Cô nghe lời như vậy, thật khiến Cố Minh Triết âm thầm kinh hãi, ở trong ký ức của ông gần như không ai có thể khiến cô dễ dàng khuất phục như vậy.
Cố Minh Triết tự giễu hừ lạnh, nhìn Diệp Cẩm Niên lắc đầu thở dài, "Thật là làm khó Tiểu Thượng khi phải cưới một đứa con gái cố chấp ương ngạnh của tôi, không nói gạt ông chứ, lão Diệp, nếu như không phải hai đứa bé tiền trảm hậu tấu, tôi sẽ không đồng ý."
"Cha." Diệp Tích Thượng đứng dậy rót rượu đầy vào ly cho Cố Minh Triết, "Nếu ngài nói như vậy, con thật sự còn cảm thấy may mắn khi tiền trảm hậu tấu đấy."
Cố Minh Triết đưa ly rượu đến bên môi, nghe vậy dừng lại. Diệp Tích Thượng cố ý nhìn Cố Hoài Nam một cái, "Theo lời ngài là cố chấp ương ngạnh, nhưng đó chính là tính cách mà Nam Nam hấp dẫn được con."
Cố Minh Triết không dám gật bừa, "Hai đứa bây giờ còn trẻ tuổi, nhất là con, sẽ không cả đời chỉ là chức đoàn trưởng, chờ đến khi con lên tới chức vị sư trưởng thậm chí cao hơn nữa rồi sẽ biết. Một người vợ hiểu lí lẽ, xử sự đúng mực, biết phép tắc đối với quân nhân mà nói quan trọng như thế nào, cả đời của người quân nhân đều là hiến tặng cho quân đội và cho quốc gia, sức lực dành cho vợ con có hạn, cái họ cần chính là một người vợ có thể gánh vác trách nhiệm gia đình, đảm đang nội trợ chứ không phải là một công chúa chỉ biết chơi bời lêu lổng, thích gì làm nấy. Lại nói quốc có quốc pháp gia có gia quy, Nam Nam từ nhỏ đã không phải là một đứa bé ngoan, không muốn nó làm chuyện gì thì nó sẽ cố tình làm chuyện đó, cá tính quá mạnh mẽ, tính khí rất bướng bỉnh, cố chấp ngang ngược, một người đã vô kỷ luật hơn hai mươi năm như vậy ta không nghĩ rằng nó có thể gánh vác nổi trách nhiệm này. Không có quy tắc thì sao được? Quân nhân, phục tùng mệnh lệnh là thiên chức. Nếu như binh lính dưới tay con con cũng để mặc kệ họ tự nhiên phát triển cá tính như thế, nếu không áp dụng kỷ luật sắt thì sẽ trở thành một đám hỗn độn sao? Tiểu thượng, con không được quên thân phận và chức trách của mình."
Cố Minh Triết chỉ chỉ cầu vai của mình, "Ngôi sao trên vai con đã nói lên con không thể giống như những người đàn ông khác có đầy đủ sức lực và thời gian nói chuyện yêu đương, đứa con gái ngồi bên cạnh con đến bây giờ vẫn bốc đồng như thế, con thử hỏi nó xm nó có gánh nổi trách nhiệm và chịu đựng nổi sự khổ cực này không?"
Từng câu từng chữ của Cố Minh Triết tuôn ra như dao nhọn nhưng rất hợp tình hợp lý, ngay cả Cố Hoài Nam cũng bị á khẩu không trả lời được, bàn tay nhỏ bé dưới bàn len lén nắm chặt.
Không khí nhất thời trở nên căng thẳng, cảm giác không khí vốn đang có mùi thuốc súng đột ngột chuyển hóa thành bị áp lực nặng nề.
Diệp Tích Thượng không lên tiếng, Cố Hoài Nam thấy anh im lặng chợt tinh thần rối loạn, sắc mặt càng trở nên tái nhợt.
"Cha nói không sai." Diệp Tích Thượng cười một tiếng, ánh mắt liếc thấy cô dùng sức nắm chặt tay đến nỗi khớp xương trở nên trắng bệch, lặng lẽ cầm tay cô đặt trên chân mình vuốt ve.
