Nói tới chỗ này, Cố Hoài Nam cười nhẹ, "Con cũng không biết làm sao anh biết một con đường tắt mà ngay cả dân bản xứ cũng chưa từng đi qua, anh ấy không bị con lây bệnh, mà con cũng còn sống. Anh ấy nói cho con biết trong lúc con đau đớn muốn chết mà trong miệng vẫn kêu ba mẹ không ngớt, nhưng khi con mở mắt chỉ thấy duy nhất một người là anh ấy. . . . . . Cha, chuyện sau này con không thể xác định, nhưng bây giờ con có thể nói cho cha biết, anh ấy có tàn tật thì con nuôi anh ấy, anh ấy có chết thì con nhặt xác cho anh ấy. Trong lòng con, so với anh ấy, các người giống như người giúp việc của con, muốn con rời bỏ anh ấy trừ phi anh ấy không quan tâm con nữa."
Sau chuyện này Cố Minh Triết không còn phản đối bọn họ lui tới nữa, nhưng quan hệ của Cố Hoài Nam và Cố Minh Triết giống như tờ giấy bị xé rách, vĩnh viễn không cách nào phục hồi như cũ, mà trang giấy là tự tay cô xé .
Thật ra thì cuộc sống chính là một sợi dây xích chứa ở trong một chiếc bình bị bịt kín, mỗi một sự kiện chính là một mắt xích, chúng ta không có cách nào xác định được mắt xích kia khi được kéo ra khỏi miệng bình là chuyện xấu hay chuyện tốt. Vốn Cố Hoài Nam cho rằng chuyện cô quyết liệt với cha mẹ đã là chuyện xấu nhất, nhưng trong lúc vô tình cô nghe thấy Cố Hoài Tây hướng Trần Nam Thừa tỏ tình thì mới biết, cái gì gọi là sự việc thay đổi theo hướng khác so với tưởng tượng của mình.
Cố Hoài Tây là một nửa khác của mình trên cõi đời này, lại làm một chuyện mà Cố Hoài Nam không cách nào chịu được nhưng không thể lên tiếng, cùng yêu một người. Cô tự nhủ rốt cuộc mình cũng có một việc có thể thắng được Cố Hoài Tây: trong mắt, trong tim Trần Nam Thừa vĩnh viễn chỉ có một Cố Hoài Nam.
Anh là sự kiên trì hiếm hoi của Cố Hoài Nam, cô không trốn tránh, đêm đó tìm Cố Hoài Tây nói chuyện một lần, nhưng cô chỉ nói một câu."Cô cần cái gì tôi đều có thể cho cô, nhưng trừ anh ấy ra."
Cố Hoài Tây là một cô bé được dạy dỗ chu đáo, từ đó không tạo ra chuyện gì khiến cô khổ sở nữa. Nhưng Cố Hoài Nam cũng không vui vẻ gì, bởi vì cô biết Cố Hoài Tây vẫn không thật sự buông tha.
Cho đến khi mắt của cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Khi sôi, bình nước tự động phát ra tiếng còi, khiến Cố Hoài Nam từ trong hồi ức thoát ra. Rót nước nóng, pha một bình lớn thức uống mà Cố Hoài Tây thích uống đặt ở chỗ cũ, dọn dẹp bên ngoài và trong phòng xong xuôi, Cố Hoài Nam không đợi em gái trở về liền khóa cửa rời đi.
Lúc này đã là xế chiều, cả thành phố vô cùng sinh động, Cố Hoài Nam đứng ở đầu đường nhìn mây trên trời bị ánh hoàng hôn nhuộm thành một đốm lửa đỏ.
Một người đàn ông dắt một con chó dẫn đường đi qua trước mặt cô, âm thanh của cây gậy dò đường điểm trên mặt đất dường như cũng đâm vào lòng cô. Hai mắt Cố Hoài Nam ê ẩm, giơ tay lên vuốt vuốt, vì dùng sức quá độ khiến kính sát tròng bung ra rơi xuống đất.
Cố Hoài Nam ngồi xuống tìm nửa ngày cũng không tìm được, định lấy luôn kính sát tròng bên kia xuống. Cận thị nặng khiến thế giới ở trong mắt cô nhất thời mơ hồ thành một mảnh, nhưng tóm lại cô có thể nhìn thấy rõ hơn nhiều so với Cố Hoài Tây.
Buổi tối Diệp Tích Thượng mới quay về, trong nhà trống rỗng tối đen như mực, lại đợi một canh giờ vẫn không thấy bóng dáng cô, lập tức bấm điện thoại của cô, "Không có ý định trở về?"
