liên tục kêu, ồn ào mà nói, "Ba cũng đã gọi mẹ là bà xã, thì ra là hai người đã tiến triển đến mức này rồi, không biết hai người toàn bộ đánh vào thành lũy bao nhiêu lần rồi?" gương mặt bừng bừng hào hứng hỏi.
Cái gì?
Đánh thành lũy?
Là người nào dạy nó đây, nó còn nhỏ làm sao biết được ý sâu xa như vậy?
"Tạm thời chưa có, phải chờ sức khỏe mẹ con hoàn toàn hồi phục, sau đó mới có thể đánh mấy lần thật tốt!" Mặc Tử Hàn vẻ mặt thành thật trả lời.
Nạp ni?
Thật tốt đánh mấy lần?
Tử Thất Thất trong mặt đỏ tới mang tai. Không nghĩ tới lời như thế anh cũng có thể nói ra được.
"Ba!" Mặc Thiên Tân lại mở miệng nói " Vậy mấy ngày nay ba có thể rèn luyện thân thể thật tốt, như vậy lực chiến đấu mới có thể tăng cường!"
Tại sao một lớn một nhỏ, một già một trẻ, nói chuyện sao lại hợp ý như vậy? Hơn nữa còn tán gẫu chuyện đó! Tại sao mặt bọn họ lại vô cùng bình thản? Chẳng lẽ trong lòng bọn họ một chút xấu hổ cũng không có sao? Bọn họ. . . . . . Bọn họ. . . . . . Bọn họ quả thật khinh người quá đáng.
"Ba, con muốn nói với ba, thật ra thì mẹ rất nhạy cảm!"
"A? con đây cũng biết!"
"Đó là điều dĩ nhiên, con có xem qua sách, sách nói trên cơ thể loài người chỗ dễ dàng nhột nhất chính là dây cảm giác, cho nên dây cảm giác của mẹ nằm ở cổ, trước ngực, còn có. . . . . ." Mặc Thiên Tân thao thao bất tuyệt.
"Àh. . . . . . àh. . . . . . àh. . . . . . Thì ra là như vậy. . . . . ." Mặc Tử Hàn gật đầu liên tục.
"A, còn có. . . . . ."
"Đủ rồi! Hai cha con đại dâm tặc đều im miệng cho tôi!" Mặc Thiên Tân nói còn chưa nói hết, Tử Thất Thất lại đột nhiên rống giận, thanh âm chấn thiên động địa, tức giận cũng giống như núi lửa bộc phát.
Mặc Tử Hàn cùng Mặc Thiên Tân nghe thanh âm của cô, đồng thời ngậm miệng của mình lại, sau đó bốn con mắt đều nhìn khuôn mặt tức giận của cô.
"Mẹ, mẹ không cần phải tức giận, giữa đàn ông với đàn ông đều là như vậy, về sau mẹ sẽ quen, sẽ tự nhiên tốt!" Mặc Thiên Tân nhẹ giọng an ủi.
"Đúng vậy đó bà xã, đàn ông đều là ‘ sắc ’, hơn nữa tục ngữ nói không sai: đàn ông không sắc, đàn bà không thương, đàn ông càng sắc, đàn bà càng yêu, cho nên em. . . . . ."
"Anh, câm miệng, cho, em!!" Tử Thất Thất từng chữ từng chữ phun ra, lửa giận ngút trời nhìn anh nói, "Sắc sắc sắc, sắc cái đầu quỷ của anh, em cho anh biết, em tuyệt đối không sẽ không với anh làm cái đó, anh nghĩ cũng đừng nghĩ, dù cho sức khỏe em hoàn toàn hồi phục thì em cũng tuyệt đối sẽ không để cho anh làm cái đó, đời này anh cũng đừng nghĩ cùng em làm cái chuyện đó!"
Nghe Tử Thất Thất nói, trên mặt hai cha con cùng lộ ra nụ cười tà ác, hơn nữa còn cùng nhau giảo hoạt hỏi:
"Mẹ, cái đó cái đó là cái gì vậy?"
"Bà xã, cái đó cái đó là cái gì vậy?"
"Anh. . . . . . Anh. . . . . ." Tử Thất Thất ngón tay chỉ hướng của Mặc Tử Hàn, sau đó lại chỉ đến hướng Mặc Thiên Tân, nhìn hai người bọn họ vẻ mặt đắc ý, cô giận dữ rít gào, "Hai người thật khốn kiếp, tức chết tôi rồi!"
Đột nhiên!
Sau khi Tử Thất Thất gầm thét, nét mặt của cô có chút thay đổi rất lạ, hơn nữa tay phải che lồng ngực của mình, bắt đầu thở từng ngụm từng ngụm, "Ơ. . . . . . A. . . . . . ơ. . . . . . A. . . . . . ơ. . . . . . A. . . . . ." Mỗi lần hít vào thở ra cũng phải dùng sức, hơn nữa tần suất thở không ngừng tăng nhanh.
Mặc Tử Hàn thấy cô giống như thở khò khè, liền vội vàng tiến lên, vịn thân thể của cô nói, "Tử Thất Thất em không sao chớ? Thật xin lỗi anh sai rồi, anh không nên chọc giận em, là anh không đúng, em đừng tức giận, từ từ hô hấp, từ từ bình tĩnh lại. . . . . . Không được, anh đi gọi bác sĩ, em chờ một chút, anh lập tức đi liền!"
Anh nói xong, lập tức chạy ra khỏi phòng, dùng tốc độ nhanh nhất, xông vào phòng làm việc của bác sĩ.
"Mẹ? mẹ không sao chứ? Đừng làm con sợ nha!" Mặc Thiên Tân lo lắng cau mày, lo sợ nhìn cô.
"Hắc hắc!" Tử Thất Thất đột nhiên mặt cười đắc ý, sau đó trừng mắt nhìn cậu, nghịch ngợm mà nói, "Mẹ lừa hai người thôi, mẹ không có chuyện gì đâu, ha, ha, ha, ha. . . . . ." Cô ngửa mặt lên trời cười dài!