"Yên tâm đi, cô ấy đã phun ra toàn bộ ly rượu rồi, cho thấy cô ấy đã không sao!" Bạch Trú an tâm nói xong, mình cũng thở một hơi.
"Có thật không? Cô ấy thật không có sao? anh xác định cô ấy thật không sao sao?" Mặc Tử Hàn liên tục hỏi tới, nhìn gương mặt tái nhợt của cô, nhìn biểu hiện cô giống như sắp chết làm hắn sợ hãi vô cùng.
"Tôi xác định cô ấy không sao, hiện tại chỉ là quá mệt mỏi cho nên ngủ thiếp đi, đợi đến sáng sớm ngày mai lúc cô ấy tỉnh lai, nhất định sẽ khỏe mạnh như trước, tôi bảo đảm!" Bạch Trú kiên định nói.
Mặc Tử Hàn nhìn chằm chằm gương mặt đang ngủ của cô, không cách nào hoàn toàn an tâm, đôi tay ôm chặt lấy cô, cảm thụ nhịp tim của cô, cảm thụ hô hấp của cô, cảm thụ tất cả bằng chứng chứng minh cô còn sống. . . . . .
Chuyện như vậy, anh tuyệt đối không cho phép xảy ra nữa lần thứ ba, anh đã không cách nào chịu đựng sợ hãi như vậy rồi.
Đột nhiên bên tai vang lên tiếng nói!
"Ba, mẹ. . . . . . chú Bạch? Mọi người. . . . . . Đang làm gì?"
Bên tai ngạc nhiên truyền đến giọng nói của Mặc Thiên Tân, Mặc Tử Hàn cùng Bạch Trú đột nhiên ngẩng đầu lên, xuất hiện trước mặt bọn họ là Mặc Thiên Tân cùng Mặc Thâm Dạ.
"Thiên Tân?" Mặc Tử Hàn kinh ngạc nỉ non.
Mặc Thiên Tân nghi hoặc nhìn anh, tầm mắt hơi nhìn xuống hướng Tử Thất Thất đang bất tỉnh trong ngực anh, nhìn cô khép chặt hai mắt, mặt mũi tái nhợt, khóe miệng còn dính chất lỏng màu đỏ, trong nháy mắt. . . . . . Sợ hãi xông lên trong đầu của cậu, trái tim đau đớn.
"Mẹ ——"
Cậu kêu to xông tới, hai đầu gối quỳ trên mặt đất, đôi tay hốt hoảng cầm lấy cánh tay cô, kinh hoảng nói, "Mẹ làm sao vậy? Mẹ tại sao phải biến thành như vậy? Mẹ mở mắt nhìn con đi. . . . . . Thiên Tân tới, Thiên Tân tới thăm mẹ, mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . ."
Cậu không ngừng kêu, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt, nước mắt tuôn rơi .
"Thiên Tân, hãy nghe ba nói. . . . . . Thiên Tân. . . . . . Thiên Tân. . . . . ." Mặc Tử Hàn gọi cậu, nhưng cậu cũng không có phản ứng, đột nhiên anh nhíu lại hai hàng lông mày, lớn tiếng gầm nhẹ, "Mặc Thiên Tân ——!"
Thân thể Mặc Thiên Tân đột nhiên bất động, ngừng kêu gào, hai mắt cũng ngốc nghếch, cả người giống như bị hù dọa.
Mặc Tử Hàn vội vàng xoa đỉnh đầu của cậu, nhẹ giọng nói, "Mẹ con không có sao, con hãy yên tâm đi, thứ màu đỏ đó là rượu đỏ không phải máu, mẹ thật không có sao, con không phải lo lắng. . . . . . . . . . . Không cần lo lắng. . . . . ." Anh liên tục lặp lại, an ủi cậu.
Ý thức của Mặc Thiên Tân dần hồi lại, hai mắt nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ trên khóe miệng Tử Thất Thất, cũng không thật giống máu, hình như còn có chút trong suốt, xác thực không phải máu.
Mẹ không có sao? Mẹ không có sao?
Nhưng là nếu như không có chuyện gì tại sao lại bất tỉnh trong ngực ba ? Hơn nữa sắc mặt của mẹ lại trắng bệch như vậy , trên trán cũng đầy mồ hôi, mẹ thật không có chuyện gì sao? Nếu quả như thật không có chuyện. . . . . . Tại sao không mở mắt nhìn cậu đây?
Tên lường gạt. . . . . . Mọi người toàn bộ đều là tên lường gạt. . . . . . Tên lường gạt. . . . . .
Nói sẽ chăm sóc mẹ, nói sẽ không để cho mẹ bị một chút xíu tổn thương, nói mẹ không sao, nói không cần lo lắng. . . . . . Mẹ cũng đã bị giày vò thành bộ dáng này, còn nói không có chuyện gì sao? Còn có thể yên tâm sao?
Đột nhiên tự trách!
Tại sao cậu lại yếu ớt như vậy? Tại sao cậu không thể trong nháy mắt lớn lên? Nếu như cậu bây giờ là một nam nhân trưởng thành, tuyệt đối sẽ bảo vệ tốt mẹ, tuyệt đối sẽ không để cho sắc mặt mẹ tái nhợt bất tỉnh ở đây.
"Mẹ. . . . . . Mẹ cũng là tên lường gạt. . . . . ." Cậu nghẹn ngào nói xong, nước mắt tuôn rơi xuống, "Mẹ không phải là đã thề với con, sẽ chăm sóc tốt cho mình sao? Mẹ không phải nói tuyệt đối sẽ không để cho con lo lắng sao? Nhưng mẹ bây giờ. . . . . . Tại sao lại biến thành như vậy chứ? Tên lường gạt. . . . . . Toàn bộ đều là tên lường gạt. . . . . . Mỗi người đều ở đây nói láo. . . . . . Mỗi người đều ở đây lừa gạt con. . . . . . . ."
Chưa kịp nói xong, cậu cũng giống Tử Thất Thất, té xỉu trong ngực Mặc Tử Hàn .