- Mặc dù bà ấy là bề trên, cậu phải tôn trọng bà ấy. Nhưng giữa người với người, đã cùng đứng trên một mặt phẳng, trừ sự khác biệt về chiều cao ra, nhân cách là bình đẳng. Không nói lý được thì đừng nói lý nữa, cho bà ấy biết cậu không phải dạng dễ đối phó! - Mặt bà Lâm hết âm u lại chuyển sang rạng rỡ, hết rạng rỡ lại chuyển sang âm u. Bà kia, mặt bà là thời tiết hay sao mà thay đổi nhanh thế?
- Đương nhiên cuối cùng cậu vẫn phải quỳ xuống mà dập đầu trước bà ấy, nhưng không phải là nhận sai mà là để bà ấy biết cậu mãi mãi là bề dưới. Hiểu chưa hả? Ừ. Thôi được rồi, có gì không ổn thì gọi sau nhé, chúng ta tùy cơ ứng biến thôi! Biết đâu con dâu của bà ấy chọn lại không phải là dâu tốt! - Tôi cúp điện thoại, tỏ vẻ ái ngại. - Cháu xin lỗi, nói chuyện lâu quá!
- Cô Lâm! - Cuối cùng thì bà Lâm cũng chịu mở miệng. Ha ha.
- Mẹ, gọi là Lâm Sảng đi ạ! - Lâm Diệu chỉnh lại, nào ngờ bà Lâm lườm cho anh một cái cháy mặt.
- Không sao ạ, gọi thế nào cũng được, dù gì cũng chỉ là một cách xưng hô thôi, biết là gọi em là được mà! Bác Lâm, có chuyện gì thế ạ? - Tôi cũng rất khách khí gọi là “Bác Lâm”. Bà không coi tôi là người nhà, tôi cũng sẽ coi bà là người ngoài.
- Cô có vẻ rất có kinh nghiệm trong xử lý việc này đấy nhỉ! - Bà Lâm nhìn tôi, mặt không chút biểu cảm.
- Đâu ạ, trên phim truyền hình nhiều lắm mà bác! - Tôi khiêm tốn.
- Ờ, hôm nay vận dụng ngay vào thực tế, định đóng kịch với tôi phải không? - Bà Lâm cười nhạt. Cuối cùng cũng cười rồi, mặc dù chỉ là cười nhạt.
- Bác Lâm nói thế nào thì chính là thế đó ạ! - Tôi cũng chẳng buồn giấu giếm.
- Nói những chuyện này làm gì? Lâm Sảng, mau ăn cơm đi cháu, cơm canh nguội cả rồi! - Ông Lâm vội dàn hòa. Tôi ái ngại nhìn ông, làm vợ chồng mấy chục năm rồi mà bác không hiểu vợ mình ư? Giờ bà ấy làm sao để cháu ăn cho được?
Bà Lâm lại cười, lần này không phải là cười nhạt. Tôi ngây người nhìn bà. Bà vốn đã đẹp lắm rồi, thế mà cười một cái lại càng... tôi thật sự muốn tìm một kẽ hở nào chui ngay xuống đất cho rồi. Người với người sao lại khác biệt nhau thế cơ chứ! Thật tức chết đi mất!
- Ăn cơm đi! - Bà Lâm mở miệng nói. Bác trai, cháu đã hiểu nhầm bác, hóa ra bác rất hiểu vợ mình. Đối thủ lần này còn mạnh hơn cả Trần Thi Huy, áp lực quá quá quá đi mất!
Cơm canh nhà họ Lâm thật chẳng dễ nuốt, ăn cơm được hơn một tuần, chỉ có ngày hôm đó tôi mở miệng dạy người ta cách đối phó với mẹ chồng ra, tôi không lên tiếng thêm lần nào. Sau chuyện đó suýt chút nữa Lâm Diệu giết tôi, nói rằng nếu tôi làm hỏng việc anh sẽ cho tôi biết tay. Tôi hỏi anh mẹ anh có giáo huấn gì anh, có bắt anh phải đoạn tuyệt quan hệ với tôi, nếu không bà sẽ cắt đứt quan hệ mẹ con với anh không? Lâm Diệu bảo không. Đúng là một tin mừng.
