ước , đi tới bên giường, nhìn mặt của Kim Hâm , nhẹ giọng nói "Đã tỉnh rồi ?"
Ánh mắt của Kim Hâm mơ hồ nhìn thân thể Mặc Tử Hàn, mặc dù không thấy rõ mặt, nhưng anh nhận ra thanh âm này là điện hạ.
"Điện hạ!" Anh hốt hoảng muốn đứng dậy, nhưng thân thể vừa mới chống lên được một nửa, liền vô lực ngã lại trên giường .
" Không cần ngồi dậy , chỉ cần nằm trả lời vấn đề của tôi là tốt rồi!" bàn tay Mặc Tử Hàn đè ép thân thể của anh ta, lạnh lùng mở miệng.
"Dạ, điện hạ xin hỏi!" Kim Hâm hơi cau mày, hai mắt có thể thấy rõ mặt của anh,
"Tôi hỏi cậu, có phải cậu đã tìm được Phương Lam rồi ?"
"Dạ!"
"Tìm thấy ở đâu ?"
"Tôi vốn là đã dùng hết tất cả biện pháp đều không có tìm được cô ấy , nhưng đột nhiên có tin tức nói cô ấy từ Bách gia đi ra, cho nên tôi theo tin tức này mới tìm được cô ấy !" Kim Hâm cặn kẽ trả lời.
"Thì ra là như vậy, Bách gia. . . . . . Quả nhiên là địa điểm ẩn thân tốt nhất " Mặc Tử Hàn tán thưởng, "Rồi sao nữa ?" Anh tiếp tục hỏi.
"Sau đó tôi vẫn theo dõi cô ấy, muốn tìm cơ hội bắt cô ấy trở lại, nhưng là không nghĩ tới cô lại có thể đi dự tiệc đính hôn Bách gia !"
"Cô ấy đi dự tiệc đính hôn Bách gia ? Là đi tìm Tử Thất Thất ?" Mặc Tử Hàn khẩn trương hỏi. Vừa đụng đến chuyện tình Tử Thất Thất , anh sẽ không tự chủ hốt hoảng, không tự chủ suy nghĩ lung tung . Ngày đó Tử Thất Thất cùng Bách Hiên rời đi, hồi lâu mới trở về, mà thời điểm quay về mắt hồng hồng, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì? Đụng phải Phương Lam rồi hả ? Họ nói những gì rồi hả ? Còn là. . . . . .
"Dạ, cô ấy là đi tìm phu nhân, nhưng lại chưa cùng phu nhân gặp mặt, chỉ là len lén nhìn phu nhân mấy lần!" Kim Hâm trả lời.
Mặc Tử Hàn nghe anh ta nói , lo lắng trong nháy mắt buông xuống .
"Vậy cô ấy còn làm những gì nữa ?" Anh hỏi tới.
"Cô chỉ nói mấy câu với Bách Hiên , nhưng tôi lại thấy được một chuyện rất kinh ngạc !"
Kinh ngạc?
Chân mày Mặc Tử Hàn trong nháy mắt nhíu lại.
Anh ta cư nhiên dùng ánh mắt như vậy , cho dù ai cũng không nghĩ tới là chuyện tình chứ?
"Là chuyện gì?" Anh lạnh lùng hỏi.
"Tôi thấy đại thiếu gia đuổi theo cô ấy không buông, mà quan hệ hai người bọn họ dường như không bình thường."
Đại thiếu gia?
Mặc Thâm Dạ?
Mặc Tử Hàn khiếp sợ trừng lớn cặp mắt của mình.
Đây quả nhiên là một chuyện rất kinh người , cho dù ai cũng không nghĩ đến hai người bọn họ quen biết nhau , mà anh luôn phái người giám sát anh ta nhiều năm như vậy, nhất cử nhất động của anh đều ở trong lòng bàn tay của anh, biết tất cả những người quen biết của anh ta, nhưng anh lại hoàn toàn không biết anh ta cùng Phương Lam quen biết nhau, quả nhiên người đàn ông này còn có rất nhiều bí mật mà anh không biết, ngoài mặt anh ta không lo việc đời, chỉ lo Phong Hoa Tuyết Nguyệt, nhưng nhất định đang vụng trộm tính toán cái gì.
Rốt cuộc trong lòng của anh ta đang suy nghĩ gì? Mục đích thực sự của anh ta là cái gì?
"Cậu nói hai người bọn họ quan hệ không tầm thường? Là có ý gì?" Anh cau mày thật chặt , trong lòng tràn đầy nghi ngờ .
Kim Hâm dùng sức nuốt một ngụm nước miếng, cổ họng khô khốc , sau đó khàn khàn khẽ nói, "Tôi thấy hai người bọn họ cãi nhau , còn trông thấy Phương Lam đem thứ gì đó vứt bỏ sau đó lập tức ngồi xe rời đi, thế nhưng đại thiếu gia hoàn toàn không chú ý thân phận của mình, nằm ở trên cỏ tìm kiếm vật Phương Lam vứt bỏ, một mình tìm hết một buổi tối, ngay cả khi trời bắt đầu mưa, anh ta vẫn không ngừng tìm kiếm, vẫn bất chấp tất cả ngay khi chân của anh ta đã bị thương, cho đến khi Phương Lam xuất hiện một lần nữa, anh ta mới ngưng tìm kiếm, hai người bọn họ lại còn ôm hôn ngoài đường phố , cuối cùng vẫn là Phương Lam cõng đại thiếu gia đến bệnh viện, chỉ là. . . . . . Phương Lam đi khỏi bệnh viện, rời xa đại thiếu gia!"
Mặc Tử Hàn nghe anh tự thuật, chân mày nhăn càng sâu.
Vạn lần cũng không nghĩ đến Mặc Thâm Dạ lại theo đuổi một người con gái. Từ trước đến giờ anh ta đều là chạy vào trong bụi hoa, tùy tiện hái hoa, tùy tiện đem hoa vứt bỏ, cũng không nghiêm túc với bất kỳ người phụ nữ nào, mới vừa nghe Kim Hâm nói, anh ta như biến thành một người đàn ông khác ,là một người đàn ông chung tình, mà hành động của anh ta đối với Phương Lam giống như muốn cứu vãn tình cảm đã bị anh ta vứt bỏ vậy. Cuối cùng là có chuyện gì xảy ra? Quá kỳ quái rồi !
Hai người bọn họ từ nhỏ cùng nhau lớn lên, có thể nói là vô cùng hiểu nhau, nhưng anh từng biết Mặc Thâm Dạ là một đàn ông thông minh, càng thêm phong lưu, mỗi một ngày anh ta quan hệ cùng với một người con gái khác nhau, có thể nói là ai đến cũng không cự tuyệt, nhưng mới vừa rồi Kim Hâm nói đến người đàn ông kia là ai? Là anh ta sao? Đó là Mặc Thâm Dạ phong lưu đa tình ?
Không thể nào. . . . . . Mặc Thâm Dạ tuyệt đối không phải là người đàn ông như vậy, anh ta sẽ vì một người phụ nữ mà nằm ở trên cỏ tìm suốt cả đêm? Không để ý mưa gió, không để ý đau đớn, vì một người phụ nữ ?