Xe dừng lại trước toà chung cư nơi Lâm Diệu ở, tôi hơi bất ngờ, chỉ có điều lúc này tôi không muốn về nhà, tôi không biết về nhà rồi nên giải thích thế nào với hai cụ, cũng có thể bố mẹ tôi đã biết rồi, nhưng tôi vẫn không biết làm sao để đối mặt với ánh mắt không biết xót thương hay oán trách của họ. Tôi đã mệt lắm rồi.
Vào nhà, Lâm Diệu lấy bộ quần áo ngủ của tôi từ trong tủ ra, ra hiệu bảo tôi đi tắm.
Tôi ngửi bộ quần áo ngủ, có mùi vị của nắng, chắc đã được giặt sạch sẽ. Tôi ngồi rất lâu trong phòng tắm, đầu óc nặng trình trịch như vô cùng tỉnh táo. Tôi không phải một con bé ngốc nghếch, nhớ lại sự xuất hiện của Lâm Diệu, đến lúc này, điều duy nhất tôi có thể kết luận là: Lâm Diệu đã đem lòng yêu tôi. Cái kết luận này khiến cho tôi cảm thấy phấn khích.
Con riêng… nghĩ đến cái thân phận này… tôi lại bắt đầu đau đầu. Lâm Sảng tôi có tài đức gì mà đòi gả vào gia đình quyền quý?
Tôi nói tôi muốn ngủ, sau đó đi vào phòng ngủ của Lâm Diệu, phát hiện ra trên đầu giường có một bao thuốc đã bóc, tôi liền rút ra và châm lửa.
Lúc Lâm Diệu bước vào phòng, điếu thuốc của tôi còn chưa tắt. Mặt anh chợt biến sắc, tôi biết anh ta không hài lòng vì tôi hút thuốc.
- Tôi không xinh đẹp, tính tình không tốt, tôi lại thích đánh người, bị một người đàn ông đá đến hai lần, tôi tham tiền, tôi hút thuốc! - Tôi tiến lại gần Lâm Diệu, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta, mắt ngân ngấn nước, nói. - Anh đâu có thích tôi như vậy đúng không?
Lâm Diệu nhìn tôi rất lâu, cho đến khi tin rằng tôi đang nói nghiêm túc mới ôm tôi vào lòng, nói:
- Anh thích em như vậy từ lâu lắm rồi, chỉ có điều… không bao gồm việc hút thuốc
Tôi cười thầm: Nhóc con, bị chị quyến rũ rồi chứ gì, chẳng nhẽ nhóc không biết bộ dạng hút thuốc của chị là quyến rũ nhất à?
Điện thoại đột ngột đổ chuông, tôi lấy ra xem, là mẹ tôi.
- Vâng, con về ngay đây! - Tôi không để mẹ lên tiếng liền nói luôn. Nói rồi đẩy Lâm Diệu ra, thay quần áo, vừa chải đầu vừa buộc tóc lên. Tôi bỗng phát hiện thấy mình rụng rất nhiều tóc.
Đầu óc tôi nặng trịch, có một linh cảm không lành ập đến. Tôi thấp thỏm đi ra khỏi phòng, nói với Lâm Diệu tôi phải về ngay và dứt khoát không để anh ta đưa về. Sau đó tôi lao vào một phòng khám ở dưới khu tôi ở, chờ đợi anh bác sĩ đẹp trai vô địch thiên hạ gọi tôi vào kiểm tra.
Doctor Hoàng đẹp trai đúng là hoàng tử trong cổ tích. Năm năm trước anh ta mở phòng khám ở đây, mặc dù thiết bị không bằng bệnh viện nhưng giá cả phải chăng. Ban đầu bởi vì bác sĩ trong phòng khám của anh ta đều trẻ nên ít người đến khám chữa bệnh, nhưng “vàng thật đâu sợ thử lửa”, sau khi chữa khỏi bệnh viêm mũi cho ông Ngô ở trong khu, tiếng lành đồn xa, thế là bệnh nhân ùn ùn kéo đến đây khám bệnh
Đương nhiên với thực lực của một thanh niên trẻ, muốn mở được phòng khám như thế này là điều không tưởng, tôi nghĩ chắc chắn phải có sự hỗ trợ từ gia đình.
