ài, nó cũng giống bao đứa trẻ khác, chỉ có một cái đầu, một tư tưởng, chỉ là nó chăm chỉ, dụng tâm, cố gắng hơn những đứa trẻ bình thường, mà nó làm những điều này, chính là muốn lúc gặp anh, khiến anh thích nó, khiến anh vẻ vang, khiến anh vui mừng vì có một đứa con trai thông minh..... Anh là thần tượng của nó, cho nên lời anh nói, nó nhất định sẽ tin, ít nhất..... Nó sẽ rất an tâm!"
Tử Thất Thất nói đến những điều đã trải qua nhiều năm nay, hốc mắt không khỏi ướt át, đau lòng con trai bảo bối của mình, mà đồng thời cũng phi thường ghen tị, ghen tị với người đàn ông chưa từng xuất hiện một lần này, vậy mà ở trong lòng con trai bảo bối của mình còn quan trọng hơn so với cô
Rốt cuộc là tại sao vậy chứ?
Tại sao Thiên Tân lại như vậy, sao lại thích anh như vậy chứ? Anh rốt cuộc là có chỗ nào tốt chứ?
Mà Mặc Tử Hàn nghe cô nói nhiều như vậy, trong lòng mơ hồ bùng lên ngọn lửa khiến anh có chút hưng phấn vui vẻ, cuồng vọng, cuồng vọng giống như sắp điên cuồng.
Thân là một người trong hắc đạo, khắp người đều nhuốm máu tươi, ngay cả chính anh cũng cảm giác mình dơ bẩn, nhưng mà lại sẽ có một người thích mình như vậy, sùng bái mình, vì mình làm nhiều chuyện như vậy, mà người kia lại còn là con trai ruột của mình..... Đây là vui mừng lớn bậc nào, rung động bậc nào.....
"Đây là thật sao?" Anh không thể tin được hỏi.
"Đương nhiên là thật, em cần gì phải lừa anh?" Tử Thất Thất trả lời.
"A..... Ha ha ha ha....." Mặc Tử Hàn vui vẻ cười to.
Trong nháy mắt, anh có được rất nhiều thứ, giống như ông trời đem hạnh phúc đời này cho anh vậy.
Tình yêu..... Thân tình.....
Hai thứ này vốn cách anh xa xôi như vậy, hiện tại liền bày tại trước mặt của anh.
Đây là mộng ư?
Đây là ảo giác ư?
Đây là thật ư?
"Thất Thất..... Anh đáp ứng em, anh nhất định sẽ khiến em hạnh phúc, khiến Thiên Tân hạnh phúc, anh sẽ bảo vệ hai người, anh sẽ khiến hai người vui vẻ khoái lạc đến suốt đời..... Anh thề, anh thề với trời..... Anh nhất định sẽ dùng hết tất cả năng lực của anh, dùng hết tất cả khí lực của anh để cho hai người hạnh phúc hết đời....." Mặc Tử Hàn kiên định thề, hai mắt thẳng tắp nhìn ánh mắt của cô, nắm thật chặt tay trái cô, hứa hẹn với cô.
Cuối đời?
"Cám ơn anh!" Tử Thất Thất cũng nắm lấy tay anh.
"Đồ ngốc, nói cám ơn hẳn là anh mới đúng!"
"A..... Cũng đúng, vậy em phải nói khách khí rồi?"
"Sai..... Em phải nói em yêu anh!"
Tử Thất Thất hãn! (đổ mồ hôi)
"Cái này với cái kia thì có quan hệ gì?"
"Có quan hệ, bởi vì anh muốn nghe!"
"Anh thật là bá đạo!"
"Anh chính là bá đạo đấy, nói đi..... Nói em yêu anh....."