Anh chỉ là ông chủ của tôi, không phải là bố tôi, tôi làm bạn với ai liên quan gì đến anh? Đồ dở hơi! - Tôi nổi đóa, kéo tay Doctor Hoàng đi thẳng.
Lúc ở trên xe Doctor Hoàng hỏi:
- Người đó là sếp của cô à?
Tôi trợn mắt lườm anh ta:
- Sếp mà còn có hàng giả được à?
- Quan tâm hơi quá đến cô đấy!
- Tôi cũng thấy rất kỳ quặc, dạo này tự nhiên anh ta lại trở nên nhiều chuyện, ngày nào hết giờ làm cũng bắt tôi đi gặp khách hàng, còn gặp toàn lão già nữa chứ. Hôm nay còn để tôi uống ra nông nỗi này. Hết rồi, ban nãy tôi không buồn khách khí với anh ta, ngày mai anh ta kiểu gì cũng đuổi việc tôi! - Ban nãy nôn hai lần, giờ thấy tỉnh hơn một chút. Tôi buồn rầu, tôi dám mắng cả sếp tổng của mình. Chỉ có điều đánh cũng đã đánh rồi, mắng dăm ba câu đã thấm vào đâu?
- Không sao, cô đến giúp tôi là được, tôi sẽ không bắt cô đi uống rượu đâu!
- Tôi đến giúp anh, thế anh trả tôi bao nhiêu?
- Anh ta trả cô bao nhiêu tôi trả cô bấy nhiêu! - Doctor Hoàng cười cười.
- Nhưng tôi có biết làm nghề của anh đâu! - Tôi bối rối ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ, sao tôi lại gọi Doctor Hoàng đến chứ?
- Làm hành chính thì không cần kiến thức chuyên ngành!
- Đợi tôi bị đuổi đã rồi hẵng tính tiếp.
- Đầu còn đau không?
- Hết đau rồi! Giờ chỉ muốn ngủ thôi!
- Vậy tôi lái xe nhanh một chút! Nếu cô không bị đuổi việc, lần sau anh ta lại bắt cô đi thì cô chủ động xin nghỉ nhé, làm gì có chuyện ép phụ nữ ra ngoài tiếp khách như thế? - Doctor Hoàng bực bội nói.
- Cũng không hẳn như thế, hôm nay chẳng qua tôi cố ý uống thôi, kết quả là hạ gục đối phương rồi, ha ha! - Tôi cười đắc chí.
Doctor Hoàng lắc đầu, không nói gì thêm.
Đến dưới nhà tôi, Doctor Hoàng định dìu tôi lên nhà mới yên tâm nhưng tôi sợ mẹ nhìn thấy lại hỏi han này nọ nên từ chối. Anh ta cũng không nài ép, chỉ dặn tôi chú ý nghỉ ngơi, nếu như nghĩ việc thì cứ tìm đến anh ta.
Sự cảm động tràn ngập trong lòng tôi, đột nhiên tôi rất muốn chạy đến ôm chầm lấy anh ta, nhưng tại sao anh ta không phải là Lâm Diệu chứ?
Sáng hôm sau tỉnh lại, giờ thì tôi oàn toàn tỉnh táo, những lời tôi mắng chửi Bầu Trời lần lượt hiện lên trong đầu. Tôi lỳ mặt đến công ty, cẩn thận quan sát tình hình địch, suốt cả ngày cứ len lén quan sát tình hình trong phòng sếp, cứ thấy sếp ra ngoài là tôi lại thầm cầu khấn: đừng có tìm tôi, đừng có tìm tôi!
Khó khắn lắm mới gượng được đến hết giờ làm, một ngày làm việc bình yên trôi qua. Tôi đã thoát khỏi kiếp nạn này, còn về chuyện lòng quan tâm của Bầu Trời dành cho tôi tối qua, tôi coi như đó là vì anh ta lo cho sự an toàn của tôi. Thực ra nhìn Doctor Hoàng đâu có giống như một người xấu? Làm sếp tổng có khác, cẩn thận quá mức!
Tiểu Phụng sau khi biết tôi chia tay người yêu luôn sốt xình xịch tìm bạn trai cho tôi. Chẳng bao lâu sau, Tiểu Phụng đã gọi điện thông báo sẽ giới thiệu cho tôi một nhân vật tầm cỡ, bảo tôi đừng có thức đêm, hai ngày nữa chuẩn bị đi xem mặt, thời gian cụ thể sẽ thông báo với tôi sau, đến lúc ấy nhớ đến sớm để cô ấy trang điểm giúp, phải biết nắm lấy thời cơ. Tôi đồng ý, mặc kệ anh ta là người hay là quỷ, cứ gặp mặt rồi tính tiếp, biết đâu lại đẹp trai sáng láng, Lâm Diệu không quay lại, tôi không thể cứ chờ anh cả đời được. Chờ đợi không phải là vấn đề, vấn đề là phải đợi đến bao giờ? Tôi gọi điện cho Mạc Lãnh, nói rằng tôi chuẩn bị đi xem mặt, bảo cô ấy chúc tôi may mắn. Mạc Lãnh rất ủng hộ, dặn dò tôi phải quan sát kỹ, không được nhìn nhầm người nữa.
