Bước vào Mặc gia. . . . . . Là phúc hay họa. . . . . . !
Hai chân?
Phương Lam theo dõi hai mắt hắn, âm lãnh mà nói, "Tiểu tử thúi, con đang chơi chữ với ta sao?"
"Mẹ Tiểu Lam. . . . . ." Mặc Thiên Tân lại một lần nữa làm nũng kêu cô, cầm lấy tay cô, không ngừng lắc lắc.
Phương Lam nhìn khuôn mặt đáng yêu nhỏ nhắn, coi như là tức giận, cũng không phát tác.
"Được rồi được rồi!" Cô hất tay của hắn ra, ngồi vào bên giường chất vấn, "Nói đi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
"Hắc hắc he he. . . . . ." Mặc Thiên Tân vui vẻ cười, vội vàng thân mật ngồi ở bên cạnh cô, nói, " Thật ra là đại bá cùng ba thông đồng khiến con tới tìm mẹ, con biết rõ giữa mẹ và ba có chút vấn đề, cũng biết mẹ không chịu tới Mặc gia, nhất định có nguyên nhân, nhưng mà con thật thật. . . . . . vô cùng nhớ mẹ, mới đến tìm mẹ!"
"Có thật không? Con nhớ mẹ? Nghĩ đến mẹ sao?" Phương Lam cố ý không ngừng hỏi tới, nhíu mày ngạo mạn nhìn hắn.
"Thật mà, mẹ Tiểu Lam, con rất nhớ mẹ, mẹ con cũng rất muốn gặp mẹ , chúng ta lo lắng mẹ có ăn ngon, ngủ ngon, đi nhà cầu tốt không. . . . . . !"
Phương Lam mặt nghi hoặc nhìn hắn, chân mày hơi nhíu lên.
"Cư nhiên cái gì à? Con muốn nói cái gì?" Cô hỏi.
"Mẹ đừng giả bộ, con đã biết rồi !" Mặc Thiên Tân tiếp tục vòng quanh.
Phương Lam đột nhiên không bìnht ĩnh nhìn hắn, khóe miệng gợi lên nụ cười tà ác, nói, "Vậy sao? Con cũng biết rồi hả ? Vậy con nói một chút con biết cái gì? Cho mẹ xem xem con có biết thật hay không!"
"Cái này sao. . . . . ." Mặc Thiên Tân cố ý do dự, sau đó đến gần bên tai của cô, nhỏ giọng nói, "Con đã biết mẹ và đại bá có quan hệ rồi, hắn là vị hôn phu của mẹ có đúng hay không?"
Đại bá? Vị hôn phu?
Mặc Thâm Dạ?
Phương Lam khiếp sợ, hai mắt hình viên đạn!
" Là ai nói cho con?" Cô tức giận chất vấn.
" Chính miệng đại bá nói cho con biết nha, hơn nữa hắn còn nói chính xác vị trí dấu răng trên đùi mẹ. Còn nói phía trên là bảy dấu răng, phía dưới là năm dấu, hắn còn nói đó la do hắn cắn. Có thể cắn được vị trị bí mật như vậy, mẹ con nói, mẹ cùng hắn không có bất cứ quan hệ gì sao? Ân?" Mặc Thiên Tân vừa nói, vừa nhìn chằm chằm mặt của Phương Lam, thấy sắc mặt cô từ trắng trở nên đỏ, lúc sau hồng rồi xanh biếc, cuối cùng biến thành đen thui. Xem ra, đại bá nói không sai nha, hai người bọn họ quả nhiên léng phéng.
" Xú nam nhân, lại dám nói hưu nói vượn với một đứa bé, đáng chết, một ngày nào đó mẹ muốn giết hắn!" Phương Lam cắn răng nghiến lợi nói xong, hai mắt tức giận đang bốc lửa.
"Mẹ Tiểu Lam, ý tứ của mẹ. . . . . . Là thừa nhận đại bá ta là vị hôn phu?" Mặc Thiên Tân nhỏ giọng thử mở miệng.
