i người khác, còn về việc người đó có phải bác sĩ Hoàng hay không thì em không biết! - Tôi thật thà nhìn Lâm Diệu. Lúc này nếu tôi nó: “Nếu anh không về, em sẽ chờ anh cả đời”, chắc chắn anh sẽ rất vui, nhưng ai chẳng biết đó chỉ là một câu nói dối.
Lâm Diệu không nói gì, bắt đầu dỗi, tay siết chặt vào vôlăng, quay ngoắt xe lại khiến tôi chóng cả mặt. Tôi biết những điều tôi nói làm Lâm Diệu không vui, nhưng làm người phải biết đối diện với hiện thực, cuộc sống là như vậy, tình yêu cũng vậy!
Cuối cùng Lâm Diệu cũng thả vôlăng, dừng xe lại, chán nản ngoảnh đầu sang nhìn tôi:
- Em không biết nói dối một câu để anh vui hay sao?
- Em có thể, nhưng anh có tin không?
- Anh tin, chỉ cần em nói anh sẽ tin! - Lâm Diệu nói.
- Vậy em sẽ nói, chỉ cần anh ở bên em, em sẽ không bao giờ để ý đến người khác!
- Câu này mới giống là tiếng người nói! - Lâm Diệu hài lòng gật đầu.
Lâm Diệu ơi, em thật hạnh phúc khi anh quay trở lại.
Trên đường ngang qua quảng trường trung tâm, không biết ảnh viện áo cưới nào đã dựng sân khấu ngoài trời và đang trưng bày tác phẩm của họ. Người đứng xem rất đông, các cô người mẫu mặc đủ loại áo cưới đi đi lại lại trên sân khấu biểu diễn.
- Chúng ta cũng xuống xem đi! - Lâm Diệu đỗ xe vào lề đường, dắt tay tôi hòa vào đám đông tham quan.
Đẹp thật! Trên khuôn mặt của mỗi cô dâu trong các bức ảnh đều tươi tắn, ánh lên vẻ hạnh phúc. Có lẽ con gái cả đời chỉ mong chờ có giây phút này, giây phút được đứng bên cạnh chàng trai mình yêu thương, đón nhận lời chúc phúc của họ hàng và bạn bè, trong lòng thầm nguyện ước được sống bên nhau trọn đời.
Một nhân viên của ảnh viện lại gần tôi, lịch sự nói:
- Hai anh chị chuẩn bị chụp ảnh phải không? Nếu bây giờ đăng ký có thể giảm giá hai mươi phần trăm, bình thường chúng tôi không bao giờ giảm giá cả
Tôi liếc Lâm Diệu, rồi lại nhìn ra đằng sau sân khấu, quả nhiên có không ít đôi tình nhân đang xếp hàng đăng ký.
- Bây giờ đăng ký thì bao giờ chụp được? - Lâm Diệu hỏi.
- Khoảng một tuần sau ạ!
- Em muốn chụp không? - Lâm Diệu hỏi tôi.
- Chụp cái gì chứ? Ai thèm chụp với anh? - Tôi miệng thì phản đối nhưng trong lòng lại không kìm nén được niềm hạnh phúc dâng trào.
Lâm Diệu mỉm cười, nói với anh nhân viên kia:
- Tôi muốn chụp đấy, nhưng chỗ các anh ngoài cung cấp dịch vụ chụp ảnh, có cung cấp luôn cô dâu không?
- Hả? - Anh kia nghệt mặt ra.
- Anh nghe thấy rồi đấy, cô ấy không chịu chụp. Nếu anh thuyết phục được cô ấy, tôi sẽ đăng ký ngay tức khắc!
- Hai anh chị có thể cho tôi biết tên họ không ạ? - Anh nhân viên kia tỏ thái độ hợp tác.
- Tôi là Lâm Diệu, cô ấy là Lâm Sảng.
Anh ta ghi lại rồi dẫn tôi đến ngồi xuống một cái ghế, sau đó nói:
- Hai anh chị chờ cho một chút ạ!
Sau đó anh ta thì thầm gì đó với mấy nhân viên khác, thỉnh thoảng lại quay ra nhìn chúng tôi.
- Để xem bọn họ có thể giở trò gì, nếu có thể làm bản cô nương cảm động, hôm nay em sẽ chấp nhận anh! - Tôi thích thú nói.
