tên quê mùa, đêm hôm nay thiếu gia ta cần phải ra ngoài, bye bye!".
Cậu nói xong, chân nhỏ ngay lập tức, chạy ra ngoài cửa.
"Tiểu thiếu gia, đứng lại!". Thổ Nghiêu kêu to, lập tức bước theo chân truy đuổi, nhưng mà vừa mới chạy được mấy bước ra cửa ngoài, chợt nghe thấy tiếng Mặc Thiên Tân vừa chạy vừa la ở phía trước.
"Rải đậu làm vũ khí, cẩn thận dưới chân!".
Dưới chân?
Thổ Nghiêu lập tức cúi đầu, nhưng lúc này hai chân của anh đã đạp trên rất nhiều hạt đậu xanh và đậu đỏ nho nhỏ, còn trọng tâm của anh đột nhiên chênh vênh, cơ thể lập tức nghiêng về phía trước, hôn một cái cùng với mặt đất, mặt dính đầy hạt đậu.
"Tiểu thiếu gia, đứng lại-------" Anh lại hét to một lần nữa, hai hàng lông mày gắt gao nhăn lại, hai mắt trừng trừng hung hăng nhìn theo bóng lưng phía xa, còn hai tay dùng sức quét hạt đậu xanh trên mặt đất ra, nhanh chóng đứng lên, tiếp tục đuổi.
Còn Mặc Thiên Tân nhanh chóng chạy về phía tầng dưới, cậu biết căn bản sẽ không có khả năng chạy ra khỏi căn biệt thự này, cũng tuyệt đối không có khả năng đùa giỡn tất cả mọi người xoay quanh nơi này, mà thủ đoạn kia cũng chỉ có thể duy trì trong tích tắc, nhưng mà cậu còn có đòn sát thủ cuối cùng, hi vọng........Có thể có tác dụng.
Cậu chạy nhanh đến bãi cỏ biệt thự, hai chân đột nhiên dừng lại, sau đó đột nhiên hít sâu một hơi, dùng giọng lớn nhất, decibel cao nhất rống to ở không trung:
Cậu liên tục hô to ba lượt như vậy, phía sau không chỉ có một mình Thổ Nghiêu đuổi đến trước mặt cậu, mà còn dẫn đến rất nhiều hộ vệ mặc âu phục đen, trong nháy mắt, cậu đã bị rất nhiều người vây quanh, thế nhưng mà cậu lại tranh thủ thời gian hò hét đủ.
"Tiểu thiếu gia......" Thổ Nghiêu đột nhiên hít sâu một hơi, ổn định lại hơi thở rối loạn và cơn giận của mình, bình tĩnh nói: "Xin cậu không nên náo loạn nữa, theo tôi trở về đi!".
"Hứ.......!" Mặc Thiên Tân khinh thường bĩu môi.
Quả nhiên \' Khoai tây\' không có ở đây rồi? Kế hoạch thất bại? Thật sự là buồn bực, vốn là muốn đi gặp mẹ, xem ra.......phải dẹp rồi.
"Được rồi, tôi biết rồi, tôi trở về là được!". Cậu quệt miệng, ủ rũ đi về phía biệt thự.
Đột nhiên, ngay thời điểm cậu từng bước đi vào trong phòng khách biệt thự, rốt cuộc nghe được người kia đáp lại.
"Khoai lang.......Khoai lang.......Tôi là khoai tây! Khoai lang........Khoai lang...........Tôi ở trong này!\'
Ngay lập tức, Hai mắt Mặc Thiên Tân đen lúng liếng tách ra kim quang chữ thập, vui vẻ nhìn Mặc Thâm Dạ từ trên cầu thang tầng hai đi xuống.