"Vị hôn phu cái đầu ngươi, hắn là tên đại lăng nhăng, làm sao xứng với mẹ? Mẹ và hắn một chút quan hệ cũng không có, mẹ mới không biết tên đó thật ngu xuẩn!" Phương Lam tức giận giận sôi lên.
Ngu xuẩn nam nhân?
Mặc Thiên Tân vô cùng để ý cách xưng hô này, quả thật có thể có thêm cục cưng rồi. Hơn nữa nhìn mẹ Tiểu Lam dáng vẻ hốt hoảng, xem gò má cô phác hồng, tựa hồ bọn họ không chỉ có một chân, là có mấy chân mới đúng.
"Mẹ Tiểu Lam, thật ra thì đại bá ta vô cùng tốt, chẳng những lớn lên đẹp trai, đối với nữ nhân còn đặc biệt dịu dàng, hơn nữa đầu óc vô cùng thông minh, thân thủ cũng không phải lợi hại bình thường. Ở Mặc gia không người nào dám động đến hắn, ngay cả ba cũng kị hắn ba phần, nhưng này đều không quan trọng, quan trọng nhất là. . . . . ." Hắn hơi dừng lại, sau đó mặt nụ cười giảo hoạt, nói, "Nếu như mẹ gả cho đại bá, mẹ chính là đại bá mẫu rồi, mẹ và mẹ ta sẽ là chị em dâu, thân càng thêm thân rồi, như vậy chúng ta chính là người một nhà, mẹ xem. . . . . . Nhất cữ lưỡng tiện, mẹ hy sinh một chút đi!"
"Hy sinh?" Phương Lam khiếp sợ, sau đó trả lời ngay, "Không thể nào!"
"Không có tại sao, mẹ nói không thể chính là không thể nào, mẹ đời này cũng sẽ không gả cho Mặc Thâm Dạ, mẹ cả đời cũng sẽ không tha thứ cho hắn!" Phương Lam kiên định.
Tha thứ?
Mặc Thiên Tân tò mò.
"Đại bá làm chuyện thật có lỗi với mẹ sao? Chẳng lẽ hắn. . . . . . Bắt cá hai tay?" Hắn đoán nói.
"Chuyện của chúng ta con không phải quản, tóm lại mẹ tuyệt đối không tha thứ cho hắn, nói gì cũng vô dụng, không cần nhắc đến nam nhân ngu xuẩn, đúng rồi. . . . . ." Cô đột nhiên nói sang chuyện khác, "Con còn chưa nói cho mẹ biết, con tìm đến tìm mẹ rốt cuộc có chuyện gì?"
A. . . . . . Thiếu chút nữa quên việc chính rồi !
Mặc Thiên Tân cũng lập tức trở lại vấn đề, lần nữa lôi kéo tay của cô, vừa đung đưa, vừa làm nũng mà nói, "Mẹ Tiểu Lam, mẹ theo con cùng nhau trở về Mặc gia có được hay không?"
Trở về Mặc gia?
Kia không phải tương đương với đi tìm chết?
"Mẹ cự tuyệt!" Cô trả lời ngay.
"Tại sao? Chẳng lẽ mẹ không muốn Thiên Tân sao? Chẳng lẽ mẹ không muốn mẹ sao? Mẹ không phải muốn sống cùng chúng ta sao? Mẹ muốn vứt bỏ chúng ta sao?" Hốc mắt Mặc Thiên Tân trong nháy mắt ướt át, rơi lệ nói, "Con không còn nhiều thời gian, chẳng lẽ đoạn cuộc sống cuối cùng mẹ không muốn cùng con sao? Chẳng lẽ nhất định chờ con chết rồi, mẹ mới bằng lòng tới xem một chút con sao? Mẹ Tiểu Lam. . . . . . Mẹ thật ác, để cho con chết không nhắm mắt sao? Ô. . . . . ."
Phương Lam nghe lời của hắn, , rõ ràng hắn đang diễn trò, nhưng trái tim lại như cũ mơ hồ đau.
