h là thô lỗ, dã man, không lãng mạn như vậy đấy..... Nếu anh không thích thì đi mà chọn dây treo cổ khác đi, em sẽ không cưỡng cầu mà giữ anh lại!" Vẻ mặt Tử Thất Thất bỗng nhiên trở nên ngang ngạnh, giống như là cô bé thích làm những điều trái ngược bày ra bộ dáng không chịu yếu thế.
Nhưng cô lúc này, mang trên mặt chút vẻ xanh xao, mơ hồ lộ ra một mặt nhu nhược, nhưng cũng bộc lộ dáng vẻ kiêu ngạo, hơn nữa còn ngang ngạnh, quật cường..... Ở trong mắt anh, thật sự là đáng yêu cực kỳ.
"Được được được, anh chính là thích em thô lỗ, dã man, không lãng mạn, muốn em làm dây treo cổ của anh, vậy..... Em hài lòng chưa?" Anh thỏa hiệp, sủng nịch nói.
"Cũng tạm được!" Tử Thất Thất đắc ý, khóe miệng lộ ra nụ cười vui vẻ không che dấu.
Trên mặt Mặc Tử Hàn rốt cục lộ ra vẻ mặt tà ác, hơn nữa tâm tình cũng hơi có chút tức giận mập mờ.
"Em cố ý hả? Em muốn ép anh dưới tình huống này dùng sức mạnh với em hả?"
"Cái..... Cái gì? Dùng..... Dùng sức mạnh?" Đầu Tử Thất Thất vốn mờ mịt, hiện tại liền choáng váng, kích động nói, "Anh đang đùa sao? Em hiện tại là bệnh nhân nhé!"
"Bệnh nhân thì đã sao? Phải biết anh kể từ sau lần đó với em vẫn nhịn tới giờ, mà bây giờ em lại chọc giận anh như thế, em nói..... Thân là một người đàn ông, anh có phải nên làm gì đó, thật tốt mà trừng phạt em không nhỉ?" Vẻ mặt anh tà ác, thân thể chậm rãi đè lên cô, cố ý hù dọa cô.
"Anh nói cái gì? Vẫn nhịn tới bây giờ? Nhưng anh cùng cái cô Thủy Miểu kia không phải......" Cô bỗng nhiên kinh ngạc, muốn nói lại thôi.
"Anh thật không có làm!" Mặc Tử Hàn phủ nhận trả lời.
"Không có làm? Anh cũng đã cởi hết ra như thế, còn dám nói không có làm?"
"Cho dù là cởi quần áo ra, sau đó cũng không nhất định là đã làm, cũng có thể là đã làm lúc trước!"
"Hứ..... Em hiểu, nguyên lai là em quấy rầy hai người, thật đúng là xấu hổ, sự xuất hiện của em thật không đúng lúc!" Tử Thất Thất tức giận.
"Anh nói em....." Mặc Tử Hàn im lặng nặng nề.
Rõ ràng vừa mới thoát khỏi Quỷ Môn quan, gương mặt trắng bệch còn chưa có khôi phục, hôn mê vừa mới tỉnh lại, nhưng cô còn thoải mái ở đây tính toán nợ cũ với anh, hơn nữa còn không nói lý lẽ như vậy.
Anh phục em!
Những lời này vừa đúng biểu đạt tiếng lòng lúc này của anh.
"Anh thật sự là không có làm, cũng không muốn cùng cô ấy làm, em rốt cuộc muốn thế nào mới tin tưởng anh?" Anh bất đắc dĩ hỏi.
Tử Thất Thất đột nhiên cười tà.
"Thật ra thì rất đơn giản!" Cô giấu đầu hở đuôi.
"Nói đi, em muốn như thế nào?" Mặc Tử Hàn trực tiếp hỏi.
Mặc Tử Hàn nghi hoặc chậm rãi cúi sát gần cô, nghiêng đầu, đưa tai mình tới gần môi cô.
Tử Thất Thất chần chờ một chút, trên khuôn mặt tái nhợt chợt bịt kín bởi một tầng ửng hồng, sau đó cô chậm chạp mở miệng, nhỏ giọng nói, "Nếu anh lấy em..... Em sẽ tin tưởng anh!"
Lấy?
Mặc Tử Hàn khiếp sợ, cái đầu liền trống rỗng.
Cô ấy vừa mới nói cái gì? Lấy cô ấy?
"Em..... Nói gì?" Anh không thể tin được hỏi.
"Lời hay không nói lần thứ hai, anh nếu không nghe thấy coi như xong, nhưng nếu anh nghe rõ rồi, lại giả vờ như không nghe thấy, vậy..... Em hiểu, em không bắt buộc anh, anh có thể trực tiếp cự tuyệt em!" Trên mặt Tử Thất Thất lộ ra biểu tình không vui.
Cô đã cố lấy dũng khí rất lớn nói ra câu nói kia, nhưng anh..... Lại không thể ngờ cho cô phản ứng như thế.....
Buồn bực!
Buồn bực! Rất buồn bực!
Hết sức buồn bực!
"A..... A a a..... Ha ha ha....."
Chẳng biết tại sao, Mặc Tử Hàn đột nhiên vui vẻ nở nụ cười, nhất là khi thấy bộ dạng tức giận kia của cô, anh càng vui vẻ, quả thực toàn thân đều thư sướng.
"Em đang cầu hôn anh sao?" Anh đột nhiên cúi người, thình lình áp lên môi cô, ái muội chất vấn, "Hử?"