vĩ đại như thế chứ? Loại người như ông thật sự là từ trong bụng của phụ nữ mà ra ư? Ông xác định ông không phải là người ngoài hành tinh lén chạy tới Trái Đất chứ?"
Thanh âm đột nhiên xuất hiện khiến Bách Vân Sơn và Bách Hiên cùng nhìn về phía cầu thanh lầu hai.
Phương Lam từng bước chậm rãi đi xuống, trên mặt hiện lên nụ cười sáng lạn, hai mắt thẳng tắp nhìn Bách Vân Sơn ngồi ở trên ghế sa lon. Từ sau khi Bách Hiên rời đi cô liền theo sát anh, vẫn núp ở khúc quanh lầu hai nghe cuộc nói chuyện của hai cha con bọn họ, vốn muốn đứng một bên xem kịch hay, nhưng cô thật sự không nhịn được một lão già độc tài chuyên chế giống như thế, cho ông ta chút mặt mũi, ông ta liền cho mình là thần của thế giới, chỉ có cái đúng của bản thân, chỉ có mình là chính xác, chỉ có mình là vĩ đại....
Tôi nhổ vào!
Cô xem không thuận mắt những người như vậy!
Bách Vân Sơn nhìn cô ta đi đến trước mặt của mình, chân mày nhăn lại, lạnh lùng nói, "Là cô? Làm sao cô lại ở đây?"
"Tôi là tới ở tạm, Bách Hiên chưa nói với ông sao?" Phương Lam hỏi ngược lại.
Bách Vân Sơn nhớ lại, đúng là Bách Hiên có nói với ông lát nữa có một người bạn tới ở tạm một thời gian ngắn, nhưng nó cũng không có nói là người phụ nữ này.
"Nếu là ở tạm, sẽ phải hiểu quy củ ở đây, lúc hai cha con tôi nói chuyện, cô là người ngoài nên tránh đi mới đúng!" Ông lên mặt nói, bày ra vẻ cao quý của nhất gia chi chủ.
"Vậy thì thật xin lỗi, con người của tôi chính là thích lo những chuyện bao đồng, kỳ thật tôi cũng không muốn nghe lén, nhưng mà lỗ tai tôi lại không tự chủ cứ dựng lên, hơn nữa tôi cũng không muốn phải chen miệng vào, nhưng miệng tôi lại không tự giác mở ra, thậm chí tôi dùng toàn bộ tinh thần lực khống chế thân thể mình, nhưng hai chân tôi lại không nghe theo, hơn nữa còn to gan bước ra, cũng hiện ra trước mặt ông, nhưng mà....." Cô bỗng nhiên dừng lại, sau đó nói tiếp, "Nhưng hành vi "không tự chủ" này của tôi, sẽ chỉ xảy ra khi thấy người không vừa mắt, vậy nên... Dường như.... Tôi giống như..... Nhìn ông rất không thuận mắt!"
Nghe được câu nói cuối cùng này của cô, hai mắt Bách Vân Sơn đột nhiên trừng lên, tức giận nói, "Cô nói cái gì?"
"Tôi nói tôi nhìn ông không thuận mắt a, sao vậy? Ông không nghe rõ hả? Cũng đúng.... Đàn ông mà càng lớn tuổi, sẽ xuất hiện hiện tượng nặng tai, cái này nói rõ ông sống đã đủ, đã tới lúc nên chết đi được rồi!" Phương Lam miệng lưỡi bén nhọn nói, những câu đều trực tiếp châm chọc ông ta.
Bách Vân Sơn vẻ mặt tức giận, âm thầm nắm chặt hai đấm, nói, "Loại phụ nữ điên không biết quy củ như cô, không xứng ở trong Bách gia của chúng tôi, cút ra ngoài cho tôi!"
"Ông yên tâm đi, cái chỗ ở như này, bổn tiểu thư tôi không có lạ gì đâu. Nhưng mà nói đến "không xứng đáng", bản thân tôi cảm thấy lão già sắp đi gặp Diêm Vương như ông, một chút cũng không xứng đáng làm cha của Bách Hiên, thật sự là đáng tiếc cho một người đàn ông tốt như anh ta."
"Cô nói cái gì? Làm càn - -" Bách Vân Sơn đột nhiên hét to, tức giận đứng lên.
"Ông xem, ông xem....." Phương Lam cau mày lắc đầu, bất đắc dĩ nói, "Nói ông nặng tai đấy, ông còn dùng hành động thực tế chứng minh nữa, nhưng mà ông cũng không cần phải lo lắng, cũng không cần tức giận thế, khoa học kỹ thuật hiện tại rất phát triển, máy trợ thính dùng rất tốt, tôi ngày mai mua tặng ông."
"Cô.... Cô..... Cô......" Bách Vân Sơn tức đến không nói lên lời, không ngừng lặp lại một chữ.
"Tôi? Tôi? Tôi? Tôi làm sao?" Phương Lam học giọng điệu cà lăm của ông ta, từng bước tới gần ông ta, cười hì hì nói, "Tôi nói quá đúng, ông muốn cảm ơn tôi sao? Không cần khách khí, giúp người là gốc rễ của vui vẻ mà!"
"Cô cút ra ngoài cho tôi, mau cút ra ngoài cho tôi!" Bách Vân Sơn dùng ngón tay chỉ cửa phòng khách, khuôn mặt tức giận đỏ lên.
Phương Lam vẻ mặt đắc ý, treo lên khuôn mặt tươi cười rực rỡ ánh mặt trời vạn năm, vui vẻ nói, "Ông yên tâm đi, nói hết lời rồi, tôi đương nhiên sẽ đi! Kỳ thật tôi cũng hiểu, ông không muốn nghe tôi nói, cũng không muốn nhìn thấy tôi, nhưng có một câu tôi thật sự phải nói cho ông biết.... Con trai bảo bối của ông có thể đứng ở chỗ này thần thái sáng láng, đều là công lao của tôi, nếu không phải tôi dùng ngôn ngữ thần thánh cảm hóa anh ta, anh ta không chừng bây giờ đã chết, cũng có thể nằm ở trên giường hấp hối, nhưng đây không phải trọng điểm, trọng điểm chính là tôi có thể khiến con trai bảo bối của ông lên tinh thần, vậy thì cũng nói rằng, tôi cũng có năng lực khiến anh ta trở lại làm một người vô dụng suy sụp tinh thần trước kia, nếu ông không biết quý trọng anh ta.... Cẩn thẩn lại không có con trai mà lo ma chay!"