vậy…….coi như là báo đáp ơn cứu mạng, có phải chị cũng không đến nhìn anh ấy một cái sao?]
Tử Thất Thất nghe cô ta đem những lời này nói ra, thái độ đột nhiên thay đổi lạnh lùng.
Giọng nói của cô gái này mặc dù dịu dàng như nước, nhưng mà trong mỗi từ đều giống như cái gai, giống như đang ép buộc cô, giống như là đang uy hiếp cô, chắc chắn cô không đến tham dự bữa tiệc đính hôn của họ.
Quả nhiên, cô ta là có mục đích gì đấy, nếu không đã không vội vã ép buộc cô như vậy.
“A……” Cô đột nhiên cười một tiếng, sau đó nhẹ nhàng nói: “Hạ tiểu thư, cô cũng sớm sẽ trở thành vợ của Bách Hiên, như vậy Bách Hiên anh ấy không có nói với cô sao? Tôi đã cắt đứt tất cả các mối quan hệ với anh ấy, chúng tôi đã là người xa lạ không quen biết, hơn nữa tôi đối với ân tình của anh ấy, toàn bộ đều đã trả nợ rõ ràng, vì vậy căn bản không cần thiết phải đến tham dự tiếc đính hôn, chẳng qua tôi muốn cảm ơn cô đã tự mình đến mời tôi, nhưng có một điều cô nhất định phải biết…….có đi hay không, đều sẽ do tôi lựa chọn, mà không phải dựa vào sự uy hiếp của cô!”.
[…………] Trong điện thoại di động đột nhiên im lặng, có thể cảm nhận được Hạ Thủy Ngưng bây giờ đang rất tức giận.
[ Cô không thể đến sao?] Cô ta đột nhiên mở miệng, đem xưng hô ‘ chị Tử’ này, lập tức đổi thành chữ ‘ cô’ .
“Thật xin lỗi!”. Tử Thất Thất trả lời.
[ Nếu như tôi cầu xin cô thì sao! ]
Tử Thất Thất đột nhiên kinh ngạc
“Cầu xin tôi!”. Cô nghi ngờ lặp lại.
[ Không sai, tôi nói cầu xin cô đến tham dự, cô sẽ đến hay không vậy?]
“Này………”. Tử Thất Thất chần chừ, chân mày một lần nữa nhíu lên, khổ sở nói: “ Vì sao cô nhất định phải là tôi đến tham dự hả? Thật ra thì tôi không đi, không phải tốt hơn sao?’.
[ Không………..Cô nhất định phải tới ]
“Tại sao?”
[ Bởi vì tôi muốn anh Hiên hoàn toàn chết tâm với cô]
“Cô nói cái gì?”. Tử Thất Thất kinh ngạc.
[ Thật sự anh Hiên vẫn còn chưa dứt tình cảm đối với cô, anh ấy vẫn còn nhớ đến cô, anh ấy căn bản không muốn cùng tôi đính hôn, nhưng mà tôi cũng không có cách nào, tôi thích anh Hiên, tôi yêu anh ấy, tôi nghĩ muốn trở thành vợ của anh ấy, tôi nghĩ muốn đi cùng anh ấy đến hết cuộc đời, mặc dù anh ấy không thích tôi, nhưng mà tôi có lòng tin tôi có thể làm cho anh ấy thích tôi, hơn nữa tôi cũng đã là người của anh ấy, buổi tối nửa tháng trước, tôi đã đem tất cả tặng cho anh ấy, hơn nữa hôm qua tôi đến khám ở bệnh viện, tuy mới chỉ được mười lăm ngày, nhưng bác sĩ xác định tôi đã mang thai….Tôi bây giờ không thể không có anh ấy, vì vậy tôi nhất định phải mời cô đến tham dự tiệc đính hôn của chúng tôi, nhất định phải làm anh Hiên hoàn toàn chết tâm đối với cô, tôi cầu xin cô………..tôi van xin cô………..Cô nhất định phải đến tham dự tiệc đính hôn của chúng tôi!”.
