Nói cho tôi biết đi. . . . . . Phương Lam ở đâu. . . . . . !
Tử Thất Thất nghe anh ta nói , trái tim kinh hãi trong nháy mắt giống như ngừng đập.
Tại sao có thể như vậy?
Cô hoàn toàn không biết tình huống này, Thiên Tân cư nhiên bất tỉnh ba lần? Từ trước đến nay cũng không có xảy ra chuyện như vậy, mặc dù nó sẽ đau lòng, sẽ khó chịu, còn không đến mức té xỉu, nhưng bây giờ không tới một tháng thì bất tỉnh ba lần? Hơn nữa lần thứ ba còn là hai ngày trước, là thiếu chút nữa liền. . . . . .
"Không. . . . . . Không. . . . . . Cái này không thể nào. . . . . ." Cô không thể tin được.
Đây là khổ nhục kế của Mặc Tử Hàn, là anh đang gạt cô, đây là giả, là giả thôi !
"Chuyện này là sự thật, phu nhân nếu như cô không tin tưởng lời nói của tôi, thì bắt đầu từ hôm nay , cô cẩn thận quan sát nhất cử nhất động của tiểu thiếu gia, tôi nghĩ cô nhất định sẽ phát hiện cậu ấy so với quá khứ có cái gì đó bất đồng, nhưng phu nhân. . . . . ." Anh hơi dừng lại một chút, sau đó nói tiếp, "Cô sẽ hiểu rõ ràng, bệnh tình của tiểu thiếu gia đã đến cực hạn, lần trước tránh được một kiếp, nhưng là lần sau có thể cũng không có may mắn như vậy, ngoài ý muốn . . . . . ." Anh muốn nói lại thôi, đem sự sợ hãi trong lòng cô trong nháy mắt đạt tới tột cùng.
Tử Thất Thất sợ hãi trợn to hai mắt của mình .
Lần sau?
Ý tứ của anh ta là nếu như Thiên Tân té xỉu thêm một lần nữa thì tim sẽ dừng lại sao? Hô hấp sẽ dừng lại sao? Sẽ. . . . . . Chết sao?
Nghĩ đến chữ này !
Chết!
Thân thể của cô không ngừng run rẩy, thật giống như bị sợ hãi bao quanh thật chặt, sợ không biết nên làm thế nào cho phải.
"Phu nhân, ngài nhất định phải hiểu rõ ràng, chuyện này thật sự nên nói cho tiểu thiếu gia biết sao? Nếu như cậu ấy biết rồi, sẽ cự tuyệt làm giải phẫu, như vậy ngài rất nhanh sẽ mất đi tiểu thiếu gia!" Hỏa Diễm nhẹ giọng nhắc nhở.
Mất đi Thiên Tân?
Không! Không! Không!
Tâm ma của Tử Thất Thất hoàn toàn bị lời của Hỏa Diễm khơi lên, cô không muốn Thiên Tân chết, cô không muốn mất con, cô không muốn nó rời đi, cô muốn cứu nó, cô muốn để cho nó sống khỏe mạnh , muốn thấy nó trưởng thành, muốn nhìn thấy nó kết hôn, mà bây giờ biện pháp duy nhất là . . . . . . Lấy mạng đổi mạng!
Nên làm gì đây ?
Cô bây giờ nên làm gì mới phải?
Đáp ứng?
Hay không nên đáp ứng?
Lựa chọn lừa gạt Thiên Tân? Hay là lựa chọn đem tất cả mọi chuyện nói cho nó biết?
Thật là loạn. . . . . . Thật là phiền. . . . . . Căn bản là cô không có cách nào đưa ra quyết định.
"Phu nhân. . . . . ." Hỏa Diễm nhìn vẻ mặt cô bối rối, không khỏi mở miệng nhẹ giọng gọi cô.
Tử Thất Thất hồi hồn, hai mắt nhìn khuôn mặt bình tĩnh kia.