Hắn nói không sai, hắn sắp chết, hắn không còn nhiều thời gian, nếu như cô không nắm lấy thời gian ngắn ngủi này, có thể về sau cô không cách nào gặp lại hắn, cùng hắn cãi vả, cùng hắn phụ Tử Thất Thất rồi. Hơn nữa cô cũng rất muốn gặp hắn và Tử Thất Thất, muốn bồi bên người họ, càng muốn bảo vệ họ, nhưng nếu như cô đi Mặc gia, Mặc Tử Hàn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô, hơn nữa Mặc Thâm Dạ vẫn còn ở Mặc gia, chuyện phiền toái thật sự rất nhiều....
"Mẹ Tiểu Lam. . . . . ." Mặc Thiên Tân khóc không thành tiếng kêu, mà đột nhiên. . . . . .
Hắn dùng tay phải của mình ôm chặt lồng ngực, thân thể khom xuống, gương mặt thống khổ, hơn nữa thở mạnh, nói, "Thật là đau. . . . . . Mẹ Tiểu Lam. . . . . . Thật là đau. . . . . . Con thật là đau. . . . . . Mẹ Tiểu Lam. . . . . . Thật là đau, đau. . . . . . Con không cần chết. . . . . . Con không cần. . . . . . Con. . . . . ." Hắn nói xong, thân thể liền nghiêng tới trước, cuối cùng vô lực từ bên giường ngã xuống đất, giống như chết, không nhúc nhích.
Cô dùng chân nhẹ nhàng đá thân thể hắn, sau đó không nhịn được nói, "Chớ giả bộ, nhanh lên một chút. . . . . . Con còn muốn gạt mẹ sao? Quả thật là múa rìu qua mắt thợ, không tự lượng sức!"
". . . . . ." Mặc Thiên Tân trầm mặc, không nhúc nhích nằm trên mặt đất.
"Tiểu tử thúi, mẹ gọi con đứng lên có nghe thấy không? Nhanh lên một chút, chớ giả bộ!" Phương Lam dùng sức cau mày, dưới chân cũng phiền não dùng chút sức lực.
Thân thể Mặc Thiên Tân mềm nhũn ngửa ra sau, nửa người trên nằm thẳng dưới đất.
Phương Lam nhìn sắc mặt tái nhợt, trợn to mắt, hốt hoảng quỳ hai đầu gối xuống đất, ôm lấy thân thể hắn, nhẹ vỗ vỗ hai gò má của hắn, hoảng sợ nói, "Thiên Tân? Thiên Tân con đừng làm mẹ sợ, con nhanh lên một chút mở mắt. . . . . . Đừng nháo, nhanh một chút tỉnh lại a. . . . . ."
". . . . . ." Mặc Thiên Tân như cũ trầm mặc, thân thể mềm nhũn mặc cho cô tùy ý lắc lư.
Phương Lam cả người hoàn toàn luống cuống.
Đem thân thể hắn đặt trên đùi mình, sau đó hai tay run run lục lọi trên người hắn, tìm hộp thuốc hồng hồng. Cô vội vã đổ ra 3 viên thuốc, bỏ vào miệng hắn, để cho hắn nuốt vào, sau đó ôm lấy hắn thân thể nho nhỏ, để cho hắn thoải mái nằm trên giường , cô quỳ gối bên giường, nắm thật chặt tay của hắn.
"Thiên Tân, con không thể có chuyện, con nhất định phải tỉnh lại. . . . . . Thiên Tân, con không được làm mẹ sợ, con nhất định phải tỉnh lại, nếu không mẹ con sẽ lo lắng, mẹ Tiểu Lam cũng sẽ lo lắng, con nhanh tỉnh lại có được hay không? Nếu như con bây giờ tỉnh lại, con nói gì mẹ đều đáp ứng con. . . . . . Thiên Tân. . . . . . Thiên Tân. . . . . . Nhanh tỉnh lại a!" Phương Lam dùng sức cầm lấy tay hắn, trái tim đau đớn kịch liệt , sợ hãi càng lúc càng lớn, để cho cô sắp hít thở không thông. Bệnh tình của hắn đã vô cùng nghiêm trọng, hôn mê chỉ làm bệnh tình càng lúc càng tăng nhanh, hơn nữa bây giờ không còn người khống chế bệnh của hắn, nói không chừng lần này hôn mê, sẽ trực tiếp tử vong.
