ng quật cường, vô ý nhíu mày, nhanh chóng vươn hai tay của mình ra, nắm lấy tay cô đang không ngừng lau nước mắt, sau đó lớn giọng nói: “ Tử Thất Thất, cô trợn to mắt lên để nhìn thấy cho rõ ràng, chúng ta đã trở về nhà từ lâu, xe của tôi cũng đã sớm dừng lại, hơn nữa căn bản trong xe này không có cái gì là bụi bậm, kể cả là có, cũng không thể khiến nước mắt cô rơi không ngừng được?”.
Tử Thất Thất sững sờ nhìn anh, nước mắt vẫn không ngừng chảy ra như cũ, ngay lập tức liền che hết tầm mắt của cô.
Bọn họ đã đến biệt thư nhà họ Mặc sao?
Xe đã dừng lại rồi à?
Như vậy nước mắt của cô……..Là chuyện gì đang xảy ra?
“Tử Thất Thất, đối mặt với hiện thực đi---“ Mặc Thâm Dạ quát, tức giận cầm lấy tay cô quát: “ Nếu như cảm thấy đau khổ, thì cô hãy khóc đi, nếu như thương tâm thì hãy nói ra, nếu như đau khổ thì hãy nói ra, hãy trút giận hết ra ngoài đi………Cô có cần thiết phải cố nén lại không, cô có cần thiết phải đem toàn bộ uất ức che giấu ở trong lòng không, làm như thế không gọi là mạnh mẽ, mà cái này người ta gọi là trốn tránh cô có biết không? Cái này gọi là trốn tránh………….”.
“Trốn……….tránh………?”. Tử Thất Thất khóc nên giọng nói không được trôi chảy.
“Không sai, cô đúng là đang trốn tránh, cô rõ ràng thích Mặc Tử Hàn, vì sao lại không nói ra với nó, vì sao không nói cho nó, vì sao lại muốn giấu ở trong lòng? Cô ở đây sợ cái gì? Sợ bị nó bỏ rơi sao? Sợ bị nó cự tuyệt sao? Thật là buồn cười………. hiện tại ngay đến đau khổ cô cũng không kìm nén được, cô còn có cái gì phải sợ hãi hả? Tôi nói cho cô biết, cơ hội sẽ không đặt sẵn trước mặt mỗi người, chờ cô đến bắt, tình yêu cũng giống như vậy, nó sẽ không ngoan ngoãn ở yên một chỗ nào hết, vẫn chờ cô từ từ tiếp nhận nó, tuy nói duyên phận là do ông trời định đoạt, thế nhưng mà vì sao………cô với nó đã có duyên, cô đã thích no, cô vì cái gì mà không ra sức nắm lấy một phen hả? Chẳng lẽ muốn giống như bây giờ, khi nó lựa chọn người phụ nữ khác, thì cô ở nơi này thương tâm khổ sở, đau đớn khóc nức nở sao? Ít nhất, tôi vẫn cảm nhận được cô là một người kiên cường, muốn khóc chẳng lẽ cũng phải đợi hỏi ý kiến của người ta, phải đường đường chính chính khóc, thống thống khoái khoái khóc, mà bây giờ cô như thế này, khóc không dám khóc, cười thì cười giả dối…….Thật sự là tức cười……..”. Mặc Thâm Dạ tức giận nói xong, lần đầu tiên bộc phát tức giận với phụ nữ nhiều đến thế.
Anh thật sự nhìn không được, thích thì thích, không thích là không thích, yêu thì yêu, không yêu thì không yêu, rõ ràng đơn giản như thế đấy, vì cái gì mà làm phức tạp lên như vậy? Vì cái gì mà phải ép mình chín cong mười tám quẹo đến cùng đường, mà không quang minh chính đại trực tiếp đối mặt với nó nói sự thật hả?
Ai…….Mệt mỏi thật! Đây là cú huých đẩy cuối cùng với cô, nếu cô còn chưa thông suốt, như vậy thì đành phải nghe theo ý trời…….
Tử Thất Thất nghe thấy lời nói của anh, nước mắt từng chút từng chút một từ từ tan biến, cặp mắt cũng dần dần nhìn thấy rõ ràng.