"Nhưng. . . . . . Có lẽ hai người chúng ta đã sai lầm vì đặt kỳ vọng và yêu cầu vào cô ấy quá lớn, ngài hi vọng con gái ngài là ưu tú nhất, hi vọng họ phải lớn lên theo quy định và phép tắc của ngài, giống như đánh giá quân nhân, Tiểu Tây thì thông qua, nhưng Nam Nam lại không được. Người làm quân nhân như con và ngài đều hi vọng mỗi người binh lính cũng phải mạnh mẽ lấy một địch một trăm, bất khả chiến bại, nhưng Nam Nam không phải quân nhân, cũng không phải là lính của con, cô ấy là vợ của con. Thân là đoàn trưởng sư đoàn 138 con tự nhiên hiểu thân phận và chức trách của mình, nhưng con cũng sẽ không quên một thân phận khác của con, cô ấy đem cả đời cô ấy giao cho con không phải để cho con quản thúc cô ấy. Cũng như ngài đã nói, gả cho quân nhân cũng đã là một sự hy sinh, con không có cách nào cho cô ấy tất cả thời gian và sức lực của con, có lẽ sau này khi cô ấy cần con thì con lại đang ở chiến trường, hoặc có lẽ đã chết ở chiến trường, rất nhiều những chuyện “không thể xác định” sau này nên con cảm thấy từ khi cô ấy kết hôn với con, là một người đàn ông con đã thiếu nợ cô ấy, nếu như quân nhân nhất định phải có yêu cầu với vợ mình, người khác như thế nào con không quan tâm, con chỉ yêu cầu người phụ nữ của con có thể sống một cuộc sống vui vẻ theo ý nguyện và cách thức của mình, trong thời gian có hạn của mình con sẽ hết sức cố gắng mang lại cho cô ấy tất cả những gì cô ấy mong muốn, đối với con khi cô ấy là con dâu quân nhân, đảm đương được hay không đảm đương được trách nhiệm, cô ấy cũng không có lựa chọn nào khác. Mà đối với con . . . . . . Cô ấy chính là công chúa của con."
. . . . . .
Khi nói những lời này, giọng nói của Diệp Tích Thượng không kiêu ngạo cũng không tự ti, bàn tay bao lấy bàn tay nhỏ bé của cô, những ngón tay dài đan xen thật chặt với ngón tay cô. Diệp Cẩm Niên nheo mắt cười thầm không nói, Cố Minh Triết trong lúc kinh ngạc nhất thời không thốt ra lời.
Cố Hoài Nam gắt gao cắn môi, cho tới bây giờ mới hiểu được dụng ý câu nói kia của anh, "Là chính em thì đã làm thỏa mãn anh rồi". Tay bị anh nắm, nhiệt độ lòng bàn tay anh cuồn cuộn truyền vào thân thể của cô. Cố Hoài Nam đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó dường như muốn phá kén đi ra.
Không, là đang phá kén đi ra.
Cả trái tim và cơ thể đều run rẩy, hoàn toàn ức chế không được, mong đợi, thấp thỏm, khẩn trương, kích động, không biết làm sao, đồng thời cũng sợ hãi thật sâu. Quá nhiều cảm xúc và suy nghĩ tuôn ra, Cố Hoài Nam há miệng, nhưng không thể nói được.
Cố phu nhân nãy giờ vẫn không lên tiếng bây giờ mới nói qua đề tài khác để hoà giải, không khí rất nhanh trở lại bình thường.
Tuyên Dung cũng cảm thấy câu nói vừa rồi của Cố Minh Triết quá nặng, sợ bị cha con Diệp gia chê cười, đối với Cố Hoài Nam lại càng nôn nóng hơn mấy phần. Bà lại tự mình bóc một con tôm để vào trong chén của con gái, vừa nhìn vào chén, ba con tôm lúc trước bóc cho cô vẫn còn nằm trong đó, "Mẹ nhớ từ nhỏ con rất thích ăn tôm, sao không ăn nhiều một chút? Mùi vị không ngon sao?"
Diệp Tích Thượng vừa tính mở miệng đã cảm thấy bàn tay nhỏ dưới bàn ngắt anh, liền nuốt câu tính nói trở vào. Cố Hoài Nam cười, lắc đầu, "Không phải, khó có cơ hội được mẹ bóc tôm cho ăn."
Tuyên Dung cười khẽ, sờ sờ đầu của cô, "Đứa nhỏ ngốc, còn không phải bởi vì mẹ diễn xuất nhiều không thường ở nhà sao, khi mẹ ở nhà con lại không có, còn vài năm nữa mẹ về hưu con muốn ăn lúc nào thì mẹ sẽ làm cho con lúc đó."
Miệng Cố Hoài Nam khô khốc, nặng nề gật đầu, gắp lên nuốt một con.
Tuyên Dung nở nụ cười, quay đầu đi cùng mọi người nói chuyện phiếm, Diệp Tích Thượng viện cớ kéo Cố Hoài Nam ra nơi không có ai, "Mau nôn ra."
Cố Hoài Nam che ngực trợn mắt, "Không cần, rất là đắt tiền!"