Tử Thất Thất nghe cô ta nói,….Khiếp sợ trợn tròn hai mắt.
Mang thai?
Cô ta nói cô ta đã mang thai?
Mười lăm ngày, kể từ ngày mang thai của bọn họ? Bọn họ đã làm ra loại chuyện đó rồi sao?
Làm thế nào?
Cô phải đáp ứng cô ta sao? Nhưng mà chuyện tình yêu cũng có thể cưỡng cầu được sao? Hơn nữa cô thật sự không muốn Bách Hiên lặp lại tổn thương một lần nữa sao?
Mặc Tử Hàn đứng ở bên cạnh giường nhìn mặt Tử Thất Thất đột nhiên trở nên kích động, do dự đang dao động trong mắt cô ấy, mà sắc mặt cô ấy cũng hơi khó coi.
Đã xảy ra chuyện gì vậy? Cái người phụ nữ tên Hạ Thủy Ngưng có nói cái gì về anh không? Chẳng lẽ cô sẽ đồng ý đi tham dự sao?
Đột nhiên, anh vươn tay ra bắt lấy cánh tay cô, khẽ dùng lực. Tử Thất Thất đột nhiên quay đầu, nhìn khuôn mặt hơi hơi tức giận.
Lúc trước đã đáp ứng với anh là không đi, hơn nữa cơ thể của cô hoàn toàn chưa hồi phục. Nhưng mà….Nếu như chỉ đến một tiếng đồng hồ, có thể……….Không có vấn đề gì chứ? Nhưng mà…..Cô thực sự muốn đi sao? Nhưng mà……cô gái này đã mang thai, chẵng lẽ muốn cô ấy phá bỏ? Hay là muốn để cho cô ấy giống bản thân mình, một mình sinh con, một mình nuôi con khôn lớn? Nhưng mà…….Cô không muốn làm tổn thương Bách Hiên một lần nữa….. nhưng mà…..Nhưng mà………Nhưng mà……….
Lòng của cô hoàn toàn rối loạn!
Rốt cuộc cô phải làm gì mới tốt?
[ Chị Tử….Em cầu xin chị, làm cho anh Hiên hoàn toàn chết tâm với chị đi, làm cho anh Hiên được hạnh phúc một lần nữa đi, chị đã không thể cùng anh ấy ở chung một chỗ, như vậy………hãy để cho anh ấy quên chị đi………..Chị Tử……….Van xin chị……..] Giọng nói Hạ Thủy Ngưng bắt đầu nghẹn ngào, thoang thoảng nghe thấy tiếng khóc.
Tử Thất Thất phiền muộn nhắm hai mắt lại, hít một hơi thật sâu.
“Hạ tiểu thư, chuyện này, xin hãy để cho tôi suy nghĩ lại một chút, nếu như tám giờ tối ba ngày sau, không nhìn thấy tôi ở tiệc đính hôn, đã nói lên là tôi sẽ không đi, chuyện tình của các người tôi không can thiệp, nhưng nếu mà tôi đi, tôi sẽ để cho Bách Hiên hoàn toàn hết hy vọng, tôi sẽ để cho anh ấy quên tôi….”
[ Thật vậy ư? Đây là sự thật hả?] Giọng Hạ Thủy Ngưng hơi hơi có ít hưng phấn.
“Ừm!”. Tử Thất Thất nhẹ nhàng trả lời.
[ Tốt lắm, ba ngày sau em sẽ chờ chị ở bữa tiệc, chị nhất định phải đến!]
Chân mày Tử Thất Thất nhíu thật sâu, không trả lời, chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Gặp lại!”. Sau đó liền tắt điện thoại.
Mặc dù cuối cùng cuộc nói chuyện đã kết thúc, nhưng mà người nào đó bên cạnh lửa giận cũng mãnh liệt vọt tới.
“Em không phải đã thề với anh, nói em không đi sao?”. Mặc Tử Hàn lạnh lùng chất vấn.