"Nếu như bây giờ phu nhân không có biện pháp đưa ra quyết định, vậy mấy ngày nay hãy suy nghĩ cẩn thận, nhưng ngàn vạn lần không được đem chuyện này nói cho tiểu thiếu gia biết. Điện hạ nói rồi, nếu như đem sự việc này nói với cậu ấy, như vậy ngài sẽ lập tức đem cô nhốt vào địa lao, vĩnh viễn cũng sẽ không để cho cô gặp lại được tiểu thiếu gia!" Hỏa Diễm tái diễn lời nói uy hiếp của Mặc Tử Hàn .
Tử Thất Thất nghe lời của anh ta, tưởng tượng thấy biểu tình của Mặc Tử Hàn khi nói ra những lời này , trái tim không khỏi sợ hãi run rẩy .
"Tôi hiểu rõ rồi !" Cô nhẹ giọng đáp ứng, nhìn có vẻ như bình tĩnh, nhưng trong lòng thì có ngàn vạn con sóng .
"Như vậy mời phu nhân về bên cạnh tiểu thiếu gia đi, nếu như tiểu thiếu gia có hoài nghi, thì cô có thể nói với cậu ấy, cô biết chuyện cậu ấy hôn mê, biết bệnh tình của cậu ấy ngày càng nghiêm trọng, tiểu thiếu gia nhỏ như vậy cũng sẽ không hoài nghi cô nữa!" Hỏa Diễm dặn dò cô, chỉ sợ cô đem chuyện bí mật này nói cho Mặc Thiên Tân biết.
"Tôi hiểu rồi !" Tử Thất Thất trả lời, sau đó hờ hững xoay người, trên mặt không khỏi u sầu, chân mày đau đớn không giãn ra .
. . . . . .
Cửa phòng ngủ
Tử Thất Thất chậm rãi bước trở lại, Mặc Thiên Tân đứng ở cửa phòng, chau mày thật chặt, suy nghĩ bí mật giữa hai người bọn họ, chợt. . . . . . Cậu thấy bóng dáng của Tử Thất Thất đi tới, liền vội vàng khẩn trương nói "Mẹ? Mẹ làm sao vậy ? Sắc mặt sao khó coi như vậy ? Có phải Hỏa Diễm khi dễ mẹ không hả? Hắn động tay động chân đối với mẹ rồi hả ?"
"Mẹ không sao!" Tử Thất Thất nhẹ giọng trả lời, nhưng thanh âm, vẻ mặt, ánh mắt, dáng vẻ cũng không giống không có chuyện gì.
"Mẹ, Mẹ đi theo con !" Mặc Thiên Tân gương mặt giảo hoạt, nắm tay của cô, đi vào phòng của mình.
Tử Thất Thất hơi kinh ngạc, hai chân bước theo cậu, chạy vào bên trong phòng.
Bước chân của Hỏa Diễm đột nhiên dừng lại, cùng Thổ Nghiêu đứng ở cửa phòng.
Mấy lời vừa nãy đã đủ để nội tâm kiên trì của cô dao động, bây giờ đại khái anh có thể yên tâm, cô tuyệt đối sẽ không đem chuyện bí mật nói cho tiểu thiếu gia, bởi vì cô cũng là một người mẹ, dù thiện lương thế nào, dù chính trực thế nào, dù cho không cách nào tiếp nhận, cô cũng sẽ ưu tiên lấy tánh mạng của con trai mình, người mẹ chính là ích kỷ, mà người mẹ nào cũng sẽ có tính ích kỷ này, chỉ hy vọng con của mình được tốt, chỉ hy vọng con của mình có thể hạnh phúc.
. . . . . .
Bên trong phòng ngủ
Mặc Thiên Tân đóng cửa thật chặt, hơn nữa còn khóa lại, sau đó hai mắt nhìn chằm chằm cặp mắt đang hốt hoảng của Tử Thất Thất, chất vấn hỏi "Mẹ, rốt cuộc mẹ cùng ba sao rồi? Hơn nữa mới vừa rồi cùng Hỏa Diễm thần thần bí bí nói những gì? Con nghiêm trọng cảnh cáo mẹ “thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị, nếu im lặng . . . . . . Giết không tha!"
Tử Thất Thất nhìn cái khuôn mặt phách lối kia, hoàn toàn không chịu nể mặt mũi, trực tiếp chèn ép cậu nói, "Nếu như con có bản lãnh, vậy thì giết mẹ đi!"