Lần này có kịch hay để xem rồi, hơn nữa lại trước đám đông như thế này. Nói thực là tôi rất thích những tình huống như thế này.
m nhạc đã dừng lại, một nhân viên tay cầm micro đi về phía sân khấu, các cô người mẫu áo cưới từ từ rút xuống khỏi
- Hôm nay chúng ta gặp được một đôi hết sức đặc biệt. Chàng trai muốn chụp ảnh cưới nhưng cô gái lại không đồng ý. Để có thể nhận được đơn đặt hàng này, tôi hy vọng mọi người sẽ đưa ra vài ý kiến cho chúng tôi, làm sao để cô gái gật đầu đồng ý! - Anh chàng MC ném câu hỏi cho quần chúng, không được lãng mạn cho lắm!
- Bảo chàng trai qùy xuống cầu hôn đi! - Một người lên tiếng.
- Nhàm quá rồi! - MC lại lắc đầu.
- Bảo chàng trai cắt cổ tay, không đồng ý sẽ chết trước mặt cô ấy! - Một người khác nói.
- Máu me quá! - MC lại lắc đầu.
- Đánh, không đồng ý thì đánh đến khi nào đồng ý thì thôi! - Một ý kiến khác
“Ồn ào...” câu trả lời của người nào đó khiến cho cả đám đông bật cười ầm ĩ, ngay cả MC cũng cười đến mức không nói ra lời.
Tôi toát mồ hôi, bọn họ hết người nọ đến người kia, ai cũng hung hăng cả. Tôi nhìn sang Lâm Diệu, thấy anh cũng cười lăn cười lộn.
- Thế này thì bạo lực quá! - MC cười xong liền lắc đầu.
Không ai lên tiếng nữa, ai cũng chờ đợi để xem kịch hay.
- Thế này đi, chúng ta chơi một trò chơi nhé! Đương sự đang ngồi ở bên dưới sân khấu, trong các bạn, nếu ai đoán trúng là hai người nào sẽ lập tức được giảm giá ba mươi phần trăm, hai đương sự cũng như vậy, giảm giá ba mươi phần trăm, có được không ạ? - MC nói xong liền nhìn sang tôi trưng cầu ý kiến, tôi liền gật đầu đồng ý.
- Oa, em đoán ra rồi, là anh chị! - Cô gái đứng gần chúng tôi chỉ vào tôi và hào hứng nhảy cẫng lên.
Lâm Diêu cười lăn lộn, còn tôi thì nhăn nhó. Tôi còn tưởng là tiếp theo đó vở kịch sẽ càng thêm lãng mạn, ai dè tôi bị lừa rồi!
- Chúc mừng anh chị!
Tôi còn đang thất thần thì chợt nghe thấy một giọng nữ rất quen vang lên bên tai, ngước mắt nhìn, hóa ra là Dương Lệ Lệ.
- Sao cô không đi làm à? - Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Hôm nay có chút việc nên xin nghỉ nửa ngày, nào ngờ gặp hai người ở đây. Lâm Diệu, lâu lắm không gặp anh! - Dương Lệ Lệ chẳng hề tỏ vẻ ngại ngùng trước mặt Lâm Diệu, thậm chí còn thản nhiên hơn cả tôi. Trong khi đó tôi lại thấy ngại ngùng, cứ như thể mình có lỗi với cô ta. Vốn dĩ tôi cũng chẳng làm gì có lỗi với cô ta cả, chẳng qua sức quyến rũ của tôi lớn hơn cô ta một chút mà thôi, thế nên người Lâm Diệu chọn mới không phải là cô ta.
- Ừ, lâu lắm không gặp! - Lâm Diệu đưa tay ra, bắt tay xã giao với Lệ Lệ.
- Tôi phải đi trước đây, không làm phiền hai người nữa!
Sau khi ký hợp đồng, trả tiền đặt cọc, nhân viên ảnh viện rất biết điều, sắp xếp luôn cho chúng tôi chụp ảnh vào ngày mai. Nói như vậy có nghĩa là chúng tôi sẽ chen chân vào trước cả một đoàn người đang xếp hàng kia.
Quay trở lại xe, tôi hỏi Lâm Diệu:
- Hồi trước Lệ Lệ theo đuổi anh, anh biết chứ?
- Sao lại không biết? Cô ta thật là to gan, tặng hoa đến tận văn phòng đấy! Làm anh chẳng biết phải làm sao. Thật không ngờ ngay lập tức em lại nhận được hoa, làm anh tức gần chết!
À, hóa ra người gửi tặng hoa cho “Cô Lâm Diệu” lúc ấy chính là Dương Lệ Lệ, giờ tôi mới biết đấy.
- Thế về sau thì sao?
- Về sau chẳng phải anh với em qua lại với nhau rồi sao?
