, kiên cường miễn cưỡng, vì để người trước mắt yên tâm, an tâm.
"Không thành vấn đề!" Tử Thất Thất vui vẻ đáp ứng, lập tức đở thân thể của hắn dậy, sau đó đặt cốc nước ở môi hắn, từ từ giúp hắn uống.
Mặc Tử Hàn đứng ở một bên nhìn hai người bọn họ thân mật, hối hận đã nói chuyện này cho cô ấy biết, hối hận đã mang cô ấy tới đây, nhưng mới giả vờ rộng lượng, hiện tại mà bỗng nhiên hẹp hòi, nhất định sẽ làm cho cô ấy tức giận, cho nên hắn chỉ có thể nhịn, đồng thời ở trong lòng lẩm bẩm Kim Hâm mau về, nhưng là bỗng nhiên. . . . . .
Mặc Tử Hàn sắc mặt trở nên lạnh lùng, hai mắt cũng trở nên sắc bén, đầu khẽ quay về phía sau, liếc nhìn cửa phòng bệnh.
Có người ở cửa!
Là ai?
. . . . . .
Ngoài cửa phòng
Bách Vân Sơn sau khi Kim Hâm đi, liền bước tới gần cửa phòng, ông xuyên qua cửa nhìn Mặc Tử Hàn và Tử Thất Thất, vừa thấy hình ảnh Tử Thất Thất giúp Bách Hiên uống nước, hai mắt liền kích động nổi lên sóng gợn quỷ dị, dường như lại có chủ ý gì đó, miệng còn nhếch lên cười tà ác.
"Ha. . . . . ."
Hắn nhẹ nhàng cười, sau đó hờ hững xoay người, rời khỏi đó.
. . . . . .
Trong phòng bệnh
Tử Thất Thất đặt hai gối phía sau Bách Hiên, để hắn thoải mái nửa nằm, mặc dù ba người không nói gì, nhưng không khí lại xấu hổ, mà cái này lại có chút tốt lành ưu thương.
"Cạch!" Cửa phòng mở ra, Kim Hâm cầm lấy bữa sáng mới mua đi vào bên trong phòng, đặt đồ lên tủ đầu giường.
"Cám ơn!" Tử Thất Thất nói lời cảm tạ, cầm lấy bát cháo, vội vàng dùng cái muỗng múc, sau đó đặt ở bên miệng mình thổi thổi, rồi đưa đến miệng Bách Hiên.
Bách Hiên nhìn cô cẩn thận chiếu cố, trái tim ấm áp .
Cho hắn được xa xỉ một lần nữa đi, cho hắn ảo tưởng cô ấy là bạn gái mình, hưởng thụ sự chiếu cố ôn nhu của cô ấy.
Từ từ hé miệng, ăn muỗng cháo cô đưa tới
Mặc Tử Hàn nhìn bộ dáng hai người bọn họ, tức giận thật sự không cách nào tiếp tục nhịn nữa, hắn âm thầm nắm chặt tay, sau đó đột nhiên mở miệng, nói, "Bách tổng, còn nhớ rõ vụ làm ăn ba ngày trước anh nói với tôi chứ?"
Mặc Tử Hàn hai bước đi đến bên giường, cố ý kéo thân thể Tử Thất Thất ra, sau đó nhìn hắn nói, "Kỳ hạn suy nghĩ ba ngày đã đến, tôi hiện tại liền trả lời chắc chắn cho anh, tôi đáp ứng hợp tác với anh!"