Cô bị hắn hoàn toàn ghét, hơn nữa hắn còn nói lời tàn nhẫn. . . . . . Nếu trở lại mười ba năm trước, tôi tuyệt đối sẽ không cứu cô. . . . . . Những lời này không ngừng vang vọng bên tai cô, không ngừng đau nhói tâm. Vốn đã cho mình không có bất kỳ cơ hội vãn hồi, triệt để thất bại, nhưng Bách bá bá vào thời điểm này lại cho cô một cái hy vọng, cô hiện tại không hy vọng xa vời có thể trở thành thê tử của hắn, cũng không hy vọng xa vời mình có thể mang thai hài tử của hắn, lại càng không hy vọng xa vời hắn có thể thích cô, yêu cô, chỉ là. . . . . . Cô muốn đem lần đầu tiên của mình hiến tặng cho hắn, cũng lưu lại cho mình một hồi ức tốt đẹp.
"Hiên ca ca. . . . . ." Cô một bước đi về phía hắn, vừa nhẹ giọng kêu hắn, nhẹ nhàng kéo khăn tắm trên người.
Hai mắt Bách Hiên dữ dội nhìn cô đột nhiên lộ thân thể, cảm giác nóng ran trong nháy mắt tăng lên, hắn muốn dời đi h hai mắt không nhìn tới cô, nhưng thân thể hoàn toàn không nghe hắn sai bảo, hai mắt chẳng những gắt gao nhìn chằm chằm da thịt mềm mại bóng loáng của cô, còn đi theo bước chân về phía cô, cổ họng không nhịn được nuốt một hớp nước miếng, cả người kêu gào tựa như nói cho hắn biết, nhanh một chút xông tới, nhanh một chút đè ngã cô, nhanh một chút tiến vào thân thể cô, nhanh một chút ở trong thân thể cô phát tiết ra tất cả dục vọng bản thân . . . . . Mau. . . . . . Mau. . . . . . Mau. . . . . . Nhanh đi a. . . . . .
Hạ Thủy Ngưng nhìn hắn đến gần, trong lòng vui mừng bắt đầu kích động, khi hai chân của cô dừng trước mặt hắn thì trái tim cô bắt đầu cuồng loạn, khẩn trương chậm chậm miệng, nũng nịu nói, "Hiên ca ca. . . . . . Em thật thích anh, ta thật yêu anh. . . . . . Bất kể anh có thích em hay không, bất kể anh có yêu em hay không, bất kể anh có thể lấy em hay không, hôm nay. . . . . . Em đều là người của anh, em không hối hận, tuyệt không hối hận!"
Bách Hiên hoàn toàn không nghiêm túc nghe cô..., trong óc hắn, hiện tại chỉ có thân thể cô, thân thể của mình cũng bắt đầu càng ngày càng khó nhịn, càng ngày càng nóng nảy, càng ngày càng muốn phát tiết.
Đột nhiên đưa tay của mình, khẽ run đưa về phía cô, khi ngón tay hắn nhẹ nhàng chạm vào da thịt cô thì cuống quít thu tay trở về, khống chế mình nói, "Không thể. . . . . . Tôi tuyệt đối không đụng vào cô, cô cút cho tôi, cút cho tôi, cút ra ngoài cho tôi ——"
"Hiên ca ca. . . . . ." Hạ Thủy Ngưng nhẹ giọng kêu hắn, mỉm cười cầm tay hắn mới đưa qua, đem bàn tay hắn đặt trước ngực mình, để cho hắn dán thật chặt uyển chuyển của mình, nói, "Em sẽ không ép anh lấy em, em sẽ không bức bách anh thích em, anh coi em như một phụ nữ bình thường, hoặc là anh đem en làm công cụ phát tiết cũng được. . . . . . Muốn em đi. . . . . . Liền đầu tiên. . . . . ."
Bách Hiên nhìn thân thể trần truồng, nghe lời êm ái của cô, nhất là bàn tay cảm nhận được da thịt mềm mại trong nháy mắt thân thể giống như đốt lên nước nóng, không ngừng sôi trào, không ngừng lăn lộn, nóng bỏng không cách nào nhịn được, hơn nữa phía dưới đứng thẳng khiến thần kinh cũng bắt đầu đau đớn, giống như cực âm nam châm, bị thân thể cực dương hấp dẫn, muốn lập tức tiến vào thân thể của cô.
"Hiên ca ca. . . . . . Muốn em đi. . . . . . Liền đầu tiên. . . . . . Em thề chờ anh tỉnh lại. . . . . . Em sẽ rời đi. . . . . . Thật. . . . . ."