Cố Hoài Nam ở trong tiệm mắt kính mới vừa mua kính sát tròng mới, trong nháy mắt nghe thấy âm thanh của anh, trong đầu chợt nhớ ra một chuyện quan trọng."Ưmh, vừa đúng tôi có việc muốn tìm anh, có thể giúp tôi một chuyện hay không?"
"Nói."
"Em gái tôi, Tiểu Tây anh nhớ chứ? Anh đã gặp cô ấy, cô ấy gặp chuyện phiền toái, bây giờ anh có thể thay tôi đi qua đó một chuyến không? Tôi đang ở thành phố L xem triển lãm áo cưới, lúc đi anh còn đang ngủ nên không nói cho anh biết, ngày mai mới có thể trở về."
Diệp Tích Thượng trầm ngâm trong chốc lát, "Có thể, nhưng muốn tôi lấy thân phận gì đây? Cô ấy biết chuyện của chúng ta không?"
"Anh nói anh là bạn tốt của tôi, đúng rồi, một lát máy tôi bị tắt thì chính là hết pin, đừng có gấp đó."
Diệp Tích Thượng nhíu nhíu mày, "Được."
Cố Hoài Nam nói địa chỉ xong tắt điện thoại, chạy nhanh đến ven đường chặn chiếc xe chạy tới. Chờ đến địa điểm ước định, Cố Hoài Nam mới nhìn vào tủ kính ven đường tết mái tóc dài trở thành tóc đuôi sam, lấy vòng tai dây chuyền cất đi, rồi lại lấy khăn giấy ra tẩy trang, gẩy gẩy mái tóc trước trán. Nhìn lại cách ăn mặc của chính mình một lần nữa, chắc chắn rằng quần áo và túi xách hôm nay Diệp Tích Thượng chưa từng thấy qua. Cuối cùng lấy kính sát tròng xuống, hít sâu một hơi.
Cô đợi không bao lâu thì từ đằng xa bỗng nhiên xuất hiện một chiếc xe đi đến gần.
Xa xa Diệp Tích Thượng đã nhìn thấy một cô gái đứng ở dưới đèn đường vô cùng giống Cố Hoài Nam, dừng xe mở cửa xuống, đi tới trước mặt cô đầu tiên là quan sát cô một phen, nhìn gương mặt giống Cố Hoài Nam như đúc, có chút chần chờ mở miệng.
"Cô là. . . . . . Cố Hoài Tây?"
Cái này không phải là nói nhảm sao? Cố Hoài Nam không đáp hỏi ngược lại, "Anh là ai?"
Vẻ mặt và ánh mắt không có tiêu cự cùng với động tác vô cùng giống Cố Hoài Tây mà lần đầu tiên Diệp Tích Thượng nhìn thấy, nhưng anh vẫn có cảm giác kỳ quái."Lần trước chúng ta đã gặp một lần, tôi họ Diệp, còn nhớ không?"
Cô làm ra vẻ suy nghĩ thật lâu, chợt bừng tỉnh nhớ ra, "Anh là người lần đó tìm chị tôi?"
"Đúng."
Cô đem túi ngăn ở trước ngực, mím môi, ra vẻ đề phòng anh, "Chị ấy nói kêu người tới tìm tôi, không nghĩ tới là anh."
Diệp Tích Thượng đỡ cô lên xe, sau đó ngồi vào ghế lái, nổ máy xe, "Là muốn đưa cô về nhà?"
Cô lắc đầu, "Bây giờ tôi không thể về nhà."
"Muốn đi đâu, tôi đưa cô đi."
Cố Hoài Nam len lén liếc anh một cái, mặc dù nhìn không rõ, "Tôi không có nơi để đi." Cô cắn cắn môi, đôi tay nhỏ bé vặn chặt lại, âm thanh nhỏ như muỗi kêu, "Chị ấy nói kêu anh đưa tôi tới nhà bạn chị ấy một đêm, bạn chị ấy sẽ chăm sóc tôi."
"Địa chỉ."
"Bờ biển Lạc Nhật, khu chung cư C, nhà số 1106."
Xe Diệp Tích Thượng mới lái được mười mấy thước, vừa nghe tới địa chỉ này liền một cước đạp thắng xe lại, quay mặt qua nhìn cô, lặp lại lặp lại từng chữ: "Bờ biển Lạc Nhật, khu chung cư C, nhà số 1106?"
Cô gật đầu, "Anh có biết đường đi tới đó không?"
". . . . . . Biết." Diệp Tích Thượng nổ máy xe lần nữa, lái vào đường chính, "Đó là nhà tôi."