i là cái xác không hồn sao? Ai. . . . . . Thật là, cũng không phải là trẻ con 3 tuổi, tại sao luôn khiến người khác quan tâm như vậy? Tại sao thì không thể hảo hảo chiếu cố mình đây? Tại sao chính là. . . . . . Ngô. . . . . ."
Mặc Tử Hàn đột nhiên kéo cơ thể cô qua, hôn môi cô, che lại cái miệng đang thao thao bất tuyệt của cô.
"Ngô. . . . . . Ngô ngô ngô. . . . . ." Tử Thất Thất trợn to hai mắt nhìn hắn, hai tay dùng sức vỗ vào lưng hắn, nhưng là từ từ , động tác giãy dụa của cô mềm hóa, hai tay nhẹ nhàng leo lên lưng hắn, tùy ý hắn hôn, cũng phối hợp với nụ hôn của hắn.
Mặc Tử Hàn hai tay xuyên qua cái hông của cô, ôm lấy cô, sau đó khẽ dùng lực, tung mình đặt cô lên giường, hơn nữa càng mãnh liệt hôn cô, mút lấy mọi thứ trong miệng cô nuốt vào cổ họng của mình, nuốt vào trong bụng, mà bàn tay to thì tiến vào bên trong áo cô, khẽ vuốt ve thân thể cô, tiến lên phía trước, vuốt ve bộ ngực mềm mại của cô, đột nhiên. . . . . . Dục hỏa của hắn thiêu thân, phía dưới bắt đầu ức chế không được mà thức tỉnh, tay của hắn đi tới phía dưới thân thể cô, tiến vào trong đáy quần.
"A. . . . . ." Tử Thất Thất nhẹ giọng rên rỉ, cả người nóng lên.
Mặc Tử Hàn nghe được thanh âm của cô, đột nhiên trừng lớn hai mắt, dùng hai tay chống đỡ thân thể, đầu óc liền thanh tỉnh.
Hắn không thể đụng vào cô, hắn không thể khiến cô mang thai, hắn phải nhịn. . . . . . Nhất định phải nhịn!
Hắn chau mày, rời khỏi thân thể cô, sau đó nhanh chóng xoay người, lại một lần nữa xông ào vào phòng tắm, dùng nước lạnh dội sạch lửa nóng trong người.
Tử Thất Thất mờ mịt nằm ở bên giường, áo thì bị kéo lên, lộ ra cái bụng bằng phẳng, mà quần jean phía dưới cũng đã được cởi ra, kéo xuống một chút.
"A. . . . . ." Cô khẽ cười giễu cợt.
Thật không nghĩ tới hắn cũng sẽ có lúc nửa đường dừng xe, thì ra là hắn nói thật sự, hắn thật sẽ không đụng vào cô nữa, hắn thật đã quyết định dùng trái tim người sống phẫu thuật cho Thiên Tân, như vậy hắn có nghĩ tới hay không, nếu như để Thiên Tân làm phẫu thuật, nếu như Thiên Tân phẫu thuật thành công, như vậy cả nhà bọn họ sẽ như thế nào? Nếu Thiên Tân biết rõ chân tướng, nó nhất định sẽ thống khổ cả đời, nhất định sẽ tự trách cả đời, nhất định sẽ vĩnh viễn sống trong đau khổ, mà cô? Biết hắn khư khư cố chấp giết người, biết bản tính hắn tàn nhẫn như thế, cô vẫn có thể cho rằng chưa từng xảy ra chuyện gì, ở lại bên cạnh hắn sao? Cô còn có thể mỉm cười với lương tâm mình, ôn nhu với hắn, nói chuyện với hắn được sao?
Làm sao bây giờ?
Mắt thấy nhà sẽ tan nát. . . . . . Cô phải làm thế nào mới tốt?
Có biện pháp nào có thể không cần thương tổn một người, có thể cứu Thiên Tân? Có biện pháp nào có thể ngăn lại hành động điên cuồng của Mặc Tử Hàn, nhưng đồng thời cũng có thể giữ được mạng sống cho Thiên Tân?
Có biện pháp nào vẹn cả đôi đường không? Có sao? Có sao? Nếu có. . . . . . Ai nói cho cô biết?
Không muốn để Thiên Tân chết!
Không muốn dùng trái tim người sống!
Không muốn dùng phương pháp một mạng đổi một mạng này!
Nhưng là, cô chỉ có thể ở giữa hai người này chọn một, là chọn để cho Thiên Tân chết, hay là lựa chọn để cho người vô tội chết?
"Tôi nên làm cái gì bây giờ? Làm sao bây giờ. . . . . ." Cô nhìn trần nhà, khẽ nhẹ giọng rù rì, mà nước mắt đột nhiên chảy xuống, hết giọt này đến giọt khác. . . . . .
. . . . . .
20\' sau
Mặc Tử Hàn thân thể hoàn toàn bình tĩnh lại, hắn một cái tay đẩy vách tường, cúi đầu thở dài thật sâu.
Thiếu chút nữa liền không khống chếđược mình, thiếu chút nữa là muốn cô, nhưng là cho dù hắn bắt đầu từ bây giờ không đụng vào cô, nhưng là vài ngày sau khi xuất viện, hắn cơ hồ ngày ngày phát sinh quan hệ cùng cô, hơn nữa không có bất kỳ biện pháp an toàn nào, nếu cô ấy đã mang thai thì làm sao bây giờ? Nếu trong bụng cô ấy đã có một sinh mạng nhỏ thì làm sao bây giờ? Không được. . . . . . Hắn phải tìm thời gian đưa cô đi bệnh viện kiểm tra, nhưng là mới chỉ là ngắn ngủn mấy ngày, có thể kiểm tra được không?
"Ai. . . . . ." Hắn lại một lần nữa than thở, bỗng nhiên lại nghĩ đến Tử Thất Thất còn ở trong phòng.
Hắn bối rối vội vàng tắt vòi hoa sen, sau đó mặc áo ngủ đã bị thấm ướt ra mở cửa phòng tắm.
"Phần phật ——" cửa phòng tắm bị hắn đột nhiên kéo ra, mà bên trong phòng. . . . . . không còn một bóng người.