Nếu đã không nói năng khó nghe thì cơm vẫn phải nuốt. Tôi cũng không diễn kịch nữa, bình thản ăn cơm, nói chuyện, càng ngày càng hợp cạ bố Lâm Diệu, sắc mặt của bà Lâm cũng dễ chịu hơn trước nhiều. Một hôm nhìn thấy ông Lâm vui vẻ, bà Lâm cũng không tự chủ được khẽ nhếch khóe môi cười, nhưng nhìn thấy tôi nhìn thấy liền thu ngay nụ cười lại, vội vàng đi lên lầu, lại còn sập cửa thật to. Cứ cố gắng mà chịu đựng như vậy đi! Thực ra tôi cũng chẳng biết liệu mình chịu đựng được bao lâu. Cho dù tôi có chọc cho bà ấy cười được thì cũng không chắc tôi đã được làm con dâu của bà ấy. Tôi nói chuyện này với mẹ tôi, mẹ tôi bực mình nói:
- Lâm Sảng, chúng ta cũng có tự trọng, không thèm vào cái nhà ấy nữa, để cho thằng Lâm Diệu đó chờ chết đi sống lại!
Mẹ à, không vào được cái nhà ấy, người chết đi sống lại là con gái mẹ đấy!
Những chuyện thế này có sốt ruột cũng không sốt ruột được, những chuyện nên làm cũng đã làm rồi. Tôi bảo Lâm Diệu dọn về nhà ở với bố mẹ để có nhiều thời gian với bố mẹ hơn, cũng là để tôi lấy điểm cho mình trong lòng hai cụ, nhưng Lâm Diệu không nghe, hỏi tôi:
- Thế còn em thì sao?
- Em... em không có nhà chắc? - Đồ trẻ con, chẳng biết nhìn xa trông rộng gì cả.
Buổi tối, tôi nằm trên giường, mắt trân trân nhìn lên trần nhà, trong lòng thầm nghĩ liệu trần nhà có mọc ra hoa được không? Nếu tôi có thể làm con dâu nhà họ Lâm, có khi trên đó cũng nở hoa thật. Tôi bật cười vì cái ý nghĩ này.
Điện thoại đổ chuông, là của Doctor Hoàng. Có nên nghe hay không? Nghe rồi biết nói gì? Nói rồi thì sao chứ? Tôi nghĩ nhiều như vậy để làm gì, người ta coi mày như em gái, em gái ruột đấy!
- A lô!
- Lâm Sảng, chuyện đó... Mẹ cô uống hết thuốc chưa? - Doctor Hoàng ấp úng nói.
- Chưa đâu, uống hết tôi sẽ đến chỗ anh lấy! - Tha cho anh đấy, ai bảo thường ngày anh quan tâm tới tôi như vậy. Tôi đúng là có trái tim vĩ đại.
Trầm lắng, đối phương trầm lắng.
- Này Doctor Hoàng, một cuộc điện thoại quan trọng như thế mà trước khi gọi anh cũng không biết mà tập trước à? - Tôi không nhịn được bật cười.
- Nghe cô nói vậy tôi thấy nhẹ nhàng hơn nhiều rồi. Chắc cô với Lâm Diệu đã làm lành rồi hả? - Doctor Hoàng nói.
- Ừ, làm lành rồi! - Sau đó tôi kể chuyện gọi nhầm cho Lâm Diệu như thế nào. - À phải rồi, Lâm Diệu nói mời anh đi ăn bữa cơm, có nể mặt không đấy?
- Ai dám không nể mặt, thế thì ngày mai nhé! Tôi mời!
- Xí, ai bắt anh mời, tôi mời không nổi chắc? Ngày mai nhé!
Ba người lại lần nữa ngồi cùng nhau, cảm giác thời gian thật là nhanh. Thời gian có thể gột sạch tất cả những hiểu lầm và ái ngại, chỉ còn để lại sự trong sáng và cảm kích, để cho tôi hiểu rằng phải tin vào tình cảm, phải tin vào tình bạn. Nhìn bọn họ nói chuyện vui vẻ, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn tôi, tôi có cảm giác mình được làm một giao điểm duy nhất giữa hai người đàn ông này.