"Thiên Tân. . . . . . Thiên Tân. . . . . . Con nhanh tỉnh, nhanh một chút mở mắt a!" Phương Lam sợ hãi không có biện pháp trấn định, cô nhìn chằm chằm mặt Mặc Thiên Tân tái nhợt, nhai đi nhai lại, "Nhanh một chút tỉnh, nhanh một chút tỉnh, nhanh một chút mở mắt, nhanh một chút. . . . . . Thiên Tân, con không muốn cho mẹ con lo lắng,nhất định phải mở mắt, nhất định phải sống, nếu như con mở mắt, mẹ Tiểu Lam sẽ cùng con trở về Mặc gia, con nói cái gì mẹ đều đáp ứng con, toàn bộ tất cả nghe theo con. . . . . ."
Mặc Thiên Tân nghịch ngợm mở ra một con mắt phải, gian kế thực hiện được nói, "Mẹ Tiểu Lam thật toàn bộ cũng nghe con? Có thật không"
"Con. . . . . ." Phương Lam kinh ngạc nhìn hắn, nhìn hắn mở mắt, nhìn nụ cười trên mặt hắn, trong nháy mắt lửa giận ngất trời, hất tay hắn ra, rống to nói, "Con gạt mẹ?"
"Hắc hắc he he. . . . . . Con chỉ thực hiện một ít mưu kế nhỏ nhỏ mà thôi!" Mặc Thiên Tân chậm rãi từ trên giường ngồi dậy.
"Tiểu tử thúi, con có biết con mới vừa làm mẹ sợ muốn chết, con cư nhiên dùng loại phương pháp này tới lừa gạt mẹ, con hù chết mẹ rồi. . . . . . Tiểu tử thúi, trái tim của mẹ cũng mau bị con hù dọa, nhìn con thật hôn mê bất tỉnh, giống như con thật đã chết rồi, như vậy mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . ." Cô nói xong, thanh âm đột nhiên nghẹn ngào, hai chân cũng không có hơi sức, xụi lơ ngã ngồi trên mặt đất.
Mới vừa dọa cô, trái tim bây giờ còn đang rầm rầm cuồng loạn, hô hấp vẫn còn dồn dập thở dốc, dư âm cảm giác càng thêm kinh hãi, thật lâu không thể xua đi.
Mặc Thiên Tân thấy cô ngã ngồi trên mặt đất, vội vàng xuống giường, quỳ gối bên cạnh cô, nói xin lỗi, "Mẹ Tiểu Lam con sai lầm rồi, con thật sự hiểu rõ sai rồi. Thật ra con sớm biết mẹ sẽ không đáp ứng, hơn nữa con cũng biết mẹ nhất định sẽ nhìn ra con giả bộ bệnh. Cho nên sáng sớm hôm nay con cố ý không uống thuốc, cố ý hoãn lại thời gian nói nhăng nói cuội với mẹ chờ đợi phát bệnh, vì vậy vừa rồi trái tim của con thật đau, chỉ là không có té xỉu hôn mê mà thôi. Sau khi mẹ cho con uống thuốc, con liền tốt hơn, chỉ là muốn mẹ đáp ứng con, cùng trở về Mặc gia, cho nên mới phải tiếp tục giả vờ hôn mê . . . . . . Mẹ Tiểu Lam, con bảo đảm nhất định sau này sẽ không làm chuyện như vậy, mẹ tha thứ cho con lần này được không? Mẹ cùng con trở về Mặc gia được không? Coi như tâm nguyện cuối cùng, con muốn cùng mẹ Tiểu Lam, cùng mẹ, cùng ba, cùng đại bá, thật vui vẻ khoái lạc vượt qua khoảng thời gian cuối cùng này. Con biết mẹ không muốn đi Mặc gia là có nguyên nhân, nhưng mà con rất