y giận giữ, nhưng lại không có biện pháp phát tiết ra ngoài.
"Hừ!" Cô khó chịu quay đầu, không nhìn tới anh.
Mặc Tử Hàn cúi đầu khẽ hôn lên cổ cô, mập mờ không rõ nói, "Em thật sự rất chán ghét cùng anh làm chuyện này sao? Em thật sự chán ghét anh hôn em vậy sao? Em thật sự không thích anh chạm vào em sao? Thật sự..... Rất chán ghét sao?"
Tử Thất Thất nghe xong, chân mày khẽ chau lên.
"Cũng không phải chán ghét!" Cô trả lời.
"Vậy thì là gì?" Anh hỏi.
"....." Tử Thất Thất đột nhiên trầm mặc.
"Là gì? Trả lời anh, anh muốn biết nguyên nhân!" Mặc Tử Hàn chất vấn.
Tử Thất Thất xấu hổ nhíu mày, kích động bật thốt lên, "Phụ nữ không phải đều thế sao? Đều cảm thấy xấu hổ a, lúng túng a, hơn nữa còn ở đây, em đương nhiên sẽ phản kháng, em đương nhiên sẽ không thích!"
"Nga?" Mặc Tử Hàn nghi hoặc khẽ nhíu mày.
Phụ nữ đều là vậy sao? Vừa nói không muốn không muốn, dùng sức chống cự, mà một bên lại vui vẻ tiếp nhận, ở trong lòng âm thầm vui mừng? Khẩu thị tâm phi, là như vậy sao? Nhưng mà phụ nữ anh gặp phải đều là phi thường chủ động, mỗi người đều tự động mở hai chân, hoan nghênh anh tiến vào, hơn nữa vô luận là ở đâu, cũng có thể tùy thời hoan nghênh, nhưng lại chỉ có một mình Tử Thất Thất cô, hết lần này tới lần khác cự tuyệt anh, kháng cự anh, còn muốn chọn chỗ. Nói thật..... phụ nữ như vậy là lần đầu tiên anh gặp phải.
"Được rồi!" Anh thỏa hiệp, cười nhạt, "Anh hiểu, anh sẽ không ở đây làm loạn với em, nhưng mà em phải hôn anh!"
"Lại hôn?" Lần này Tử Thất Thất bất đắc dĩ nói thẳng ra, "Tại sao mỗi lần nhất định phải là em hôn anh a?"
"Bởi vì anh thích a!" Mặc Tử Hàn chuyên chế, bá đạo ngang ngược.
Hôn chung quy vẫn tốt hơn cái kia, quên đi, hôn thì hôn đi, cũng sẽ không ít đi một miếng thịt.
Cô vẻ mặt không tình nguyện, hai tay vòng ở cổ anh, sau đó đè đầu anh xuống, áp môi mình lên môi anh.....
.....
Ngoài cửa
Mặc Thiên Tân thấy Mặc Tử Hàn áp đảo Tử Thất Thất, trừng lớn hai mắt, sau đó lập tức vươn tay về Thổ Nghiêu phía sau, cào cào không khí.
Thổ Nghiêu nhìn bàn tay nhỏ bé bụ bẫm của cậu, không ngừng cào không khí, không khỏi nghi hoặc nhíu mày.
(⊙_⊙)?
"Tiểu thiếu gia, cậu đây là....." Anh nhỏ giọng hỏi.
"Ngu ngốc!" Mặc Thiên Tân ghìm cổ họng, nhỏ giọng nói, "Đưa di động cho tôi!"
Di động?
Thổ Nghiêu vẫn nghi hoặc không rõ.
"Mau đưa cho tôi, mau lên!" Mặc Thiên Tân thúc giục.
"Vâng!"
Thổ Nghiêu lĩnh mệnh, theo thói quen khẽ cúi đầu, sau đó nhanh chóng lấy di động ra, đặt lên tay cậu.
Cái tay nhỏ bé linh hoạt của Mặc Thiên Tân nhanh chóng mở khóa, sau đó mở máy ảnh ra.
Cậu đưa ống kính nhắm ngay hình ảnh Tử Thất Thất và Mặc Tử Hàn hôn môi, sau đó tiến lên một bước, đi vào cửa phòng, ấn phím, chỉ nghe "tách, tách, tách, tách, tách, tách, tách, tách, tách, tách!" mười lần, hoàn mỹ chụp đuợc hình ảnh hôn môi của bọn họ, còn có lúc bọn họ kinh ngạc nhìn về phía cậu, mà biểu tình khôi hài kia, tuyệt đối kinh điển.
Tử Thất Thất và Mặc Tử Hàn đồng thời nghe được tiếng máy chụp, bọn họ cùng kinh ngạc quay đầu, nhìn Mặc Thiên Tân đứng ở cửa cầm di động.
"Thiên Tân?"
"Thiên Tân?"
Hai người đồng thanh.
"Ai nha ai nha, hôm nay thật đúng là để con mở rộng tầm mắt, rốt cục để con hiểu được cái gì gọi là không phù hợp với thiếu nhi rồi.... Đặc sắc, đặc sắc, thật sự là rất đặc sắc, hình ảnh ân ái hấp dẫn như loại này, con chỉ muốn đưa lên mạng, số người theo dõi nhất định như hỏa tinh đụng địa cầu, nhanh chóng tăng lên, ha ha ha....." Mặc Thiên Tân cười vui sướng khi người gặp họa, trên mặt tà ác, còn thở lớn nói, "Nhưng mà hai người yên tâm, trẻ em thiện lương giống con như vậy, tuyệt đối sẽ không làm, nhưng mà..... Hai người phải đáp ứng con một điều kiện!"