- Này anh họ Hoàng kia... - Lâm Diệu mở miệng.
- Cái gì mà họ Hoàng, tôi có tên đàng hoàng, tôi tên là... - Doctor Hoàng còn chưa nói hết đã bị cắt ngang.
- Không được nói! - Tôi đứng dậy. - Không được gọi tên của anh ta, hoặc là gọi Doctor Hoàng, hoặc là bác sĩ Hoàng, tóm lại không được gọi tên anh ta!
- Chuyện gì thế? Thế này là... - Lâm Diệu ngây người trước phản ứng của tôi.
- Đúng là bi kịch, tên tôi đồng âm với tên thần tượng của cô ấy, cô ấy vừa nghe thấy đã nổi điên lên rồi! - Doctor Hoàng
- Anh... Tôi nhớ là anh không phải Hoàng Thiên Lạc mà! - Lâm Diệu ngây người.
- Không phải Cổ Thiên Lạc, là một người khác cơ! Nhưng tôi không dám nói! - Doctor Hoàng bật cười.
- Là ai? - Lâm Diệu hỏi tôi.
- Không được nói, ít nhất không được nói cái tên này trước mặt Doctor Hoàng, nói rồi đừng trách người ta trở mặt! - Tôi hằn học nói.
- Sao em lắm thần tượng thế hả? - Lâm Diệu kéo tôi ngồi lại ghế, chất vấn.
- Ai đẹp trai em đều thích cả! - Cứ nhắc đến trai đẹp là tôi lại thấy rạo rực.
- Thế còn anh thì sao? - Lâm Diệu nói rất chậm, rất trầm, vẻ mặt rất bình thản nhưng lại khiến tôi có hơi áp lực.
- Anh còn có thể làm sao chứ? Anh đã theo họ với em rồi, anh còn muốn thế nào nữa? - Tôi nắm tay anh, gật đầu với anh.
- Cái gì mà theo họ em hả? Anh cũng mang họ Lâm nhé! - Lâm Diệu kéo tay tôi, đặt lên đùi mình.
- Cái cô Lâm Sảng này mồm mép ghê gớm lắm, sau này anh khổ rồi! - Doctor Hoàng thốt lên.
- Không sao, đàn ông muốn trị đâu cần dùng đến cái miệng, đúng không nào? - Lâm Diệu cười tinh quái.
- Thế thì cậu mau trị cô ta đi! - Doctor Hoàng bật cười.
- Chỗ này không tiện! - Hai người đó nhìn nhau bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Đúng là đồ cầm thú! Lại còn kẻ hát kẻ đánh đàn cơ đấy! Tôi tức điên, trợn mắt định ra đòn.
- Lâm Sảng, tôi muốn nói chuyện riêng với Lâm Diệu một chút, cô đợi chúng tôi một lát nhé! - Doctor Hoàng nói với tôi, sau đó nhìn Lâm Diệu. Lâm Diệu có hơi bất ngờ, song cũng đứng dậy đi ra ngoài với Doctor Hoàng.
Tôi cố dỏng tai lên mà không thể nghe được họ nói chuyện gì. Sau khi nói vài câu, thấy bọn họ nắm tay nhau, huynh đệ tốt gớm! Hóa ra giữa đàn ông với nhau cũng có bí mật đấy!
Nhìn hai người đàn ông ở phía xa, một người là người tôi yêu nhất, một người coi tôi như em gái, sau đó tôi còn cả một người bạn quan tâm và tốt bụng với tôi nhất là Mạc Lãnh, ông trời đúng là không bạc đãi tôi, thế bảo tôi làm sao từ giã cõi trần gian này cho được? Nhớ tới Mạc Lãnh, đã lâu lắm rồi không gặp cô ấy, không biết em bé đã lớn thế nào rồi, phải đến thăm cô ấy mới được, nhân tiện đa tạ Bầu Trời đã hành nghĩa vụ lần trước.