Cuối cùng cũng chờ được đến khi y tá gọi tên mình. Tôi ủ rũ đi vào phòng khám.
- Sao thế? Lại đến xin giấy chứng nhận à? - Doctor Hoàng đã rất quen thuộc với tôi. Hồi trước lúc còn đi học, mỗi lần đến đây tôi đều giả bộ đau bụng, đau không chịu nổi, sau đó xin giấy chứng nhận của chỗ anh nhằm danh chính ngôn thuận bùng học. Mới đầu anh không chịu giúp tôi, mặc dù cái mặt nhăn nhó của tôi rất có sức thuyết phục nhưng bác sĩ luôn có cách quan sát riêng, chỉ cần nhìn qua là biết ngay tôi giả bộ. Anh nói đấy là đạo đức nghề nghiệp, anh còn nói anh là thiên thần áo trắng. Tôi không để anh nói hết, liền chuẩn bị cởi quần…
- Em làm cái gì thế hả? - Doctor Hoàng toát mồ hôi.
- Có phải anh muốn kiểm tra không? - Tôi cười gian xảo.
Cuối cùng, nói theo cách của anh thì anh đã làm trái với lương tâm, đi ngược với đạo đức nghề nghiệp của mình. Thậm chí còn hết lần này đến lần khác đi ngược và làm trái. Chỉ có điều khi tôi không cần giấy chứng nhận vẫn có thể bùng học được thì tôi cũng đã trở thành khách quen của anh rồi. Nguyện nhân do bệnh dạ dày của mẹ tôi, nhất định phải có thuốc của anh mới ổn định được
- Bác sĩ Hoàng, anh nhìn xem em có bị cái gì không? - Tôi chìa nắm tóc rụng ra trước mặt anh, mặt mày ủ dột.
- Bị cái gì là bị cái gì? Có bầu ư? - Doctor Hoàng ngơ ngác.
- Có bầu mà bị rụng tóc ư? - Tôi nổi cáu. - Trước đây em không bị rụng tóc bao giờ, gần đây cứ chải đầu là thấy rụng hẳn ba sợi tóc, anh nói xem, liệu em có bị bệnh nan y không?
Doctor Hoàng nhìn tôi bằng vẻ mặt thương cảm:
- Rụng hẳn ba sợi cơ à? Sao mà rụng lắm thế nhỉ? Gần đây cô đang suy nghĩ gì thế?
- Đàn ông! - Tôi thành thật đáp. Đúng vậy, Trương Hạo này, Lâm Diệu này, không thể không nghĩ được.
Doctor Hoàng ngây người ngạc nhiên, sau đó giúp tôi đo huyết áp và nhiệt độ cơ thể rồi bảo:
- Huyết áp hơi thấp, nhiệt độ cơ thể vẫn bình thường, chắc là không bị cái gì đó đâu!
- Cái gì đó… cái gì đó chỉ cần kiểm tra thế này thôi sao? - Tôi nghi hoặc hỏi.
- Đúng vậy! - Anh ta nghiêm túc nói, rồi hỏi. - Có bạn trai chưa?
- Hả? - Lần này đến phiên tôi ngây ra, chuyện này thì có liên quan gì đến chuyện có bạn trai?
- Có ạ! - Chỉ có điều tôi vẫn phải thành thật trả lời, bởi vì trước mặt bác sĩ, giấu giếm chẳng khác nào tự hại mình.
Anh cắm cúi viết viết rồi ngẩng đầu lên nhìn tôi hỏi:
- Ở với nhau à?
- Hả? - Tôi cẩn thận suy xét câu hỏi của anh ta, ở với nhau là sao? Đương nhiên ở vậy rồi, không lẽ người ở Bắc cực, người ở Nam Cực?
Tôi đáp:
- Vâng, ở cùng.
- Bao lâu rồi?
- Chưa lâu.
- Hòa thuận chứ?
- Mới đầu cũng không ổn lắm, chỉ có điều hi vọng từ nay về sau hoặc từ ngày mai sẽ bắt đầu cải thiện! - Tôi trả lời thành thật, hôm nay mới coi như làm rõ mối quan hệ, chỉ có điều những chuyện kiểu như hẹn hò đi ăn cơm, nắm tay nhau đi dạo phố hay gì đó chắc phải kể từ ngày mai.
