rối, hai gò bồng đảo dập dờn, lại càng không thể kiềm chế tiếng rên rỉ được nữa.
Một tay nhấc đùi phải nàng lên, chân kia áp đến trên ngực nàng, hắn nghiêng người va chạm. Tiểu cô lần đầu mây mưa mở hai mắt mê ly, uất ức và yêu mị nhìn hắn tựa như đang trách cứ hắn tại sao lại muốn dùng lực lớn như vậy, càng tựa như đang ngại ngùng mời hắn thâm nhập từng chút một. Điều càng khiến hắn không thể khống chế là lúc này miệng nàng đã phả ra mùi đinh hương thơm ngát, con ngươi xoay vòng, hàm chứa oán giận, hàm chứa ẩn tình. Nàng quyến rũ làm cho người ta nhìn thấy cũng không thể dời mắt đi, hắn càng không thể kiềm chế. Yết hầu di chuyển lên xuống, gầm nhẹ một tiếng bắn ra mọi tinh hoa đã cất giữ từ lâu…
Hắn yếu đuối trên người nàng.
Nhắm hai mắt hắn vùi mặt ở ngực nàng, cảm nhận được cơ thể bên dưới mềm mại lại mát lạnh, bốn bề đều tỏa ra mùi thơm mát, so với nước còn mềm hơn, so với mây còn nhẹ hơn. Cả người hắn hãm sâu trong đó, thoải mái đến mức cũng không muốn dời cả đầu ngón tay.
Cũng biết trải qua bao lâu hắn nghe thấy tiếng nàng rên rỉ, mà tiếng rên rỉ hòa vào nhau khiến vật thể đang chôn trong người nàng lập tức nóng bỏng, lập tức ngẩng đầu.
Lúc này đầu hắn bị người nào đó đẩy ra, giọng nói êm dịu: “Trương tốt, di chuyển đi.”
Chỉ là năm chữ, vật thể nóng bỏng chôn trong cơ thể nàng đột nhiên lớn gấp mấy lần, Trương Khởi mở mắt ra, không dám cử động dù chỉ là một động tác nhỏ.
Một hồi lâu hắn ngẩng đầu lên.
Mồ hôi trên trán hắn từ từ chảy xuống về phía cằm. Trương Khởi không biết từ lúc nào đã cầm khăn lông một bên lên giúp hắn lau mồ hôi. Nàng vừa động cả hắn và nàng cùng rên rỉ.
Trương Khởi kinh sợ, vừa muốn đặt khăn lông xuống lại nghe hắn khàn giọng nói: “Tiếp tục.”
Trương Khởi chỉ đành cầm khăn lông lên, tiếp tục lau mồ hôi.
Mỗi lần nàng di chuyển cả người hắn và nàng mềm nhũn rung động. Nhưng hắn không bảo ngừng, nàng chỉ có thể tiếp tục lau từng chút từng chút như vậy.
Mồ hôi vẫn chảy xuống dọc theo sống lưng rắn chắc của hắn, chảy về phía bụng thơm trắng của nàng.
Hắn nhìn nàng chăm chú, dùng ánh mắt ra lệnh nàng lau từng li từng tí.
Nàng cẩn thận lau từng chút từng chút một làm cho vật thể đang chôn trong cơ thể nàng rung động hoàn mỹ.
Đây là một loại vui sướng đạt đến trình độ cao nhất.
Rốt cuộc Trương Khởi giơ tay phải đến mức mỏi mệt, nhỏ giọng yêu cầu: “Dùng nước nóng để tắm không được sao?” Như vậy hắn sẽ bình tĩnh.
Yết hầu hắn bỗng nhúc nhích, ánh mắt u ám mà sâu thẳm nhìn chằm chằm khuôn mặt nàng, “Lau như vậy mới thoải mái.”
Hắn vừa cử động Trương Khởi liền rên rỉ. Nàng cắn môi thì thào nói: “Ta đã sưng rồi.” Không cần nhìn nàng cũng biết mặt mình vừa đỏ vừa sưng, nhưng kì lạ là cái đẹp trong cơ thể không thể nào kiềm chế.
Hắn không nói chuyện mà vươn tay nhẹ nhàng phủ lên mặt nàng.
Ngón tay thon dài có lực mơn trớn mắt nàng, hắn khàn giọng nói: “A Khởi, ta rất sung sướng… ta không muốn rời đi.”
Lần hoan ái này làm vô cùng vô tận. Hắn mệt mỏi liền ngủ trên người nàng, lại chợt thức tỉnh khi nàng vô ý động đậy. Hắn đổi vô số tư thế, mà cô gái trong ngực cả người như không có xương, hoàn toàn có thể theo ý nguyện hắn đổi thành bất kỳ hình dáng nào để hắn vui thích.
**
Tỉnh lại lần nữa thì đã là rạng sáng.
Lan Lăng Vương mở mắt ra.
Lúc mở mắt ra hắn phát hiện mình vẫn còn chôn sâu trong cơ thể nàng. Từ từ rút ra, cúi đầu nhìn bông hoa sưng đỏ đã muốn khép lại của nàng, thấy nàng chau mày vì động tác của mình, hắn hơi nhếch môi.
Khoác bừa một xiêm áo, hắn đi ra ngoài. Sau khi quay lại giúp nàng lau dọn trên đất, hắn lại ôm nàng rồi cùng tiến vào mộng đẹp.
Khi Trương Khởi tỉnh dậy lại phát hiện cả người mình đang vùi vào trong ngực Lan Lăng Vương, mà hắn đang ngẩng đầu nhìn màn trướng.
