“Người đàn bà hung bạo”, nhưng tôi chưa bao giờ gọi cô ấy như vậy cả!
Tôi trừng mắt nhìn Lâm Diệu, anh dám chê bai em à?
- Chỉ có điều tôi đã yêu cô ấy như vậy rồi, có bị đánh bị mắng như thế nào, tôi cũng cam tâm tình nguyện! - Lâm Diệu cười hi hi nhìn sang tôi. Dưới sân khấu vang lên một tràng pháo tay ầm ĩ.
Sau một hồi bị MC hành hạ, chúng tôi đi thay quần áo. Tôi và Lâm Diệu đi từng bàn chúc rượu. Lâm Diệu sợ tôi không chịu nổi nên đã lén đổi sang nước ngọt cho tôi.
Các đồng nghiệp đều đến tham dự, ngồi một bàn không hết. Sếp cũng có mặt, mặc vest rất lịch sự, còn dùng gel chải mấy sợ tóc lơ thơ trên đầu ra sau, trông rất buồn cười. Điều bất ngờ là Dương Lệ Lệ cũng có mặt. Dương Lệ Lệ không nghỉ việc, hơn nữa tôi đã hỏi dò chỗ sếp, được biết cô ta đã chủ động khai báo với sếp và sẵn sàng đợi lệnh đuổi việc của sếp. Nhưng tôi biết sếp sẽ không làm như vậy.
Lần này tôi đổi nước ngọt thành rượu trắng, đặc biệt mời Dương Lệ Lệ một ly. Hai chúng tôi nhìn nhau cười, coi như gột sạch thù hận.
Trương Hạo đi công tác nên bỏ lỡ mất đám cưới của tôi. Vợ anh ấy dẫn theo con đến tham dự. Ánh mắt của thằng bé sáng lấp lánh thật đáng yêu. Vợ anh ta chỉ nói với tôi sáu chữ: “Xin lỗi chị, cảm ơn chị!”. Nhớ lại tất cả những chuyện trước đây, tôi lại không tự chủ mời cô ấy một ly.
Đến bàn của Mạc Lãnh, Mạc Lãnh nâng ly chúc mừng hạnh phúc của tôi. Tôi không nhìn thấy Bầu Trời. Tôi có gửi thiếp mời cho Bầu Trời, nhưng anh ta không đến. Tôi thở dài, không tránh khỏi thoáng buồn.
- Xin lỗi nhé, tôi đến muộn! - Ngoảnh đầu lại nhìn, Bầu Trời đột nhiên xuất hiện bên cạnh tôi.
- Hai người... - Tôi kinh ngạc há hốc mồm.
- Đúng như những gì mà cô nhìn thấy đấy! - Bầu Trời vòng tay ôm Mạc Lãnh, hai người hạnh phúc mỉm cười với tôi.
Tôi vô cùng cảm động, đến nỗi hai mắt như mờ đi. Cuối cùng hai người bọn họ đã trở lại bên nhau. Mạc Lãnh, chúng ta là chị em tốt, nhất định phải cùng nhau hạnh phúc mới được! Tôi đổi nước ngọt thành rượu trắng, một hơi uống cạn, ngẩng đầu lên thấy mắt Mạc Lãnh đỏ hoe vì xúc động.
Đến bên bàn của Doctor Hoàng, anh tặng tôi một tấm chi phiếu. Tôi cầm lên xem, là mười nghìn tệ, lại là kéo dài thời hạn. Tôi bảo anh là keo kiệt, vốn dĩ là khoản đó anh nợ tôi. Doctor Hoàng cười cười: “Anh sẽ nợ em cả đời”. Tôi cảm động quá, lại uống.
Kết quả là tôi uống rất nhiều. Lâm Diệu đi đến bàn nào cũng phải uống, nhưng anh không hề say. Tôi không thể không nghi ngờ dạo cưới Mạc Lãnh, hôm đấy thực ra anh không hề say.
Cuối cùng, người say mèm là tôi được Lâm Diệu bế về phòng. Nằm xuống giường một cái là tôi ngủ như chết chẳng biết trời đất. Lâm Diệu ra sức lay gọi tôi nhưng tôi không tỉnh.
Đêm xuân đáng giá nghìn vàng, thế là đêm này tôi đã lãng phí “ngàn vàng” rồi.
Tôi muốn có một người đàn ông yêu thương tôi, anh ấy không cần bắt mắt, chỉ cần yêu tôi là đủ.
Tôi muốn có một đứa con trai đáng yêu, mặc dù lúc này chỉ là kỳ vọng, nhưng tôi sẽ cố gắng.
Nếu tôi có thể mỉm cười hạnh phúc mỗi khi thức dậy vậy thì cuộc đời tôi thật may mắn. Giờ tôi đang sở hữu niềm may mắn và hạnh phúc này.
Cuối cùng thì Mạc Lãnh và Bầu Trời đã quay lại với nhau. Nghe Doctor Hoàng nói, bệnh tình của Bầu Trời đã có chuyển biến tốt.
Chị dâu tôi đã có bầu, anh họ ngày càng chăm chỉ làm việc.
Còn về Trần Thi Huy, tôi không còn gặp lại nữa, cũng chẳng muốn gặp lại.
Còn Doctor Hoàng, người đàn ông có mối quan hệ đặt biệt với tôi, chưa đến được tình yêu nhưng sâu đậm hơn tình bạn. Đột nhiên tôi nhớ ra anh ấy và Lâm Diệu có một bí mật là gì nhỉ?
- Giữa anh và Doctor Hoàng có bí mật gì? - Một hôm tôi không nén được tò mò, liền hỏi Lâm Diệu.
- Em muốn biết thật à? - Lâm Diệu khẽ hỏi.
- Ừ!
- Thực ra anh ta cũng thích em! - Lâm Diệu thì thầm nói.
- Thật không? - Tôi có hơi ngạc nhiên, mặc dù đã có Lâm Diệu rồi, nhưng khi nghe có nghe có một người đàn ông tuyệt vời như vậy thích mình, tôi lại không nén được niềm vui trong lòng.
- Này, này Lâm Sảng, sao em cười dê thế? - Lâm Diệu trợn mắt uy hiếp tôi...