y.... Tại.... Tại sao.... Tại sao... Anh.... Không chịu.... Lấy.... Lấy em?"
Nếu thật lòng thích cô, vậy tại sao anh lại nói sẽ không lấy cô? Nếu đã thích, tại sao lại muốn nói lời như vậy? Cô không rõ, đây là tại sao?
Mặc Tử Hàn nghe rõ lời cô, kích động, dùng thanh âm run rẩy trả lời, nói, "Bởi vì anh không muốn để em tiến vào thế giới hắc đạo dơ bẩn này, anh không muốn em theo anh mà mỗi giờ mỗi khắc đều gặp nguy hiểm, anh sợ em sẽ bị thương, anh sợ em sẽ bị ai đó bắt đi, anh sợ bởi vì em là vợ anh mà sẽ bị người ta giết, anh không muốn như vậy, cho nên anh mới không muốn lấy em.... Anh chỉ muốn em khỏe mạnh sống bên cạnh anh, anh chỉ muốn em sống vui vẻ, khoái hoạt.... Vậy nên.... Em tuyệt đối không được chết, tuyệt đối không được rời khỏi anh!"
Nghe những lời này của anh, nụ cười của Tử Thất Thất lại một lần nữa nở rộ trên khuôn mặt tái nhợt.
Thật vui vẻ!
Quá là vui vẻ!
Vui vẻ đến mức cho dù chết cũng không sao hết.
Rốt cục mọi thứ đều rõ ràng rồi, rốt cục hiểu lầm cũng được giải trừ, thì ra là anh vẫn nghĩ cho cô, thì ra là anh vẫn quan tâm cô như vậy, nhưng cô lại còn hiểu lầm anh, cho là anh coi mình là một con rối, cho là anh coi mình là nhân tình bí mật, thậm chí chỉ là bạn quan hệ thân thể.
Thật sự, thật sự, thật sự.... Cho tới bây giờ cũng không có nghĩ tới, anh dĩ nhiên là thích mình như vậy, cho tới bây giờ cũng không có nghĩ tới, mình cũng có lúc được người yêu như thế.
"A......" Cô nhẹ giọng cười, sau đó lập tức lại thở hổn hển, "Hmmm..... Hmm..... Hmm......"
Thở hào hển giống như sắp chết, ý thức cũng bởi vì an tâm mà trở nên mơ hồ không rõ, mà bác sĩ bên cạnh, vội vàng lại một lần nữa cầm lấy bọc dưỡng khí đeo giúp cô.
"Không......" Tử Thất Thất cự tuyệt, quật cường nói, "Còn.... Một câu.... Cuối cùng......"
Cô còn có một câu cực kỳ quan trọng chưa nói!
Cô nhất định phải nói ra khỏi miệng, nhất định.....
Bác sĩ thấy cô kiên trì như vậy, khó xử cau chặt chân mày, lại một lần nữa thỏa hiệp.
Mặc Tử Hàn khẩn trương nhìn cô, anh hi vọng cô có thể ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ, hi vọng cô ngoan ngoãn đeo bọc dưỡng khí lên, sau đó bình tĩnh nghỉ ngơi một chút, nhưng anh biết mình căn bản là không thể lay chuyển tính quật cường của cô, với lại, anh cũng rất muốn nghe câu nói cuối cùng của cô.
Cô ấy sẽ nói gì?
Cô ấy muốn nói gì?
Cô ấy muốn nói cho anh biết cái gì?
Đại khái.... Anh có thể đoán được.....
Tử Thất Thất đầu tiên là dùng sức hít sâu một hơi, sau đó dụng lực vững vàng hơi thở của mình, nhưng vẫn như cũ nói đứt quãng từng chữ từng chữ, "Em.... Cũng.... Thích.... Anh......"
Quả nhiên là lời này, quả nhiên là mấy chữ này.
Mặc Tử Hàn vui vẻ giơ lên nụ cười, nhưng chân mày vẫn nhăn lại, mà ngay lúc anh muốn nói "anh biết", Tử Thất Thất lại há miệng ra, nói, "Em.... Yêu..... Anh....."
Tiếng vừa dứt, hai mắt cô nháy mắt nhắm lại, đầu vô lực ngửa về bên phải, mà hơi thở cấp bách cũng bình tĩnh lại.
Bác sĩ thấy cô hôn mê, cuống quít đeo bọc dưỡng khí lên cho cô, đồng thời hai mắt nhìn về phía máy đo tim và huyết áp không ngừng giảm xuống.
Mặc Tử Hàn ngây ngốc nhìn cô, cả người vẫn không nhúc nhích ngồi yên ở đó, bên tai quanh quẩn những chữ cuối cùng cô nói.
"Em.... Yêu.... Anh....."
Em yêu anh?
Em yêu anh?
Em yêu anh?
Anh không có nghe lầm chứ? Cô ấy không phải nói thích, mà là yêu sao? Cô ấy nói là ba chữ "em yêu anh" sao?
Vui vẻ, cực kỳ vui vẻ!
Hạnh phúc, cực kỳ hạnh phúc!
Nhưng phục hồi tinh thần lại, anh lại nhìn qua bộ dạng hôn mê bất tỉnh của cô.
"Thất Thất....." Anh run rẩy gọi cô, hai tay nắm chặt tay cô, sau đó dùng khẩu khí ra lệnh nói, "Em không được chết, tuyệt đối không được chết, em nhất định phải sống cho anh, nhất định phải sống lại... Anh cũng có một câu muốn nói cho em biết, anh cũng có ba chữ muốn nói cho em biết, vậy nên anh ra lệnh cho em.... Nhất định phải mở mắt lần nữa... Nếu em dám chết.... vậy anh....." Anh dùng lực nắm chặt tay cô, uy hiếp, hung hăng nói, "Anh sẽ mang theo con trai bảo bối của em cùng xuống địa ngục tìm em!"