"Vậy chờ tới lúc trên người phát ban ngứa ngáy khó chịu em cũng đừng khóc, cũng đừng có làm phiền anh." Diệp Tích Thượng sưng mặt lên.
Cố Hoài Nam bĩu môi, bất đắc dĩ nôn khan một lát, vô tội nhìn anh ."Nôn không ra."
Diệp Tích Thượng chau mày lại, "Trong nhà có thuốc không?"
"Có." Cố Hoài Nam cầm khăn giấy anh đưa tới lau miệng, không biết xấu hổ vòng tay ôm hông của anh, ngửa đầu nhìn anh, "Anh thật lợi hại, lão Cố mà cũng bị anh làm cho không thốt ra lời, em còn nói em bảo vệ anh, cuối cùng lại là anh bảo vệ em."
"Nên vậy." Tròng mắt Diệp Tích Thượng quét qua ánh mắt sóng gợn lăn tăn của cô, cũng nhìn xuống bóng dáng đang ôm trong ngực, sau đó nhàn nhạt dời mắt đi, "Mẹ không biết em dị ứng với tôm sao?"
"Bà ấy biết Tiểu Tây thích ăn tôm, liền nghĩ rằng em cũng thích ăn."
cô cũng không còn nhớ rõ lúc đó cô mấy tuổi, một nhà bốn người khó có khi được ở chung một chỗ ăn cơm tất niên. Khi Tuyên Dung bóc vỏ tôm cho Cố Hoài Tây thì một khuôn mặt nhỏ nhắn cũng giống Cố Hoài Tây như đúc ánh mắt tràn đầy khát vọng nhìn bà. Tuyên Dung liền đem con tôm đã bóc trong tay đút vào miệng cô, Cố Hoài Nam há mồm ra cắn một cái, chỉ còn dư một ít đuôi tôm trong tay bà.
Ngày hôm sau Cố Minh Triết và Tuyên Dung vì tạm thời nhận được nhiệm vụ nên mang theo Cố Hoài Tây đi, hoàn toàn không có cơ hội biết cô dị ứng với tôm. Tuyên Dung có biết hay không biết chuyện này Cố Hoài Nam cũng không thèm để ý, cái cô để ý là lúc này ánh mắt Tuyên Dung nhìn cô và nhìn Hoài Tây giống nhau như đúc.
Cố Hoài Nam mím môi, nhón mũi chân hôn lên cằm anh một cái, "Những lời anh vừa nói đó, có thể nói lại lần nữa cho em nghe không?"
"Tại sao?"
"Em muốn ghi âm lại làm bằng chứng, tránh cho sau này anh đổi ý."
Diệp Tích Thượng nhẹ nhàng cong khóe miệng.
Anh rất ít khi cười như vậy, linh hồn nhỏ bé của Cố Hoài Nam không khỏi bị cuốn hút, hai tay đưa lên vuốt vuốt gương mặt của anh, "ông xã thật là đẹp trai a, bọn họ gọi anh là Diệp Suất có phải cũng bởi vì anh lớn lên đẹp trai hay không? Vậy em gái anh được kêu là gì? Diệp Mỹ Mỹ sao?"
"Tiểu Diệp Tử."
"Ah, đúng rồi." Cố Hoài Nam vỗ xuống đầu, "Tiểu Diệp Tử bao giờ quay về? Cô ấy không muốn xem mặt chị dâu của mình sao?"
"Anh vẫn chưa nói cho cô ấy biết." Diệp Tích Thượng thấy cô cong môi lên, đưa ngón tay vuốt lên bờ môi cô một cái, "Tiểu Tây không phải cũng không biết mình có một anh rể sao?"
Cố Hoài Nam lè lưỡi nhọn, anh vẫn có chút bất mãn với chuyện này, "Em sợ nó đi ra ngoài nói lung tung."
Diệp Tích Thượng thu lại nụ cười, kéo tay ô đang vòng quanh hông của mình, "Vào thôi, ra ngoài quá lâu ba em lại kêu em không đúng"
Dứt lời xoay người rời đi, cũng không đợi cô. Cố Hoài Nam ý thức được lời nói của mình không ổn, sợ là chọc giận anh, vội đuổi theo sau đít anh dụ dỗ.
Bỗng dưng, Diệp Tích Thượng chợt ngừng lại, Cố Hoài Nam đâm vào lưng của anh, nghiêng đầu lên trước thăm dò
****************************
Trần Nam Thừa đang cầm điện thoại tán gẫu, khi nhìn thấy Diệp Tích Thượng lịch sự gật đầu chào một cái, đang tính bước đi thì nhìn thấy Cố Hoài Nam lộ cái đầu nhỏ ra ở phía sau anh, chân mày trong nháy mắt nhíu lại.