Tối đó tôi nhận được điện thoại của Lưu Hi Hoa, nói phải chúc mừng anh họ tôi với em họ cậu ta. Tối đó ở quán bar của Lưu Hi Hoa, tôi đã uống rất nhiều rượu.
Cô em họ vẫn không nói gì nhiều, chỉ yên lặng ngồi bên cạnh nghe chúng tôi nói chuyện và uống rựou, thỉnh thoảng lại rót rượu cho chúng tôi, còn quan tâm khuyên chúng tôi uống ít thôi, có thể cô ta nhận ra tâm trạng của tôi không được vui. Đột nhiên tôi rất thích cô gái này, đàn ông cũng rất thích những người phụ nữ dịu dàng như vậy: không tranh cãi với họ, không ngăn họ uống rượu, thậm chí khi họ nói chuyện còn ngồi im như thóc. Nhưng tại sao tôi không làm được?
- Thôi được, hôm nay là ngày vui, tôi sẽ hát tặng mọi người một bài. Lưu Hi Hoa kia, mau đi chọn bài! - Tôi vỗ vai Lưu Hi Hoa, ra hiệu bảo anh ta đi chọn bài cho tôi. Ba người bọn họ nghệt mặt ra.
- Làm gì có bài này? - Lưu Hi Hoa bê cốc rượu lên, ngây
- Quán xá gì mà tồi tàn, ngay cả bài đó cũng không có! - Tôi đứng dậy đi chọn bài Cuộc tình tan vỡ.
Đứng trên bục, tiếng nhạc vang lên, Lưu Hi Hoa vỗ tay đầu tiên cỗ vũ, sau đó bên dưới vang lên một tràng vỗ tay nhiệt liệt.
Chờ đợi không khó, thời gian không dài cũng không ngắn, trong lòng có khát vọng, muốn được cùng anh tâm sự nhẹ nhàng, nhưng tiếng sấm ở đâu vang vọng đến, làm cho trái tim ai hoang mang. Tình em đã nguội lạnh, bầu trời bên ngoài cửa sổ đã hoang tàn. Trước khi cất tiếng, lệ đã hoen bờ mi, tình cảm của anh còn lạnh hơn cả dòng nước mắt của em. Suy nghĩ đắn đo, né tránh anh liệu sẽ thế nào, muốn đi mà mất phương hướng, lạc đường trong những cơn mơ. Đêm dài như vậy, em một mình ngồi bên cạnh ngọn đèn leo lét. Đêm dài như vậy, vì vậy giấc mộng của chúng ta đã không còn…
Kết thúc bài hát, nước mắt đã làm mờ tầm mắt tôi, thấp thoáng phía xa, tôi nhìn thấy ánh mắt xót xa của anh họ.
Về lại chỗ ngồi, không khí đã trở nên căng thẳng. Anh họ và Lưu Hi Hoa không dám chủ động nói chuyện, cũng khôg dám chủ động cười. Tôi nói một câu, họ đáp một câu, tôi cười một tiếng, họ cũng cười theo một tiếng. Không chơi, cũng không uống nữa, ai cũng học Bạch Hi Hi, im lặng ngồi yên trên ghế.
- Chuyện đó… - Tôi cố tìm chủ đề, không khí này không thich hợp với chuyện vui hôm nay.
- Sao thế?
- Sao thế?
Lưu Hi Hoa và anh họ cùng lúc ngẩng đầu lên đáp vẻ mặt hoang mang.
- Hai gã điên! - Cuối cùng tôi không nhịn được nữa liền bật cười thích thú, tôi thấy Bạch Hi Hi cũng cười.
- Ban nãy điện thoại của em đổ chuông đấy! - Anh họ nói.
- Ờ! - Tôi cấm điện thoại lên xem, nhưng máy lại bị tắt.
Tôi trợn mắt lườm Lưu Hi Hoa:
- Cậu mua điện thoại đểu, lúc nào cũng thế này, đổ chuông một hồi là tắt máy, mở máy lên cũng chẳng thấy có cuộc gọi nhỡ nào!
- Cậu mở máy lên xem sao, không đểu đến thế chứ?
- Chả muốn mở, dù gì có đặt điện thoại bên cạnh cả tuần cũng chẳng có một cuộc gọi nhỡ hay một cái tin nhắn nào!
Tôi tiện tay ném luôn điện thoại vào túi, mặc kệ nó rồi nâng cốc nói:
- Nào nào nào, uống rượu, còn ngây ra đó làm gì? Tôi chuẩn bị đi xem mắt rồi, lần sau gặp lại, bên cạnh tôi sẽ có một “sứ giả bảo vệ hoa” đấy!
Bọn họ không đáp lời, chỉ lặng lẽ phối hợp với tôi. Cạn ly! Cạn ly rồi, nhưng vẫn không say được.
Tan cuộc, anh họ tôi vẫn phải ở lại làm việc. Lưu Hi Hoa nhìn tôi và Bạch Hi Hi, không biết sắp xếp thế nào.
- Lưu Hi Hoa, cậu đưa em họ về, tôi muốn đi bộ về nhà!