Sau khi bọn họ quay lại, chúng tôi liền ra về. Đợi Doctor Hoàng đi xa, tôi liền hỏi Lâm Diệu hai người nói chuyện gì. Lâm Diệu liền bảo:
- Doctor Hoàng bảo anh phải đối xử tốt với em một chút, nếu không anh ta sẽ không tha cho anh!
Lâm Diệu đang lừa tôi, những chuyện như vậy có cần phải nói sau lưng tôi không? Thôi bỏ đi, cứ để bí mật ấy tồn tại giữa hai người bọn họ đi!
Tôi lấy điện thoại gọi cho Mạc Lãnh, hỏi khi nào cô ấy rảnh. Mạc Lãnh nói gần đây đang bận rộn vài việc, chỉ có điều chẳng mấy chốc sẽ kết thúc thôi. Tôi nói vậy cuối tuần tôi sẽ đến thăm cô, nhân tiện thăm em bé luôn. Mạc Lãnh đồng ý luôn. Tôi cúp điện thoại, không biết tại sao nghe giọng Mạc Lãnh có vẻ mệt mỏi.
Đúng vào lúc tôi tưởng rằng chuyện đơn hàng lần trước đã kết thúc, hành động của tôi cuối cùng đã có kết quả, đơn hàng lại có chuyện, đơn hàng số tám biến mất. Tôi kích động tới mức run hết cả tay chân, quả nhiên có người đang định hãm hại tôi. Tôi mặt mày bình thản, cầm theo đơn hàng đi vào văn phòng của sếp, đặt xuống bàn của ông.
- Cô làm gì thế? - Sếp ngơ ngác nhìn tôi?
- Tôi bị thiếu mất một đơn hàng! - Tôi nói.
- Cô lại làm mất đơn hàng ư? Gần đây cô đang làm gì vậy hả? - Sếp bực bội gắt.
- Không phải tôi làm mất, hôm qua lúc hết giờ làm tôi rõ ràng đã sắp xếp lại đơn hàng, sếp xem đơn hàng của tôi đi, còn được đánh số đàng hoàng đấy!
Sếp bán tín bán nghi lật giở đơn hàng của tôi, chau mày nói:
- Ý của cô là có người cố tình làm hại cô?
- Đúng thế - Tôi khẳng định chắc nịch.
- Có biết là ai làm không?
- Tôi mà biết còn đến tìm sếp làm gì? - Tôi nói chẳng chút thiện cảm.
- Cô đã thử tìm chưa?
- Rồi ạ, lần này thì ngay cả “thi thể” cũng không thấy. À phải rồi, chẳng phải trong văn phòng có camera sao? Xem lại là biết ngay mà! - Tôi nhắc nhở sếp.
- Camera ban ngày mới bật, để giám sát các cô, tránh hiện tượng lười biếng làm việc! - Sếp nói xong liền vội vàng bịt miệng vì nói hớ, mắt len lén nhìn tôi.
- Thế trong nhà vệ sinh nữ có không ạ? - Tôi chọc sếp.
- Cô ăn nói cho nghiêm chỉnh nhé, giờ cô nghĩ thế nào?
- Tôi không biết ạ!
- Đơn hàng của khách hàng nào biến mất, cô còn nhớ chứ?
- Đương nhiên, tôi đã ghi chép lại cẩn thận rồi!
- Cô gọi điện báo cho khách hàng trước, bảo họ chuyển lại đơn hàng cho mình, để tôi nghĩ xem nên làm thế nào!
- OK! - Nhìn bộ mặt căng thẳng của sếp tôi lại thấy buồn cười. Tôi cũng cố giả vẻ nghiêm trọng. - Sếp à, có cần phải báo cảnh sát không?
- Báo cảnh sát ư? Chắc không đến nỗi thế đâu, ngay cả Tổng giám đốc Ngũ cũng đừng vội kinh động. Bộ phận mình xảy ra chuyện này, tổng giám đốc mà biết lại nổi trận lôi đình, cứ tìm ra thủ phạm rồi hẵng nói!
- Dạ, tôi chờ tin vui của sếp ạ!
Trước khi hết giờ làm, sếp triệu tập toàn bộ bộ phận ở lại họp. Mọi người ngồi xung quanh bàn họp, ng