- Giờ em còn muốn về nhà à? - Lâm Diệu đẩy tôi vào xe, im lặng cho đến tận khi về nhà anh ấy.
Nghiệp chướng, còn chưa biết anh ấy sẽ hành hạ tôi ra sao nữa! Không được, đây không phải là tính cách của tôi, tôi tuyệt đối không để anh ấy bắt nạt! Còn chưa kết hôn đã vậy, kết hôn rồi thì phải làm sao? Tôi phải lên mặt cho biết. Nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt của Lâm Diệu, hào khí trong tôi hoàn toàn tan biến. Tôi đành phải an ủi bản thân: đàn bà phải để cho đàn ông thể hiện địa vị của mình. Tôi ngồi xuống ghế, đợi Lâm Diệu trút giận.
Lâm Diệu không nói gì mà đi thẳng vào phòng tắm, tôi ngồi không được, đứng cũng chẳng xong, đành đi vào phòng ngủ.
Lâm Diệu tắm xong đi ra, bảo tôi đi tắm. Tôi định nói không tắm, tí về nhà tắm nhưng nhìn vẻ mặt không chấp nhận bất cứ phản kháng nào, tôi đành ngoan ngoãn đi tắm. Đây có còn là tôi nữa không?
Ngoan ngoãn đi tắm, tắm xong thấy Lâm Diệu nằm trên giường đọc báo, tôi cũng nằm xuống bên cạnh.
- Lúc anh ra nước ngoài em vui lắm phải không? - Lâm Diệu chúi mắt vào tạp chí, chẳng buồn nhìn tôi, lạnh lùng hỏi.
- Hả? Lâm Diệu không vui là vì chuyện này ư? Tôi bối rối đáp: “Đâu có!”. Có dùng ngón chân để nghĩ cũng biết rằng tôi không thể vui nổi.
- Nếu như có người đẹp trai hơn anh, nhiều tiền hơn anh theo đuổi em, em sẽ bỏ trốn theo anh ta chứ gì? - Lâm Diệu vẫn nhìn vào tờ báo, giọng điệu lạnh lùng.
Hóa ra đây mới là trọng tâm vấn đề, xem ra những lời tôi giáo huấn Lưu Hi Hoa đã khiến anh không vui, khiến anh không thể bình tĩnh được, nhưng anh vẫn coi tôi là bạn gái chứ? Chẳng nhẽ anh không tin tưởng vào cảm giác của tôi đến thế? Tôi có hơi giận, lạnh lùng đáp:
- Không.
- Vậy...
Tôi gạt tờ tạp chí trong tay Lâm Diệu ra, ngắt lời anh, còn hỏi nữa tôi sẽ xé xác anh ra mất!
Tôi quay đầu anh nhìn thẳng vào mặt mình, điềm đạm hỏi:
- Lâm Diệu, anh coi em là loại con gái nào? Anh cảm thấy em vẫn đang đợi một người đàn ông tốt hơn anh sao? Anh coi nhẹ tình yêu quá đấy!
- Lâm Sảng, anh không có ý này! - Giọng điệu Lâm Diệu đã mềm mỏng hơn. - Hầy, em cứ nhất định phải bướng bỉnh thế sao? Người nghĩ rằng tình cảm không thể chịu nổi trắc trở hình như là em thì phải. Em mà nghĩ không thể không có anh thì tốt biết mấy!
Lâm Diệu à, nếu em là loại con gái đó, liệu anh có thích em không?
- Lâm Diệu, chỉ cần anh còn ở bên em, em tuyệt đối không bỏ theo người khác!