Anh ta nói không sai, cô vẫn đang trốn tránh, nên không dám đi thổ lộ ‘ tình yêu’ với người đó, cô sợ sẽ lại bị thương một lần nữa, sợ hãi chính mình không có cách nào thừa nhận được tổn thương một lần nữa, sau đó sẽ tan tành thành từng mảnh vụn.
Nhưng mà, tính cô nhát gan không dám thổ lộ ‘ tình yêu’ gì đó với người kia, kết quả là, không phải cũng sẽ biến thành bộ dạng như thế này sao. Nói thật ra, cô có chút hối hận, nếu biết mình không có cách nào kiểm soát được nước mắt, biết chính mình sẽ khóc thương tâm đến như vậy, như thế thà rằng bị người ta bỏ rơi phía sau rồi hãy khóc………Ít nhất, cô khóc còn có lý do, sẽ không giống như không hiểu vì sao lại khóc.
Nhưng mà……..
Cô còn có cơ hội sao?
Cô có thể tranh thủ một phen sao?
Cô có thể dũng cảm đối mặt với anh ta một lần nữa sao?
Bỗng nhiên hít thật sâu một hơi, hai tay lau khô nước mắt, sau đó nhìn Mặc Thâm Dạ, kiên định nói: “ Mặc Thâm Dạ tiên sinh, làm phiền anh quay đầu xe, tôi muốn quay lại Bách Hoa Các!”.
Mặc Thâm Dạ nhìn gương mặt cô, khuôn mặt tỏa sáng, khóe miệng vô ý nâng lên, lộ ra một nụ cười cực kì chân thành.
Nha đầu kia……..Cuối cùng đã thông suốt.
Thật không dễ dàng!
“Ngồi chắc, tôi sẽ dùng tốc độ của sao hỏa chở cô đến bên cạnh người nào đó!”. Anh khôi phục vẻ mặt bất cần đời từ xưa đến nay, lập tức khởi động xe, nhấn mạnh chân ga.
“Anh có đâm vào đâu tôi cũng sẽ không xen vào, nhưng mà nhất định phải chú ý một điều………an toàn là trên hết!”. Tử Thất Thất nghiêm mặt cảnh cáo, bởi vì cả đời chỉ có một mạng người, đã chết………sẽ không còn!
“Cô cứ yên tâm đi, kỹ thuật lái xe của tôi, đệ nhất trái đất!”.
“Thật hay giả?”.
“Nửa thật nửa giả, không đúng không giả……….”.
Tử Thất Thất toát mồ hôi ! (⊙﹏⊙|||)~
“Không cho phép anh học lời thoại của tôi, đấy là độc quyền của tôi!”.
“Ki bo……..Mượn một tý cũng không được à?”. Mặc Thâm Dạ oán giận phóng nhanh.
“Này, tôi nói thật, anh đừng quá xúc động, anh chết cùng không cần gấp gáp, ngàn vạn lần đừng có liên lụy đến tôi…….”.
“Yên tâm đi, tôi đảm bảo ngày mai cô vẫn sẽ nhìn thấy ánh sáng mặt trời”.
“Thật?”.
“Không sai, tin tưởng tôi, tôi tuyệt đối sẽ không để cô chết, nhiều nhất cũng chỉ tàn phế một nửa”.
“Gì ???”.
Tử Thất Thất giật mình há hốc mồm, xe BMW ngay lập tức phóng xe như bay ra ngoài, đồng hồ nhanh chóng chỉ đến số cao nhất…….
………………
Bách Hoa Các.
Tầng hai, phòng dành cho khách quý.
Mặc Tử Hàn toàn thân trần truồng nằm trên giường lớn, anh nhìn mặt Thủy Miểu đầy nước mắt, mày cau lại một cái thật sâu, vươn cánh tay kia ra, không ngại phiền toái một lần nữa lau nước mắt không ngừng không ngừng rơi xuống, đột nhiên………
“Ầm-----“ một tiếng, cánh cửa phòng ngủ đột nhiên bị đẩy ra.