Nàng vừa nói xong, Lan Lăng vương cúi đầu cười ra tiếng.
Hắn cúi đầu cười, cười dưới ánh mắt khó hiểu của Trương Khởi, hắn khàn giọng nói: "Nếu A Khởi thiệt tình mê luyến ta đến nghiện thì sao dễ dàng nói rời khỏi như thế?”
Hắn nhắm lại hai mắt, tự giễu nói: "Mệt ta còn thiếu chút nữa tin nàng"
Tại lúc hắn thất vọng không nói ra lời, Trương Khởi hoảng sợ biến sắc hay chảy ra nước mắt như ngày thường.
Nàng như cũ quá mức bình tĩnh nhìn vài cây đào nở rực hoa. Sau chốc lát yên tĩnh, nàng mới nhỏ giọng nói: “Tin thì sao? Quận Vương sẽ lấy ta sao?” Ở nơi hắn không nhìn thấy, nàng dịu dàng mỉm cười, trong mắt gợn sóng, "Quận Vương cũng muốn có đường đi. Hôm qua, lời A Khởi nói chẳng qua cảm thấy có những lời cũng nên nói ra. A Khởi cũng không nghĩ tới đời này kiếp này nhất định phải mặt dày mày dạn sống ở bên cạnh Quận Vương, dù là làm nô tỳ, dù chủ mẫu không cho phép, dù cho trong tương lai nhạc mẫu của chàng đều muốn lập tức dùng thủ đoạn thâm độc xử lý A Khởi."
Ánh sáng phát ra trong mắt nàng nhìn hắn, nàng nở nụ cười rực rỡ, đẹp đẽ nhưng ẩn chứa chế giễu.
Nàng sẽ không để ý tới Lan Lăng vương, ống tay áo tung bay, nhẹ nhàng đi về phía xa. Khi hình bóng nàng biến mất sau vườn đao thì một tiếng hát uyển chuyển triền miên nhẹ nhàng bay tới trong gió, "Tuân hữu tình hề, nhi vô vọng hề. Tuân hữu tình hề, mà vô vọng hề."
"Uyển khâu chi thượng, lưu truyện trứ nhĩ đích khuynh thành chi vũ. Ngã ái nhĩ luyến nhĩ luyến, khước bất cảm bão dĩ hi vọng......."
Giờ phút này, bóng dáng nàng rời đi kiêu ngạo như đến một ngày phải rời khỏi hắn thì nàng vẫn sẽ kiêu ngạo mà hoa lệ giống bây giờ.
Dường như, hôm qua nước mắt nàng đã chảy hết vì hắn. Từ đó về sau, nàng chỉ biết cười kiểu như vậy, mặc kệ hắn vứt bỏ nàng hay chưa vứt bỏ nàng.
Trương Khởi cao quý mà ung dung hơn so với bất kỳ một danh môn quý nữ tao nhã xinh đẹp nào.
Rõ ràng, nếu một người yêu một người khác thì sẽ không cách nào chịu đựng được một ngày kia phải chia lìa. Nhưng vì sao biểu hiện của nàng lại thoải mái đến thế khiến hắn cảm thấy mình thấp kém?
Lồng ngực Lan Lăng vương rất ngột ngạt.
Trong vòng bốn tháng, hắn dùng hết biện pháp, rốt cuộc lại khiến nàng yêu thích hắn. Nhưng hắn không nghĩ tới, hôm qua Trương Khởi mới còn thâm tình nói với hắn, chớp mắt một cái liền có thể phủi sạch rõ ràng được ngay, liền có thể quay lưng đứng thẳng về phía hắn, mặt hắn sa sầm xuống, lạnh lùng hướng về phía bóng lưng như ẩn như hiện của Trương Khởi trong rừng đào, nói: "Trước kia, ta đã nói qua với nàng, miễn là ta còn quan tâm nàng, cho dù giết nàng cũng sẽ không làm nàng có cơ hội rời khỏi”
Khóe miệng hắn nhếch lên, cười như có như không, nói: "Trương thị A Khởi, chẳng lẽ nàng đã quên lời này?"
Trương Khởi như cũ không quay đầu lại.
Gió xuân thổi qua, nàng không chút để ý đáp lại một câu, nói, "Tính mạng thiếp rất hèn hạ, nếu chàng muốn lấy thì lấy đi thôi." Nàng đã thề , cả đời này sẽ không động chân tình đối với bất kỳ nam nhân nào nữa. Bởi vì nàng chịu không nổi thất bại cho nên nàng muốn giữ tim của mình mình, sống thật tốt.
Nhưng chuyện này thật không dễ chút nào, không phải cứ không muốn là có thể.......
Nếu sống ở thế gian mà không có một vật gì vĩnh viễn thuộc sở hữu của mình, nếu tới tới lui lui mà không tránh được trôi giạt qua tay nhiều người, vậy nàng cũng thật mệt mỏi, mệt mỏi liền chết thôi, cũng không quá khó.
Lan Lăng vương tuyệt đối không ngờ rằng sẽ nhận được câu trả lời đó, lông mày cau chặt, không nhúc nhích đứng tại chỗ.
Trải qua lần đầu ngả bài, cuối cùng Trương Khởi đối mặt với Lan Lăng vương không còn hèn mọn phụ họa lấy lòng, dùng mọi cách quyến rũ hắn như trước.
Nàng trở nên lạnh lùng kiềm chế. Mặc kệ có hắn hay không có hắn, nàng đều mặc váy nước Trần xinh đẹp, thường xuyên đi qua vườn hoa đào rực rỡ. Ngay cả trong việc giường chiếu, nàng cũng buông thả mình, muốn rên rỉ liền lớn tiếng rên rỉ ra tiếng, hết hứng thú liền đẩy hắn ra, cúi đầu cất bước rời đi.
Nàng biến hóa quá đột ngột, Lan Lăng vương thờ ơ lạnh nhạt một dạo, thấy nàng đúng là xuất phát từ nội tâm phóng túng chính mình thì cảm giác trái tim xoắn lại khó chịu quen thuộc đó liền không hẹn mà đến.
Mà lúc này, hơn nửa tháng nháy mắt rồi biến mất, kỳ hạn nửa năm hắn từng hứa với nàng cũng đến.