, "Ngươi được đấy tiểu tử, vừa đi liền mấy năm." "Trường Cung, đã lâu không gặp, rất nhớ ngươi." "Nghe nói ngươi có một cơ thiếp tuyệt sắc? Ở nơi nào, mau cho chúng ta nhìn xem?" "Ta cố ý chạy tới Tấn Dương ăn Nguyên Tiêu, vì để gặp ngươi, nhưng không ngờ ngươi lại đến Nghi Dương."
Trong tiếng cười đùa Trịnh Du đưa đầu ra, cười khanh khách cắt đứt lời họ, "Được rồi, được rồi, an tĩnh chút." Sau đó, nàng ngẩng đầu nhìn Lan Lăng Vương, đề cao âm thanh, nghiêm túc nói: "Trường Cung, bệ hạ có lệnh, bảo ngươi vào thành đừng vội trở về phủ, trực tiếp đến hoàng cung gặp ngài ấy." Khóe miệng nàng giương lên, nhẹ nhàng nói: "Đúng rồi, cơ thiếp kia có đây không? Bệ hạ cũng muốn gặp."
Đoạn đường này, chúng thiếu niên nam nữ bao bọc vây quanh Lan Lăng Vương, khiến Trương Khởi cũng không có cơ hội trao đổi với hắn.
Trong tiếng noí của họ, đoàn xe rất nhanh đã vào Nghiệp thành.
Nghiệp thành, từ xưa đã là kinh đô của đế vương diễ♦n☽đ♦àn❀lê❀q♦uý☽đ♦ôn. Tháng ba dương xuân, ngẩng đầu có thể thấy hoa đào hoa lê nở rộ khắp nơi. Nhưng dù là hoa đào hay hoa lê, đều đang kết từng đóa hoa trên cành cây trụi lủi, rất ít thấy lá cây.
Trên đường phố hơi bẩn, hiển nhiên trước đây không lâu mới bị gió cát thổi qua.
Trương Khởi chú ý vừa đến Nghiệp thành, trên mặt Lan Lăng Vương đã lộ vẻ vui sướng, hiển nhiên, có thể về đến cố hương nên rất chờ mong.
Nhưng nàng lại không mong đợi. Trương Khởi nhìn nụ cười trên mặt hắn, không biết tại sao hơi buồn bực. Có lẽ ở trong vô thức, nàng đã từng hi vọng, một khi tình hình không đúng, hắn có thể rời khỏi nơi này với nàng?
Ở Nghiệp thành, cũng có phủ Lan Lăng vương. Phủ này không giống phủ xây tạm như ở Tấn Dương.
Xe ngựa đi ngang qua phủ Lan Lăng vương không có dừng lại, mà đi thẳng tới hoàng cung.
Không bao lâu, tiếng cười cợt của chúng thiếu niên dần dần dừng, ngược lại thay thế bằng tiếng vó ngựa an tĩnh trầm muộn.
Tiến vào cửa cung rồi.
Khi xe ngựa dừng lại thì Lan Lăng Vương nhảy xuống lưng ngựa, vươn tay với Trương Khởi ở trong xe ngựa, "Xuống đây đi."
Trương Khởi đáp nhẹ một tiếng, đưa tay đỡ lấy tay hắn, đi xuống.
Chúng thiếu niên thiếu nữ, kể cả Trịnh Du, cũng đều dùng ánh mắt lóe sáng nhìn phương hướng này. Đợi gặp được Trương Khởi, bọn họ đồng thời cảm thấy thất vọng.
—— cố ý ra mắt quân vương, nàng lại còn đội mũ che mặt.
Tới nơi này, chúng thiếu niên thiếu nữ đã không thể đồng hành, sau khi chia tay, Lan Lăng Vương dắt Trương Khởi, dưới sự dẫn dắt của thái giám, đi tới ngoài thư phòng của bệ hạ.
Mới vừa đứng lại, âm thanh nho nhã thanh thúy của bệ hạ truyền đến, "Trường Cung tới à, đi vào đi."
"Vâng"
Lan Lăng Vương đáp một tiếng rồi vào bên trong, còn Trương Khởi, cũng lấy mũ sa xuống, nhắm mắt theo đuôi vào trong thư phòng.
Hai người đi vào cả đầu cũng không ngẩng lên đã đồng thời hành lễ, không chú ý tới, sau bàn, bệ hạ trẻ tuổi đang ngẩng đầu, ánh mắt của hắn xẹt qua Lan Lăng Vương, rồi nghiêm túc quan sát Trương Khởi.
Suy nghĩ một lúc, khóe môi Cao Diễn cong cong, ôn hòa cười nói: "Không cần đa lễ, Trường Cung, tới đây ngồi."
"Tạ bệ hạ."
Lan Lăng Vương ngồi xong, Trương Khởi là cơ thiếp của hắn liền ngồi chồm hỗm ở phía sau hắn.
Mới vừa ngồi xong, Trương Khởi đả cảm thấy, một ánh mắt lại nhìn chăm chú về phía mình.
. . . . Vừa mới đi vào, hắn đã nhìn chòng chọc vài lần mà còn nhìn chăm chú nghiêm túc khiến Trương Khởi khoanh hai tay, lo lắng uốn éo.