Gọng kính của Doctor Hoàng xệ xuống sống mũi, anh lấy tay đẩy lên rồi cẩn thận ghi chép. Sau đó đưa thuốc cho tôi. Tôi hỏi xin anh cốc nước, chuẩn bị uống.
- Uống sau khi ăn! - Doctor Hoàng cẩn thận nhắc nhở.
- Em thật sự không bị cái gì đó chứ? - Đi ra ngoài cửa rồi tôi vẫn không yên tâm, lại quay đầu lại hỏi.
- Thật! - Doctor Hoàng tỏ vẻ bực bội.
Lúc này tôi mới yên tâm đi về.
Về đến nhà, bố mẹ đang ngồi trong phòng khách xem tivi, tôi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, miệng lẩm bẩm: “Rụng tóc rồi, còn trẻ mà đã rụng tóc rồi, sau này sống ra sao đây?”, nói rồi thọc tay vào túc xách lấy thuốc Doctor Hoàng kê đơn, miệng lại lẩm bẩm: “Không uống thuốc là không được!”
Lặng lẽ quan sát bố mẹ, không thấy có phản ứng gì.
Tôi bắt đầu cầm một miếng dưa hấu lên gặm, vừa gặm vừa nói:
- Mẹ, mẹ còn chưa nấu cơm à, con sắp chết đói rồi đây!
- Chỉ biết ăn thôi! - Mẹ lườm tôi rồi đi vào bếp
Ăn cơm xong, tôi rót trà cho hai cụ, sau đó bê đến trước mặt rồi quỳ xuống.
- Bố mẹ, bố mẹ hãy tin tưởng vào con gái, sau này nhất định con sẽ hạnh phúc! - Nói rồi mắt tôi đỏ hoe, không nói thêm được nữa.
Hai cụ quay sang nhìn nhau, vội vàng đứng dậy đi vào phòng ngủ. Thế này là sao?
Dù gì tôi cũng là con gái của bố mẹ, sao có thể thờ ơ như không nhìn thấy tôi như vậy?
Uống thuốc xong, tôi liền nằm ra giường.
Nhưng tôi càng ngủ càng thấy khó chịu, thân thể sao nóng bừng như thế này, đặc biệt là khu vực ở phía bụng dưới. Thế này là thế nào, tôi đang “phát dục” chăng?
Càng lúc càng khát, càng lúc càng cần hạ nhiệt độ, càng lúc càng cần… đàn ông. Tôi cầm điện thoại lên, thân thể đã kiểm soát hết mọi tư duy của tôi, tôi gọi cho Lâm Diệu:
- Đến nhà em ngay, cứu em!
Tôi khoác áo khoác lên người, lảo đảo đi xuống lầu. Chẳng mấy chốc đã thấy Lâm Diệu lái xe như bay đến, không đợi anh kịp đỗ hẳn xe lại, tôi đã nhảy ngay vào, nói:
- Lái xe đi!
- Đi đâu? - Lâm Diệu hỏi.
- Đến cái ngõ nhỏ chết tiệt ở trước mặt kia kìa!
- Làm gì? - Lâm Diệu vừa lái xe vừa hỏi.
- Đừng hỏi, xin anh đấy!
Xe đỗ lại, tôi đã hoàn toàn mất đi lý trí, lao vào người Lâm Diệu, bắt đầu cởi áo của anh ta ra.
- Em làm cái gì vậy? - Lâm Diệu giữ chặt tay tôi lại, gầm lên.
- Em khó chịu! - Tôi rên rỉ, cố giật tay mình ra, bắt đầu rờ rẫm tìm cách cởi quần anh ta ra. Trong cơn mơ màng tôi nhìn thấy mắt Lâm Diệu như toé lửa, hơi thở gấp gáp. Hơi thở của anh phả vào cổ càng khiến cho tôi mất kiểm so tôi chỉ biết hiện giờ tôi thực sự rất muốn, rất muốn… làm tình với anh ta.