Vẫn là câu nói đó, là lời hứa của tôi dành riêng cho mình anh, cũng là lời hứa chân thành nhất. Tôi cũng chưa bao giờ bắt anh phải hứa với mình điều gì, lời hứa thật sự không thể thể hiện điều gì, đặc biệt là lời hứa của những người đàn ông có tiền. Cho dù hôm nay Bầu Trời có cảm ơn anh, cảm ơn em... tình cảm dạt dào nhưng ai dám đảm bảo anh ta cả đời này sẽ đối xử tốt với Mạc Lãnh? Có thể tôi không thể nói ra những lời ngọt ngào trước mặt anh nhưng chúng ta đâu còn là trẻ con, ai chẳng biết những lời bùi tai dễ thay đổi. Tôi chỉ biết lúc này đây tôi thực sự yêu anh, hơn nữa anh đang ở bên cạnh tôi, tôi hoàn toàn không động lòng với bất kỳ người đàn ông nào khác.
Lâm Diệu không nói gì thêm, liền bế tôi lên giường, hôn tôi, luồn tay vào trong áo tôi...
Đây là cách thức giải quyết vấn đề đơn giản nhất và cũng hiệu quả nhất giữa nam và nữ.
Lúc gặp lại Doctor Hoàng, tôi khó tránh khỏi cảm thấy ngại ngùng. Trong lòng tôi luôn cảm thấy Doctor Hoàng có ý với mình, mặc dù đây không phải là điều mà tôi trông đợi ngay từ đầu, nhưng là đàn bà, ai chẳng ham hư danh, ai chẳng ích kỷ, mặc dù đã có một người đàn ông yêu mình, ở bên mình, cho dù bạn chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ người đàn ông này nhưng ai cũng muốn được nhiều người dành tình cảm cho.
Tôi biết tôi nói ra những lời như vậy sẽ bị rất nhiều người ném cà chua, nhổ nước bọt, chỉ có điều đây là sự thật, mặc dù không phải tất cả, nhưng đa số phụ nữ đều như vậy.
- Thế nào, còn tưởng cô quên tôi rồi chứ? Bạn trai tìm thấy rồi, công việc tình nguyện cũng bỏ luôn, chỗ này của tôi đúng là trại tị nạn của cô mà! - Doctor Hoàng vẫn như thường ngày, giọng nói chẳng nóng cũng chẳng lạnh.
- Làm gì có chuyện đó, dù gì đây cũng là một cơ sở từ thiện, một nơi cứu vớt bá tánh mà!
- Tôi từ tốn nói, bảo anh ta bán thuốc cho mẹ tôi.
- Tình hình sếp cô thế nào rồi? Đã đi khám bệnh chưa? - Doctor Hoàng hỏi.
- Chuyện gì vậy? - Tôi không hiểu sếp mình bị bệnh gì mà phải đi khám.
- Lần trước cô lấy thuốc ở chỗ tôi, nói rằng sếp có vấn đề đấy thôi! Doctor Hoàng chỉ vào đầu mình.
A, thế mà anh ta cũng tin! Đúng là buồn cười, mặt mũi thế kia mà ngốc!
- Hết thuốc chữa, phải đưa vào nhà thương điên rồi! Nghe các bác sĩ bên đó nói sếp tôi gặp vấn đề đặc biệt, chuẩn bị tiến hành nghiên cứu, anh có hứng thú không? - Tôi cũng chỉ tay vào đầu Doctor Hoàng.
- Cái cô này, sếp cô rốt cuộc đắc tội gì với cô mà cô lại rủa xả ông ta như vậy? - Doctor Hoàng cười cười, chỉ tay vào đầu tôi.
Hóa ra là chưa ngốc lắm!
- Anh chàng nhà cô... - Sau khi thông báo cho cô y tá mang thuốc vào, Doctor Hoàng liền hỏi.
Ôi trời, chờ anh hỏi đến anh ấy, cổ tôi đã dài cả tấc rồi đây, giờ đến lượt tôi lên mặt rồi!
- Anh ấy á, chỉ là một tổng giám đốc nhỏ của Tập đoàn Mộc Sâm, bố anh ấy là chủ tịch tập đoàn đó! - Tôi đắc chí nói.
- À, ra là con trai gia đình giàu có! - Doctor Hoàng tỏ vẻ khinh thường.
