đau lòng nắm tay hắn, "Mẹ sẽ. . . . . . Mẹ sẽ đáp ứng con, chỉ cần con nói, cái gì mẹ cũng đáp ứng!"
"Anh xem. . . . . ." Mặc Thiên Tân vui vẻ cười, dời tầm mắt hướng Tuyết Minh, "Mẹ em đã đáp ứng, anh bây giờ không cần đưa tim cho em để báo thù nữa, anh có thể đi rồi!"
"Thật xin lỗi, tôi không thể tiếp nhận ý tốt của em!" Tuyết Minh cự tuyệt.
"Tại sao? Em đã giúp anh báo thù, tại sao anh còn cự tuyệt? Chẳng lẽ anh muốn chết như vậy sao? Anh không phải còn có em gái sao? Chẳng lẽ anh nỡ bỏ em ấy?" Mặc Thiên Tân tức giận rống to, bởi vì thân thể quá mức suy yếu, cho nên bắt đầu thở hổn hển từng ngụm từng ngụm .
Tuyết Minh nghe được hai chữ ‘em gái’, chợt trầm mặc mấy giây, mà thoải mái trên mặt cũng mơ hồ hiện ra một chút sầu bi. Cho dù hắn nói đúng, cho dù hắn không yên lòng Tuyết Lê, nhưng hắn đã quyết định, sẽ không lại thay đổi.
"Người của Tuyết gia chúng ta cho tới bây giờ không thiếu nợ người khác, đây là một giao dịch công bằng, em giúp tôi báo thù và chăm sóc em gái tôi, như vậy tôi sẽ an tâm giao trái tim cho cậu!"
"Kẻ điên. . . . . . Anh là kẻ điên, em không cần trái tim của anh, em không muốn trở nên điên khùng như thế, anh đi ra ngoài cho em, anh cút cho em, anh không muốn nhìn thấy em, em không cần làm phẫu thuật, anh cút cho em. . . . . . Cút. . . . . . Cút. . . . . ." Mặc Thiên Tân đột nhiên kích động nói, trong nháy mắt sắc mặt càng thêm trắng bệch, đôi môi thay đổi tím bầm, hô hấp cũng càng ngày càng dồn dập, bệnh tim bộc phát.
"Thiên Tân!"
"Thiên Tân!"
"Thiên Tân!"
"Thiên Tân!"
Mặc Tử Hàn, Tử Thất Thất, Mặc Thâm Dạ, Phương Lam, bốn người trăm miệng một lời, đồng thời hốt hoảng chạy đến bên giường, khẩn trương nhìn Thiên Tân đang nguy kịch.
"Tâm tình của hắn quá kích động, trái tim của hắn không chịu nổi kích thích như vậy, phải để hắn bình tĩnh lại. . . . . . Thiên Tân, con hãy nghe mẹ nói, từ từ hô hấp, từ từ hấp khí, không có chuyện gì. . . . . . Bình tĩnh một chút, tỉnh táo một chút. . . . . ." Phương Lam hốt hoảng nói, đôi tay theo hô hấp của hắn, an ủi tâm tình hắn.
Tử Thất Thất và Mặc Tử Hàn đều lộ ra vẻ mặt sợ hãi, toàn thân thần kinh căng thẳng.
Mà Mặc Thâm Dạ quay đầu nhìn Tuyết Minh, tương đối tỉnh táo nói, "Tuyết Minh cậu ra ngoài trước đi, chờ bệnh tình Thiên Tân ổn định chúng ta sẽ chậm rãi nói!"
Tuyết Minh nhìn Mặc Thiên Tân thoi thóp, nhìn bốn người khẩn trương như vậy, đột nhiên cảm thấy mình quyết định dùng trái tim tới cứu hắn là đúng, bởi vì hắn chết rồi, sẽ có rất nhiều người thương tâm, bao gồm bốn người trước mặt này, bao gồm ba người ngoài cửa kia, còn có nhiều người sẽ bởi vì hắn chết đi mà thương tâm khóc rống. . . . . . Mà hắn không giống vậy, cho dù hắn chết, cũng không có ai thương tâm, lại càng không có ai vì hắn rơi lệ, bởi vì hắn đã không còn người thân, em gái duy nhất lại như thế, hắn dùng thời gian một năm không ngừng nói với cô, dùng hết tất cả biện pháp cô cũng không có một chút biến hoá, thậm chí ngay cả một chữ, cô cũng không mở miệng nói với hắn. vì vậy, hắn chết cũng không có quan hệ gì, bởi vì cô căn bản sẽ không có bất kỳ cảm giác, cho nên. . . . . . Cái chết của hắn, chẳng những có thể cứu một người, còn có thể đổi lấy ba giao dịch cả đời này hắn cũng không thể thực hiện, đáng giá. .. Quá đáng giá rồi. . . . . .
"Mặc Thiên Tân em nghe cho tôi. . . . . ." Tuyết Minh đột nhiên mở miệng.
Tất cả mọi người khiếp sợ quay đầu nhìn hắn.
"Ta lựa chọn cái chết không phải lỗi là của em, em không phải cần phải tự trách. Đây là lựa chọn của tôi, là tâm nguyện của tôi, tâm nguyện cuối cùng. Bất kể em có nhận trái tim của tôi hay không, bất kể em có đồng ý làm phẫu thuật hay không, quyết định giao dịch cùng ma quỷ vẫn phải hoàn thành, tuyệt không hối hận. . . . . . Nếu như em còn sống, nếu như có thể dùng trái tim này để sống sót, như vậy tôi xin em hãy chăm sóc em gái tôi. . . . . . Tôi cầu xin tất cả những người có mặt ở đây hãy quan tâm đến em gái tôi giống như quan tâm tới Thiên Tân. . . . . . Cám ơn các ngươi. . . . . . Cám ơn. . . . . ."
Tuyết Minh nói hết những lời này, từ trong túi áo lấy ra một cây súng lục màu đen, hắn mỉm cười đem súng lục nhắm huyệt thái dương, vui vẻ nói, "Em gái tôi liền nhờ cậy các ngươi rồi. . . . . . Cám ơn. . . . . ."