ắn nói dứt câu, nàng cắt ngang ngay tắp lự: “Còn khuya ta mới nói.” Hắn dừng lại một chút: “Nói hay không cũng vậy, lần sau không được mượn lý do này nữa. Chờ cô khỏe hẳn thì theo ta rời khỏi hoàng lăng.” Dù sao cũng đang giam cầm nàng, chẳng phải đi đâu cũng là giam cầm sao? Tân Mi bĩu môi không thèm nói chuyện. Lục Thiên Kiều chậm rãi rút lá bùa cư trú của Thu Nguyệt trong lòng ra, đưa qua đưa lại trước mặt nàng, làm trái tim nàng cũng run run theo. “Ta sẽ không dùng dây trói yêu trói cô lại nữa.” Hắn nói mà mặt không chút thay đổi, “Linh thú của cô tạm thời để ở đây. Cô bỏ trốn một lần, ta nướng một chân của nó, trốn bốn lần thì cả chân lẫn cánh của nó đều không còn. Tự cô cân nhắc đi.” Quá … Quá độc ác! Tân Mi trợn mắt há hốc miệng. Vừa rồi nàng còn cảm ơn cái tên lòng dạ độc ác như rắn rết này sao?! Hắn khẽ mỉm cười, bước ra khỏi phòng, nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.
Nghe nói người bị sốt nên phơi nắng nhiều, ngày hôm sau cơn sốt vẫn chưa lui, Tân Mi liền trùm chăn bông nằm phơi nắng trong sân. Lục Thiên Kiều đứng ở Quy Hoa sảnh, lần này không đóng cửa sổ, thấy hắn cúi đầu không biết đang viết gì, vừa viết vừa nói, những người chung quanh chỉ biết gật đầu liên tục, nét mặt rất nghiêm túc. Thật đúng tư thế hiên ngang dũng mãnh của tướng quân nha. Nàng xoa xoa đôi mắt nóng bừng đến phát đau, định chợp mắt một chút, bỗng nhiên cảm thấy phía sau gốc cây có một bóng người đang lén lút nhìn trộm. Nàng tò mò rướn cổ lên nhìn thử thì thấy Ánh Liên đứng ở phía sau gốc cây, hai mắt sáng long lanh nhìn vào trong Quy Hoa sảnh, nhìn một lúc rồi rơi lệ, một lúc sau lại thở dài. “Ánh Liên tỷ tỷ…” Tỷ đang làm gì vậy? Ánh Liên chấn động, quay đầu lại nhìn nàng, mặt mày nhất thời đen thui lại, xoay người tính bước đi. Tân Mi lén lút vẫy tay với Ánh Liên: “Tỷ yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không khai chuyện tỷ thả ta ra đâu.” Lời nói đầy nghĩa khí nhẹ hơn cả mây xanh. Ánh Liên nghe mà té ngã lăn ra. Tân Mi bước qua, đứng vào chỗ Ánh Liên mới vừa đứng, phát hiện ra từ góc độ này rất vừa tầm để nhìn rõ cảnh tượng bên trong Quy Hoa sảnh mà không bị người khác phát hiện ra. Lúc này nhìn về phía cửa sổ, người đang đứng trước mắt là Tư Lan. Nàng giật mình hiểu ra: “Tỷ thầm thương trộm nhớ Tư Lan sao?” Sắc mặt Ánh Liên hết đỏ bừng rồi xanh mét, lại sợ nàng làm ồn ào lớn chuyện ra sẽ bẽ mặt, buộc lòng phải lắng nghe trong đau khổ. Tân Mi gật đầu: “Ta hiểu, ta hiểu mà, trong hí kịch đã từng nói, thương thầm nhớ trộm mới là đẹp nhất. Mỗi ngày trốn phía sau gốc cây nhìn lén người ấy, cũng là một cách yêu.” Cái này gọi là kẻ điên ghiền rình mò thì có… Ánh Liên rưng rưng nước mắt thầm nghĩ, thực ra bản thân nàng thương thầm nhớ trộm Lục Thiên Kiều nhiều năm nay, nhưng hắn giống như khúc gỗ chẳng hề phát hiện ra, bởi vậy khi nàng rảnh rỗi liền trốn sau chỗ bí mật này lén nhìn trộm hắn, quả thật cũng chẳng khác gì kẻ điên ghiền rình mò cả. “Chuyện này cần có người nối dây tơ hồng.” Tân Mi cầm tay Ánh Liên, thái độ vô cùng chân thành, “Ta giúp tỷ nhé? Tỷ đã có lòng tốt lén thả ta đi, dù sao ta cũng phải báo đáp tỷ.” Ánh Liên bị khuôn mặt sáng long lanh nhưng tràn đầy khí chất bá đạo của bậc vương giả hòa cùng với ánh sáng thánh thiện như thánh nữ của nàng làm cho hoảng sợ khiếp vía. Trên đời rốt cuộc có gì tồi tệ hơn so với chuyện ngươi hãm hại tình địch, nhưng tình địch lại quay đầu lcảm ơn ngược lại ngươi, và độc ác hơn nữa là sau đó còn giúp ngươi nối dây tơ hồng với người khác nữa. Ánh Liên bị cảm giác tồi tệ này làm cho nước mắt đầm đìa, mặt mũi nhòe nhoẹt hết cả lên. “Ánh Liên tỷ tỷ?” Tân Mi cảm thấy khó hiểu. Ánh liên quay đầu lại, dường như muốn nói gì đó, nhưng lời nói vừa ra đến bờ môi lại biến thành tiếng khóc “Hu, hu”, nàng ra sức dậm chân bình bịch rồi xoay người bỏ chạy mất dạng.