- Đúng, qua lại rồi, qua lại đến tận bây giờ! - Tôi không nén được hạnh phúc trong lòng, ngày mai sẽ chụp ảnh, điều đó nghĩa là gì? Nghĩa là tôi đã tu thành chính quả rồi? Tôi không thể bình tĩnh được nữa, tôi phải thông báo tin vui này cho mẹ biết. Nghĩ vậy tôi liền hỏi Lâm Diệu. -Tối nay có chuyện gì khác không?
- Còn làm gì nữa ngoài việc ngủ với em? - Lâm Diệu cười nói.
- Anh chết đi, tối nay về nhà em ăn cơm, có đi không thì bảo?
- Bố mẹ em không có nhà à? - Lâm Diệu ngạc nhiên hỏi.
Cái chàng ngốc này, tôi nghẹn họng, vùng ra khỏi vòng tay anh, định gõ đầu anh một cái nhưng lại thôi, anh ấy đã không thông minh rồi, còn đánh nữa sẽ thành đần độn mất!
- Anh sợ à? Bố mẹ em ở nhà, anh sợ thì đừng đến!
Lúc này Lâm Diệu mới hiểu ý của tôi, mặt lập tức tươi rói:
- Không sợ, không sợ!
Tôi liền gọi điện về thông báo cho mẹ, nói hôm nay sẽ dẫn bạn trai về nhà. Tôi nghe thấy mẹ dặn dò bố: “Ông ơi, mau trải thảm đỏ đi!”, ôi mẹ tôi thật đáng yêu!
- Bố mẹ em thích cái gì, em mau nghĩ đi, nên mua gì làm quà ra mắt đây? À phải rồi, anh còn phải về nhà tắm rửa một cái, mặc quần áo vest vào, không thể ăn mặc tùy tiện thế này được! Nếu không bố mẹ em lại tưởng anh là dân đầu đường xó chợ, còn phải lấy cả danh thiếp nữa, để chứng minh là anh có nghề nghiệp đàng hoàng, không phải dân ăn bám! Còn gì nữa nhỉ? Lâm Sảng, em cười gì thế? - Lâm Diệu vừa biết sẽ gặp bố mẹ tôi là cuống hết cả lên, thậm chí còn căng thẳng hơn cả tôi lúc chuẩn bị đi gặp bố mẹ anh.
- Mẹ em thích nhất là tiền, anh cứ vung tay ném ra một xấp tiền rồi quỳ xuống trước mặt họ mà nói: Thưa hai bác, hãy bán con gái của hai bác cho cháu đi! Em đảm bảo bố mẹ em sẽ lập tức giúp em thu dọn hành lý! - Tôi nói đùa.
- Đừng có nói bậy! - Lâm Diệu trợn mắt dọa.
- Ai dà, giờ anh bảo phải nghĩ thế nào, dù gì họ mà gặp được anh còn vui hơn bất cứ cái gì, anh tin em đi! Hơn nữa chẳng phải bố mẹ em đã nhìn thấy anh rồi sao, hôm sinh nhật em anh chẳng đến rồi đấy thôi, mặc dù không ngồi lại lâu lắm!
Tôi thực sự không nghĩ ra bố mẹ tôi thích cái gì, thường ngày ngoài đánh mạt chược ra thì họ chẳng có sở thích gì khác, chẳng nhẽ lại để Lâm Diệu xách một bộ bài mạt chược đến?
- Lần đó bố mẹ em chẳng thèm nhìn anh lấy một cái, chỉ dán mắt vào Trương Hạo, có khi đã quên bộ dạng của anh rồi cũng nên! A, anh nhớ ra rồi, mẹ anh còn một hộp nhân sâm, lát nữa em về nhà lấy với anh nhé!
Tôi ngây người, lại về nhà anh sao?
- Thôi, em cứ ở nhà anh đợi anh, khi nào em chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta sẽ về ra mắt bố mẹ anh! - Lâm Diệu nhìn thấy tôi có vẻ không thoải mái liền bỏ ý định.
- Lâm Diệu, lần trước... - Tôi định nói cho anh biết chuyện tôi hiểu nhầm anh là con riêng.
- Không cần phải nói nữa, anh có thể đợi mà! Giờ chuyện gặp bố mẹ em quan trọng hơn. Mẹ em có hung dữ như em không? Còn cả bố em nữa, có uống rượu hút thuốc không? - Hả? Căng thẳng đến mức nói lộn mà cũng không biết. Suốt đường đi Lâm Diệu hỏi luôn miệng, sau đó để tôi ở nhà, một mình quay về nhà lấy nhân sâm.
Nhìn bộ dạng căng thẳng của Lâm Diệu, trong lòng tôi thấy ấm áp lạ thường, cuối cùng thì tôi cũng tìm được một người đàn ông coi mình là báu vật. Thế là mẹ tôi không phí công hương khói bao nhiêu năm nay rồi!