Trừng mắt nhìn, cảm thấy cả người đau nhức không thể nhúc nhích, Trương Khởi nhỏ giọng hỏi: “Giờ gì rồi?” Giọng nói quyến rũ động lòng người.
Vừa nói mấy chữ, vật đặt ở bên chân nàng đã trương lớn.
Trương Khởi bị dọa sợ lập tức ngậm miệng.
Lan Lăng vương cúi đầu.
Ánh mắt hắn yên tĩnh nhìn nàng, một lúc sau mới lên tiếng: “Giờ Thân.”
“Ừ.” Lan Lăng vương đáp một tiếng, hắn tự tay vuốt đỉnh đầu nàng đã đổ vô số giọt mồ hôi , mái tóc óng ả như cũ, khàn giọng nói: “Ừ, một ngày một đêm rồi.”
Hắn áy náy nhìn nàng, trầm giọng nói: “Nàng vừa mới biết, đáng nhẽ nên khống chế…” Nhưng hắn vừa dính lấy người nàng liền không còn chút lý trí nào, sung sướng đến tận bây giờ.
Hắn không phải con cháu nhà quan bình thường, càng không phải là người quyền quý, từ nhỏ đã khắc chế hai chữ nhẫn hòa, cũng đã khắc sâu vào trong tâm trí hắn.
Nhưng hắn không nghĩ tới lần này hắn lại có thể điên cuồng từ đầu đến cuối như vậy. Hắn cũng không suy nghĩ là nàng có chịu đựng được không, cũng không chú ý tới than thể mình có chịu đựng được không.
Năm ngón tay xuyên qua từng lọn tóc của nàng, hắn khàn giọng nói: “A Khởi.”
“Ừm.” Giọng nói phát ra từ trong ngực hắn, dịu dàng như mèo.
Hắn khàn giọng nói: “Về sau, không thể để bất cứ nam nhân nào gần người nàng.” Hắn nâng cằm lên, giọng vừa khàn vừa trầm…
Chỉ cần gần nàng một chút, không nam nhân nào có thể buông tay.
Trương Khởi chớp chớp mắt, biết điều lên tiếng: “Ừ.”
Nàng để mặt trên lồng ngực hắn, trông như thê tử lắng nghe nhịp tim đang đập của hắn, bàn tay nhỏ bé của nàng xoa nhẹ gương mặt tuấn mỹ của hắn, cảm thấy ngón tay ấm áp, nàng dịu dàng nói: “Trường Cung.”
“Ừ.”
“Nếu như ta mang thai thì phải làm sao?”
Giọng Lan Lăng vương thản nhiên, chuyện đương nhiên, “Sinh ra là được.” Hắn duỗi tay kéo nàng gần hơn.
Trương Khởi cắn môi, nàng rũ hai mí mắt xuống, nói nhỏ: “Thê tử người sẽ tức giận.”
“Sẽ không.”
Câu trả lời của hắn rất dứt khoát quả quyết.
Trương Khởi cắn môi, hai mắt đảo vòng, lúc này đầu ngón tay nàng đã thấm ướt, ngẩng đầu nhìn lên mới phát hiện mình đã đặt ngón tay mình vào trong miệng hắn từ lúc nào.
Lan Lăng vương hơi nhếch môi.
Khẽ cắn cắn đầu ngón tay nàng làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của Trương Khởi chôn thật sâu vào trong ngực. Hắn há mồm khạc ngón út nàng ra, trầm giọng nói: “A Khởi, tối qua… ta làm nàng bị thương rồi.”
Trương Khởi ngẩng đầu, nháy mắt nhỏ giọng nói: “Ta… ta không đau lắm.”
Đây đúng là việc kỳ quái, đáng nhẽ ra là rất đau nhưng nàng không cảm thấy nàng khổ sở… Có lẽ than thể này sinh ra chính là để mang niềm yêu thích đến cho nam nhân.
Nhận được câu trả lời của nàng, hô hấp Lan Lăng vương biến đổi lớn. Cảm thấy hắn trương lớn, Trương Khởi lắp bắp nói: “Ta… ta đói bụng…”
“Ta cũng đói bụng.” Hấn trầm giọng nói, ngồi thẳng người, ôm Trương Khởi một bên vừa đi về phía phòng bên vừa nói: “Đã cho người chuẩn bị nước nóng, chúng ta tắm rửa sơ qua rồi đi dùng cơm.”
Hắn đặt Trương Khởi vào trong thùng, mình cũng vọt vào bên trong. Hắn dùng khăn lông lau cả tóc cả người nàng, im lặng một lúc khá lâu mới nhỏ giọng nói: “Về sau ta sẽ khắc chế.”
Trương Khởi “Ừm.”
Nàng rũ mắt xuống, nhìn những bọt nước đang vỡ tan trong nước, thầm nghĩ: đã trở thành phụ nhân, không quay lại được, không quay lại được nữa rồi… Thế gian này quanh đi quẩn lại đều đưa nàng vào con đường khó khăn như vậy là thế nào?
Đúng lúc ấy thì bên ngoài truyền tới tiếng bẩm báo của một thị vệ: “Quận vương, hoàng cung phái người tới thúc giục.” Dừng một chút hắn lại nói: “Người tới nói Quận vương cần phải dẫn cả ái Cơ của người theo.”
Lan Lăng vương lau qua loa cơ thể mình xong, thản nhiên đứng lên, trầm giọng nói: “Đã biết.” Hắn biết phải mang theo, sao hắn có thể yên tâm để Trương Khởi ở lại đây một mình được?