Mặc Thiên Tân buồn bực!
Cứng rắn không được, vậy thì dùng mềm!
"Ma ~ mi ~ mi ~ mi ~~" hắn không ngừng run rẩy kêu, cả người lập tức dính sát vào người cô.
Da gà của Tử Thất Thất trong nháy mắt nổi khắp người !
"Con làm gì thế? Đầu lưỡi bị thương à?" Cô một tay đẩy cậu ra.
Mặc Thiên Tân lần nữa dính sát vào, tiếp tục nói "Ma ~ mi ~ mi ~ mi ~~~ mẹ hãy nói cho con biết đi ~ đi ~ đi ~ đi ~~~ có được hay không a ~ a ~ a ~ a ~~~ cầu xin mẹ ~ ~ ~ ~~~!"
"Con. . . . . . Được lắm được lắm! Con mau đem đầu lưỡi kéo thẳng ra rồi nói chuyện với mẹ!" Tử Thất Thất rùng mình một cái, thật sự không chịu nổi phương thức run rẩy làm nũng của con trai.
"Thật sao ? Mẹ chịu nói cho con biết?" Mặc Thiên Tân trong nháy mắt vui vẻ, đầu lưỡi cũng không còn đau.
"A, a, a. . . . . ." Tử Thất Thất cười tà, sau đó giảo hoạt nói "Con thông minh , nên nghe qua một câu tục ngữ, đó chính là. . . . . . Chuyện của người lớn, con nít cũng tránh qua một bên đi !"
Khuôn mặt hớn hở của Mặc Thiên Tân , trong nháy mắt trở nên u ám.
"Mẹ, cái này là mẹ đang kỳ thị nhi đồng chưa đầy mười tám tuổi sao?" Cậu lạnh lùng hỏi.
"NO~~~~!" Tử Thất Thất lắc lắc ngón trỏ của mình nói, "Mẹ chỉ nhằm vào một mình con mà thôi!"
"Mẹ. . . . . ." Mặc Thiên Tân tức giận, biểu tình trong nháy mắt chuyển đổi, kim đậu tử trong mắt cay cay liền rơi xuống, khóc không thành tiếng mà nói, "Mẹ. . . . . . Mẹ khi dễ con. . . . . . Ô. . . . . . Mẹ đừng nói cho con biết, hãy để cho con khóc suốt đi, hãy để cho con khóc chết thì thôi!"
Chết?
Vừa nghe đến từ này, lòng Tử Thất Thất "Lộp bộp" một chút.
"Thiên Tân, không được nói lung tung!" Cô cáu kỉnh, cau mày, khuôn mặt tức giận.
Mặc Thiên Tân ý thức được mình nói bậy, lập tức sám hối mà nói "Mẹ, con sai rồi, con nói sai , mẹ đừng tức giận, con lập tức đem nó phi đi. . . . . . Phi phi phi, đồng ngôn vô kỵ, đồng ngôn vô kỵ!"
Tử Thất Thất chân mày cau chặt, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má của cậu nói "Thiên Tân, bảo bối của mẹ. . . . . . Con trai bảo bối của mẹ. . . . . . Tại sao phải như vậy? Tại sao. . . . . . Tại sao. . . . . ." Vẻ mặt cô buồn thiu hỏi thăm.
Mặc Thiên Tân ngửa đầu nhìn mặt thống khổ của cô , trái tim hơi đau đớn hạ xuống, nguyên nhân đau này cũng không phải bởi vì bị bệnh, nguyên nhân là bởi vì đau lòng .
"Mẹ, mẹ nói cho con biết, có phải là ba đã nói cho mẹ biết? Ba có phải đã đem chuyện của con nói cho mẹ biết?" Cậu thành thật hỏi tới, hai mắt nhìn chằm chằm cô thật giống như muốn khóc .
