"Được rồi, đủ rồi!" Mặc Tử Hàn cắt đứt lời cậu cứ lặp đi lặp lại, không kiên nhẫn nói, "Ba gọi điện thoại cho mẹ, để con nói vài câu với mẹ được chưa?"
"Được a! Ba sớm nói như vậy, lãng phí mấy giọt nước mắt của con rồi!" Nước mắt Mặc Thiên Tân nháy mắt dừng lại, giống như là ảo thuật, lập tức khôi phục bộ dáng vốn có, ngay cả vòng mắt đỏ cũng biến mất.
Cao thủ..... Quả nhiên là cao thủ diễn trò.....
Mặc Tử Hàn bất đắc dĩ lấy ra di động, gọi tới số phòng điều trị của bệnh viện.
Rất nhanh, điện thoại liền được chuyển, anh đưa điện thoại di động cho Mặc Thiên Tân.
Mặc Thiên Tân nhận lấy điện thoại di động, vui vẻ cười nói, "Alô? Mẹ?"
"Bảo bối!"
Nghe được giọng nói của Tử Thất Thất, tâm tình Mặc Thiên Tân thoáng cái chuyển biến tốt đẹp, ngay cả sắc mặt tái nhợt cũng đổi lại một tầng ánh mặt trời rực rỡ sáng rọi cười nói, "Mẹ, mẹ có khỏe không, ba có khi dễ mẹ không?" Cậu thật tâm hỏi thăm, nửa câu sau là sương mù che dấu.
"Ừ, mẹ rất khỏe, con yên tâm đi, ba con không có khi dễ mẹ, ba con đối với mẹ rất tốt!"
"Ba sao? Rất tốt? Nha..... Sao nghe lại tràn đầy hương vị mập mờ vậy ạ? Hmm, Hmm, Hmm....." Cậu cười một tiếng, tà ác nói, "Con biết rồi, hai người nhất định có JQ!"
"JQ? Là cái gì?" Tử Thất Thất nghi hoặc.
"Ngốc nghếch, đi bách độ, ngay cả cái này cũng không hiểu!"
"Bách độ? Là cái gì vậy?"
"Không phải đâu mẹ, ngay cả bách độ mẹ cũng không biết? Mẹ cũng quá OUT rồi?"
"OUT? Mẹ nói này Mặc Thiên Tân, con học toàn những thứ cổ quái gì đâu không, mẹ không muốn quản, cũng không có tâm tình mà quản, nhưng phiền con lúc nói chuyện với mẹ thì dùng tiếng phổ thông, OK?"
"Mẹ..... "OK" hẳn là tiếng Anh mà? Con cũng phiền mẹ, lúc yêu cầu người khác làm gì, trước mình phải làm gương đã, mẹ hiểu chứ?" Mặc Thiên Tân chưa được ba câu xa khỏi nghề nghiệp, lại bắt đầu không tự chủ tổn hại người.
"Được được được, mẹ sai rồi, mẹ biết rồi! Hiện tại có thể giải thích cho mẹ JQ là gì rồi chứ?"
"Hắc hắc hắc, ý tứ chính là "gian tình" nha, dạ phụ âm đầu của hai chữ này, mẹ mau thành thực khai ra, có phải mẹ với ba JQ không?"
Tử Thất Thất ở đầu kia điện thoại điên cuồng đổ mồ hôi không dứt.
Có tí tuổi lại biết những từ ngữ này, thật sự là..... Trưởng thành sớm.
"Có không cũng không cần con xen vào, mấy ngày nữa con ngoan ngoãn ở nhà, biết không?"
"A? A? A?" Hắn liên tục a ba cái, khoa trương nói, "Ở nhà? Cũng đã coi nhà người ta như nhà mình, xem ra tiến triển vô cùng thuận lợi nha, được rồi..... Đành cố gắng một mình cô độc ở nhà thôi, sau đó mẹ với ba cứ tận tình ở bên ngoài phong lưu khoái hoạt đi!"
"Phong..... Phong..... Phong lưu? Con nói hươu nói vượn cái gì đấy? Ai dạy con nói thế hả?"
"Đương nhiên là tự học thành tài!" Mặc Thiên Tân kiêu ngạo ngửa đầu.
"....." Tử Thất Thất hoàn toàn im lặng.
Bỗng, cô lại mở miệng, nhưng là cực kỳ nghiêm túc nói, "Thiên Tân, mẹ muốn nói cho con biết một chuyện."
"Chuyện gì ạ?" Mặc Thiên Tân nghi hoặc.
"Mẹ sắp thực hiện được nguyện vọng của con rồi!"
"Nguyện vọng..... Của con?"
"Đúng vậy, là nguyện vọng của con, chính là nguyện vọng con vẫn giấu kín trong lòng, mẹ sẽ rất nhanh thực hiện giúp con, nhưng mà con cũng phải đáp ứng mẹ, giúp mẹ thực hiện nguyện vọng vẫn giấu kín trong lòng!"
"Nguyện vọng..... Của mẹ?" Mặc Thiên Tân nghi hoặc nhíu mày.
"Ừ! Là nguyện vọng của mẹ, mẹ nghĩ con nhất định biết nguyện vọng của mẹ là gì, vậy nên con phải cố gắng lên..... Chúng ta cùng cố gắng!"
"Vâng!" Mặc Thiên Tân kiên định lên tiếng, dùng sức gật đầu, sau đó khóe miệng nở nụ cười từ trái tim.
Mà Mặc Tử Hàn đứng ở bên cạnh nghe những lời cậu vừa mới nói.
Cái gì mà nguyện vọng của mẹ? Nguyện vọng của con? Rốt cuộc nguyện vọng của hai người bọn họ là gì? Bọn họ còn có chuyện gì giấu diếm anh?
"Ước định thế nhé, ngoéo tay....."
"Vâng!"
"Ngoéo tay..... Treo cổ..... Một trăm năm..... Không thay đổi....."
"Ngoéo tay..... Treo cổ..... Một trăm năm..... Không thay đổi....."
Hai người trong điện thoại đồng thanh nói, mà mỗi người đều giơ ngón tay út của mình lên, trên không trung lắc tới lắc lui bốn lần, làm ra ước định.
Mà lúc này, trong đôi mắt như trân châu đen của Mặc Thiên Tân đột nhiên lóe ra một giọt nước mắt, lặng lẽ chảy xuống.
Mặc Tử Hàn thấy nước mắt của con, không khỏi cả kinh.