- Cái gì mà con trai gia đình giàu có, anh chẳng phải cũng là con trai gia đình giàu có sao? Nếu nhà anh không có tiền, anh mở được phòng khám này chắc? - Tôi tỏ vẻ không vui, đúng là chó chê mèo lắm lông!
Doctor Hoàng nhìn tôi:
- Bố mẹ tôi là người bình thường. Tôi có được ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ sự phấn đấu của bản thân. Tôi may mắn, học xong liền lên sàn chứng khoán, kiếm được không ít, sau đó mới mở phòng khám này! Không phải ai cũng nhờ vào bố mẹ mới thành công được, hơn nữa anh chàng đó nhà cô không đáng để cô mang ra khoe khoang đâu!
Tôi hơi kinh ngạc, cũng có chút chấn động, nhiều hơn vẫn là khâm phục. Trẻ tuổi mà tài cao. Đúng lúc ấy, cô y tá mang thuốc vào, tôi cầm lấy thuốc rồi vội vàng chuẩn bị đi.
- Đến nhà cô ăn cơm đi! - Doctor Hoàng vô duyên vô cớ nói câu này.
- Sao tôi phải mời anh đến nhà ăn cơm? - Tôi đề phòng hỏi, chỉ sợ anh ta lại xổ ra một tràng những lời lẽ sướt mướt tình cảm, tôi không gánh nổi.
- Ăn một bữa cơm mà cũng cần có lý do sao? - Doctor Hoàng thu dọn bàn, tỏ vẻ định đến nhà tôi ăn cơm thật.
- Nhà tôi không có gạo! - Tôi buột miệng.
Doctor Hoàng bật cười:
- Vậy tôi đi mua gạo đến!
- Nhà tôi hết ga! - Tôi kiếm cớ khác.
- Để tôi mua cái bếp từ đến!
Anh ta liền hất hàm về phía cửa:
- Có người đến đón cô rồi kìa!
Ngoảnh đầu lại nhìn, ra là Lâm Diệu.
- Sao anh lại đến đây? - Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Anh đến đón em! - Lâm Diệu mỉm cười.
- Lại gặp mặt nhau rồi! - Doctor Hoàng đứng dậy, đến bên cạnh Lâm Diệu. Hai người cao tương đương nhau, thân hình đều cân đối, tướng mạo mỗi người mỗi vẻ. Hai người đàn ông tuyệt vời thế này, không kết hôn cũng nên kết nghĩa anh em.
- Đúng vậy, Lâm Sảng thường xuyên đến đây làm phiền anh nhỉ! - Lâm Diệu liếc tôi.
- Phiền phức gì đâu, tốt lắm mà! - Doctor Hoàng cũng liếc tôi rồi quay sang Lâm Diệu cười.
Cái gì mà tốt lắm mà? Tôi nghẹn họng, chuyện quái gì thế này?
- Có người đến đón cô rồi, để lần sau đến nhà cô ăn cơm vậy! - Đầu tôi nổ bùm một tiếng. Doctor Hoàng, anh cố tình gây chuyện phải không?
- Ai cho anh đến nhà tôi ăn cơm? Nhà anh không có gạo chắc? - Tôi giận dữ trợn mắt quát Doctor Hoàng rồi kéo tay Lâm Diệu ra khỏi phòng khám.
- Anh ta thích em thật à? - Mặt Lâm Diệu không hề sa sầm như bình thường.
- Không thích! - Đã nói thích tôi bao giờ đâu? Chỉ có điều không thích anh cho lắm là thật! Chỉ có điều nửa câu sau tôi không dám nói ra.
Điều này không thể trách ai được, đàn bà ai cũng thích đàn ông con nhà giàu sang, nhưng đàn ông lại không thích nhất là những gã đàn ông con nhà giàu sang, chẳng có một chút điểm chung nào cả.
Lâm Diệu nhìn tôi, vẻ do dự, cảm giác như anh có gì muốn nói với tôi. Tôi khích lệ anh bằng ánh mắt: nói đi, nói anh yêu em đi! Nhưng anh lại chẳng nói gì nữa.