Mặc Thâm Dạ từ từ đi xuống cầu thang, từng bước một đến gần bọn họ, nhìn mặt như bị trúng gió mày hơi hơi cau lại, oán trách nói."Bác đã nói bác không thích ám hiệu này, khoai tây cái gì, khoai lang cái gì, rất không cân xứng theo phong cách của bác, tối thiểu cũng phải đổi thành mỹ nữ và soái ca nha, nếu lần sau cháu tiếp tục gọi bác như vậy. bác tuyệt đối sẽ không xuất hiện!".
"Bác cả, đừng nhỏ mọn như vậy nha, xưng hô thôi mà, làm gì tính toán chi li vậy? Hơn nữa bác xuất hiện cũng quá muộn đấy? Cháu còn tưởng rằng bác không ở chỗ này cơ!". Mặc Thiên Tân cũng không nhịn được bắt đầu than phiền, đôi môi nho nhỏ của cậu khẽ nâng lên.
Mặc Thâm Dạ quan sát khuôn mặt nhỏ nhắn tinh quái kia.
Cho dù ai cũng không thể tưởng tượng được, đứa nhỏ mới chỉ sáu tuổi này lại có thể giữ lại cho mình nhiều đường rút quân như vậy.
Thông minh.......Đứa nhỏ này thật sự là quá thông minh...
Nhưng mà, hắn cũng đoán được nó nhiều ngày như vậy chưa được gặp mẹ của mình, nó đã không nhịn được, vì thế mới quay về thăm, quả nhiên........Không ngoài dự đoán của anh.
Thổ Nghiêu đứng ở một bên thấy Mặc Thâm Dạ xuất hiện, trong nháy mắt liền khẩn trương, mà những người hộ vệ ở phía sau anh kia, cũng không dám nhao nhao, hoàn toàn khiếp đảm.
"Đại thiếu gia!". Anh vốn là cung kính gọi một tiếng, sau đó cảnh cáo, nói: “ Xin ngài đừng làm bậy!".
"Làm bậy?". Mặc Thâm Dạ lặp lại hai chữ này, tiếp tục đi tới từng bước một, cũng bạ đâu nói đấy nói: " Tôi khi nào thì đã làm ra cái loại chuyện không ra thể thống này? Tôi đều luôn luôn trực tiếp!".
Anh nói xong câu đó, bước chân đã dừng ở trước mặt Thổ Nghiêu.
Thổ Nghiêu không khỏi lui một bước về phía sau, khẩn trương nói. "Đại thiếu gia, tôi sẽ không cho người mang tiểu thiếu gia rời đi, cho là phải liều cái mạng này của tôi!".
"Đây cũng không phải là vấn đề anh có thể muốn hay không, mà là vấn đề tôi có muốn hay không, anh cho rằng một mạng của anh ở trong mắt tôi quan trọng lắm sao? Nực cười,,,,,,,Muốn ngăn cản tôi, anh còn sớm một trăm năm đấy!". Mặc Thâm Dạ mỉm cười lạnh giọng nói xong, lại đột nhiên vương tay, túm Mặc Thiên Tân đến bên cạnh mình.
"Đại thiếu gia!". Thổ Nghiêu đột nhiên lớn tiếng quát, rất nhanh chìa tay, bắt được cánh tay phải Mặc Thiên Tân.
"Buông ra!". Mặc Thâm Dạ ra lệnh.
"Tôi sẽ không thả, nếu đại thiếu gia khăng khăng như thế, tôi đây liền không khách khí!".
"Không khách khí? Chỉ bằng ngươi?".
"......"
Mặc Thiên Tân kẹp ở giữa bọn họ, nhìn thấy nguy hiểm trước mặt cậu, đột nhiên dùng sức bỏ cánh tay hai người bọn họ ra, sau đó bộ dạng lên mặt cụ non, lớn tiếng nói: “ Các người cũng không thể trưởng thành một chút, không cần phải luôn dùng vũ lực để giải quyết vấn đề, ông trời ban cho các ngươi cái miêng chỉ dùng để ăn cơm sao? Bởi vì cái gọi là nam tử hán đại trượng phu, phải dùng tài hùng biện.....Không động thủ!".