Lâm Diệu lại lần nữa tóm chặt tay tôi, hỏi:
- Em đã ăn cái gì hả?
- Cơm và thuốc! - Tôi cố gắng giật tay ra khỏi tay anh.
Ngay sau đó tôi thấy mình bị Lâm Diệu lôi xuống xe. Anh ra sức đổ nước vào miệng tôi, tôi nuốt mãi, tôi không thể nuốt được nữa, nhưng Lâm Diệu vẫn đổ vào, dạ dày cuộn lên, có cái gì đó trào lên tận cổ họng. Cuối cùng tôi đẩy anh ta ra, không chịu nổi nữa… nôn hết ra ngoài. Đầu óc nặng nề, còn chưa kịp định thần lại đã thấy một chai nước tiếp tục đổ vào miệng mình, quá trình lặp đi lặp lại, tôi lại nôn.
- Đủ rồi! - Tôi tóm chặt áo Lâm Diệu mới có thể đứng vững được. Miệng mồm đắng nghét, nôn hết cả mật vàng. Sau một hồi vật vã, cuối cùng cơ thể tôi cũng trở lại bình thường, cái cảm giác thèm khát tình dục phút chốc tan biến.
Lâm Diệu dìu tôi vào trong xe, khoác áo khoác lên cho tôi rồi nhìn tôi, im lặng không nói gì.
Tôi bị Lâm Diệu nhìn tới mức đỏ mặt, cho dù anh không nhìn tôi như vậy thì với hành động ban nãy, chỉ nghĩ lại thôi cũng khiến cho tôi cảm thấy toàn thân không thoải mái rồi.
- Anh hỏi đi! - Tôi ngại ngùng nói.
- Lúc buổi chiều, với ban nãy nữa… là chuyện gì? - Mắt anh đã đỏ vằn lên, hơi thở cũng trở nên nặng nhọc.
- Lúc chiều em phát hiện mình bị rụng tóc, sau đó em đi khám, bác sĩ kê đơn cho em, bảo em ăn cơm xong thì uống thuốc, sau đó… như ban nãy anh thấy đấy! - Tôi thành thật khai báo, chỉ thấy căm hận cái tên Doctor Hoàng kia, anh ta cho tôi uống cái thuốc gì thế nhỉ? Ngày mai tôi phải đến đập cái phòng khám ấy mới được!
- Nếu như hôm nay anh không đến bệnh viện đón em, nếu như cả ngày hôm nay em không gặp anh, lúc này em sẽ gọi cho ai hả? - Lâm Diệu nghiến răng trèo trẹo.
- Cổ Thiên Lạc! - Tôi buột miệng nói mà không hề nghĩ.
Đáp án của tôi khiến cho Lâm Diệu sa sầm mặt mày, trán nổi toàn gân xanh, bàn tay nắm tay tôi càng siết chặt, đôi mắt nheo lại, dịu dàng đe dọa tôi:
- Lâm Sảng, ban nãy anh đã nhịn em đến mức không nhịn nổi nữa, em đừng có ép anh phải ra tay!
- Em không biết, có thể em sẽ đập đầu chết, hoặc đi bệnh viện, chỉ có điều đi bệnh viện thì mất mặt lắm! - Tôi bịt chặt mắt, chỉ để lại khe hở ở mắt để nhìn anh, sau đó nhìn thấy anh bắt đầu trầm ngâm rồi từ từ hé môi cười.
Lâm Diệu cười rồi, nhưng tôi không cười nổi. Thật vô lý, ban nãy tôi chủ động hiến thân cho anh, thế mà anh vẫn đủ lý trí để ép tôi uống nước, đây đúng là một sự sỉ nhục lớn đối với sức quyến rũ của tôi. Tôi căn vặn:
- Này, có phải anh có vấn đề về chuyện đó không hả?
- Giờ em có muốn thử không? - Lâm Diệu vừa cởi áo vừa cười ma mãnh.
- Không được cởi! - Tôi đập bốp vào đầu anh một cái. - Anh mà cởi nữa là chết với em!
Lâm Diệu thở dài, cởi áo đắp lên người tôi:
- Anh thấy áo em hơi ướt nên cởi ra cho em mặc thôi. Em có d