"Ừ. . . . . ." Tử Thất Thất khe khẽ gật đầu, sau đó đau đớn nói, "Tại sao con lại muốn giấu mẹ chứ ? Té xỉu là chuyện lớn như vậy tại sao con không nói cho mẹ biết chứ? Tại sao con phải một mình chịu đựng đau khổ như thế? Con còn nhỏ như vậy, con có thể lệ thuộc vào mẹ , có thể dựa vào mẹ, có thể khóc thút thít ở trong ngực của mẹ, có thể trách cứ ông trời, có thể mắng to vận mệnh của mình, con cũng có thể oán trách mẹ tại sao lại muốn đem con sanh ra, tại sao để con chịu đựng đau khổ như vậy . . . . . Con có thể đem toàn bộ nói hết ra, con cũng có thể phát tiết ra ngoài, nhưng mà tại sao con lại . . . . . . Tại sao. . . . . . Tại sao lại một mình chịu đựng vậy? Thiên Tân. . . . . . Mẹ không nhớ trên lưng của con mang đau khổ như thế, mẹ không nhớ con đã vì mẹ, làm cho mình càng thêm đau khổ. . . . . . Con trai của mẹ. . . . . . Bảo bối của mẹ. . . . . . Rốt cuộc mẹ phải làm sao mới có thể cứu con. . . . . . Rốt cuộc phải làm sao làm mới có thể?"
Cô nói xong, thanh âm càng run rẩy nghẹn ngào, mà đôi tay cũng chầm chậm đem thân thể nhỏ bé của hắn ôm vào trong ngực của mình, ôm chặt lấy .
Mặc Thiên Tân nghe cô nức nở..., trái tim đau đớn càng lúc càng đau.
Cậu đưa bàn tay ngắn ngủn nhỏ bé của mình ra, cũng ôm lấy thân thể run rẩy của cô, sau đó gương mặt đau đớn, rồi lại cười nhạt mà nói "Mẹ, con thật sự không có oán trách gì, con thật sự cho rằng mình đã được rất nhiều, hơn nữa con rất cám ơn mẹ đã sinh con ra, con thấy mình may mắn khi được đến thế giới này, nhìn thấy thế giới này, nhìn thấy mẹ, thấy mẹ Tiểu Lam, thấy ba. . . . . . Thật sự con đã rất hạnh phúc rồi, cám ơn mẹ sinh hạ con, cám ơn mẹ tân tân khổ khổ dưỡng dục con, chỉ là. . . . . . Chỉ là. . . . . ." Thanh âm của cậu đột nhiên nghẹn ngào, trước sau như một kiên cường trong nháy mắt tan rã, nước mắt cuồn cuộn rơi xuống, đôi môi của cậu lại lần nữa run rẩy mở ra, cổ họng khô khốc nói "Chỉ là con không có cách nào báo hiếu mẹ. . . . . . Thật xin lỗi!"
Nghe được những lời này, nước mắt Tử Thất Thất trong nháy mắt rơi xuống, một giọt tiếp nối một giọt, cuối cùng tạo thành một dòng nước mắt, liên tục không ngừng.
"Đứa nhỏ ngốc, nói gì hiếu thuận, bây giờ con đã rất hiếu thuận, đứa ngốc. . . . . . Đứa ngốc. . . . . ." Cô ôm hắn thật chặt khóc không thành tiếng.
"Mẹ. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Mẹ. . . . . ." Mặc Thiên Tân nhai đi nhai lại , cuối cùng cũng khóc không thành tiếng.
Hai mẹ con vẫn ôm nhau khóc rống , sau đó. . . . . . Lên tiếng khóc lớn. . . . . .
Toàn bộ thống khổ chất chứa bao nhiêu năm của bọn họ cũng hóa thành nước mắt, chỉ là nước mắt chảy ra , nhưng thống khổ. . . . . . như cũ vẫn ở trong lòng!
. . . . . .
Ngoài cửa
Hỏa Diễm cùng Thổ Nghiêu nghe được tiếng khóc bên trong phòng, tâm tình cùng nhau xuống thấp.
Hai người đối diện cùng nhìn nhau một cái, cùng nhíu mày thật sâu, sau đó quay đầu trở lại, trong lòng âm thầm thở dài:
Ai. . . . . .
Ai. . . . . .
※※※
Buổi trưa ngày kế
Ông mặt trời sáng ngời treo chính giữa bầu trời, Mặc Thiên Tân hai mắt sưng phù ngồi ở thư phòng lầu ba , đang ngh