Mặc Thiên Tân trốn ở trong phòng của mình, đầu đầy mồ hôi ngồi cạnh tủ đầu giường, đôi tay khẽ run cầm chiếc túi sách nhỏ, đổ tung những vật dụng bên trong ra, với lấy một lọ thuốc nhưng bên trong đã rỗng không còn một viên thuốc nào.
Làm thế nào?
Cậu từng ngụm từng ngụm hô hấp, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, đôi môi cũng trắng bệch khô khốc, mà ngực bên trái lòng lại ẩn ẩn đau nhức, giống như có ngàn vạn con dao đang đâm vào trái tim cậu.
Thật là đau. . . . . . Thật là đau. . . . . .
Đau đớn như vậy là lần đầu tiên cậu nếm trải, bình thường dưới tác dụng của thuốc cậu chỉ mơ hồ cảm thấy đau, nhưng là bây giờ không có thuốc, không thể nào giảm đi cơn đau của cậu.
"Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . ." Cậu nhẹ giọng nỉ non, thân thể từ từ nghiêng té xuống đất.
"Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . ." Cậu cứ lặp đi lặp lại, đau đớn ngày một gia tăng, nước mắt không ngừng rơi xuống, cậu nghẹn ngào nỉ non, "Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . ."
Cậu không muốn chết. Cậu không muốn phải đau đớn đến chết.
Cậu không muốn chết!
Cậu không muốn chết!
Cậu còn muốn cùng mẹ trò chuyện, cậu còn muốn sống cùng ba một thời gian nữa, cậu còn muốn trông thấy mẹ tiểu Lam, mà tâm nguyện cuối cùng của cậu còn chưa hoàn thành. Cậu thật vất vả có thể để cho ba cùng mẹ ân ân ái ái ở cùng nhau, cậu còn muốn hưởng thụ thêm một chút hạnh phúc bây giờ, cậu còn muốn, còn muốn. . . . . . Ông trời, con cầu xin ông, con van cầu ông, cho con thêm một chút xíu thời gian, để cho con có thêm một chút thời gian, một ngày cũng tốt, một giờ cũng được, xin không cần để cho con chết ngay bây giờ, ít nhất để cho con nói với ba mẹ một câu cuối cùng, ít nhất cũng để cho con anh tuấn nằm ở trên giường, mà không phải thê thảm nằm trên mặt đất, như vậy sẽ làm mẹ thương tâm , sẽ làm mẹ đau đớn khổ, sẽ làm mẹ khóc thầm. . . . . . Van xin ông, ông trời, cầu xin ông, để cho con có thể chết một cách nhẹ nhàng không cần nhếch nhác như bây giờ được không?
"Mẹ. . . . . . Ba. . . . . ." Cậu nghẹn ngào nỉ non, hai mắt mơ hồ không rõ nhìn cửa phòng, trong lòng chợt hiện ra ham muốn, nước mắt càng thêm mãnh liệt, mà đôi môi không tự chủ được liền phát ra âm thanh cầu cứu, "Cứu con. . . . . . Mẹ. . . . . . Ba. . . . . . Cứu con. . . . . . Thiên Tân rất đau. . . . . . Thiên Tân rất thống khổ. . . . . . Thiên Tân không muốn chết. . . . . . Thiên Tân không muốn chết a. . . . . . Mẹ. . . . . . Ba. . . . . . Mẹ. . . . . . Ba. . . . . ."
Vốn cậu cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nhưng mà tại thời khắc cuối cùng này, quả nhiên cậu vẫn rất tham sống. . . . . .
Không muốn chết!
Cậu phải sống, muốn tiếp tục sống. . . . . .
Ai có thể cứu tôi? Có ai có thể tới cứu tôi không?
"Cốc, cốc, cốc!"
Bên tai truyền tới tiếng gõ cửa, cậu giống như thấy được một tia hi vọng, bàn tay nhỏ bé đưa về phía cửa phòng, nhưng lại không có hơi sức để bò, đừng nói chi là gào thét.
"Cốc, cốc, cốc!"
Ba tiếng gõ cửa vang lên, sau đó là âm thanh trầm thấp của Mặc Tử Hàn "Thiên Tân? Con đã ngủ chưa? Thiên Tân? Thiên Tân?"
"Ba. . . . . . . . . . . ." Mặc Thiên Tân dùng hết hơi sức cuối cùng nhẹ giọng nỉ non, mà trái tim đau đớn.
Chợt, hai mắt cậu đột nhiên tối sầm, thân thể nho nhỏ trong nháy mắt không động đậy, giống như đã chết. . . . . . lẳng lặng nằm.